GIỚI THIỆU:
Sau khi ta c.h.ế.t vì khó sinh, đạo sĩ nói oán khí của ta ngút trời, cần dùng âm hôn trấn áp, mới có thể hóa giải tai họa của Hầu phủ.
Đúng lúc trong phủ có một vị đại công t.ử bệnh lâu không khỏi cũng tắt thở.
Trên dưới Hầu phủ kinh hãi không thôi, nhận định lời đạo sĩ nói quả nhiên không sai, liền lặng lẽ phối minh hôn cho ta và đại công t.ử.
Chẳng những chấp niệm của ta không tiêu tan, oán khí ngược lại càng nặng hơn.
Đêm đêm ta bay đến đầu giường đạo sĩ ấy, quấn lấy ông ta đến mức sắc mặt xanh xám, ngày càng tiều tụy.
Đạo sĩ thở dài một tiếng.
“Thôi vậy, có thù báo thù, có oán báo oán, bần đạo liền nghịch thiên thay cô mở một lần đường trọng sinh.”
“Chỉ là âm khế đã thành. Sống lại một đời, cô chỉ có thể làm thê t.ử của hắn, nếu không tất sẽ chiêu họa.”