Tuế Tuế Tề Ninh

Chương 10



Ta đầy vẻ tự hào. Lư Tề cũng thấy vẻ vang lây:

 

“Ba năm tuy không dài, nhưng nghĩ mà xem, đến lúc con chúng ta biết gọi phụ mẫu rồi, còn Tô Nguyệt vẫn bị nhốt, thật hả giận!”

 

“Ngươi nghĩ đẹp thật đấy.”

 

Sau lưng bỗng vang lên một giọng lạnh lùng:

 

“Thấy phụ thân mình mà cũng không gọi một tiếng, còn mơ con mình sẽ gọi ngươi là phụ thân? Nằm mơ đi!”

 

Là Lư Thái Phó.

 

Ông ta thật sự đuổi theo kịp.

 

Lư Tề đứng đối diện ta, hẳn là từ sớm đã thấy phụ thân hắn đi theo phía sau ta.

 

Nhưng hắn lại cười mà nói dối:

 

“Phụ thân, xin lỗi xin lỗi, thật sự không nhìn thấy phụ thân cũng ở đây.”

 

Sắc mặt Lư Thái Phó lúc này đã không thể chỉ dùng hai chữ khó coi để hình dung.

 

Ông ta cao lớn khác thường, đứng ở đâu cũng nổi bật như hạc giữa bầy gà.

 

Thế mà nhi t.ử ông ta lại nói là không nhìn thấy ông ta.

 

Đây nào phải không nhìn thấy, rõ ràng là khinh thường, không muốn nhìn!

 

Ông lão tức đến râu mép dựng cả lên, nhưng cũng chẳng có cách nào.

 

13

 

Những ngày tiếp theo trôi qua yên bình.

 

Lư Tề ngày nào cũng chạy đến hầu phủ, chỗ này đo một chút, chỗ kia đo một chút. 

 

Hắn nói, đây là ngôi nhà cả đời của hắn, nhất định phải khiến mọi nơi đều thật thỏa đáng mới được.

 

Ta ngậm một khúc mía, chậm rãi theo sau hắn, nhìn hắn bận trước bận sau, trong lòng đặc biệt an ổn.

 

Cứ như thể tất cả những thứ ta liều sống liều c.h.ế.t gây dựng được trong đời này, chính là để hắn có thể an tâm mà bận rộn như vậy.

 

Hắn tốn rất nhiều tâm tư vào chiếc giường cưới, vẽ ra không ít kiểu dáng, rồi lại lần lượt gạch bỏ từng bản một.

 

Ta ghé tới, vừa c.ắ.n mía vừa nói lúng b.úng:

 

“Chúng ta đâu có béo, làm đại khái là được rồi.”

 

Nhưng hắn lại cực kỳ nghiêm túc:

 

“Chúng ta không béo, nhưng lỡ nữ nhi đòi ngủ cùng chúng ta thì sao? Nhi t.ử thấy nữ nhi được lên ngủ, nó cũng đòi lên thì sao? Đến lúc đứa thứ ba nhìn thấy huynh tỷ đều chen lên rồi, nó cũng muốn theo thì làm thế nào?”

 

Ta nghe mà ngẩn cả người, hắn đây đâu phải đang làm giường cưới, rõ ràng là đang lập kế hoạch gia đình.

 

Là vấn đề sẽ có mấy đứa con.

 

Trước đây ta chỉ nghĩ có hắn ở bên là đủ rồi, vậy mà chưa từng nghĩ đến những chuyện này.

 

Ta đưa nửa khúc mía trong tay cho hắn:

 

“Vậy ngươi muốn mấy đứa?”

 

Nền tảng thân thể của ta tốt, sinh mấy đứa cũng không sợ, nhưng cũng phải có con số để còn sớm tính toán.

 

Sinh dồn dập từng đứa một, ta sợ chăm được đứa này lại không chăm được đứa kia. 

 

Người lớn có thể không thấy gì, nhưng đứa trẻ bị bỏ bê, dù là vô tình, vẫn sẽ nhớ cả đời.

 

Trẻ con rất nhạy cảm, phải nuôi dưỡng bằng cả tấm lòng mới được.

 

Lư Tề nhận lấy khúc mía, c.ắ.n một miếng nhai, nước ngọt thấm qua cổ họng. Hắn nheo mắt, vẻ mặt vô cùng thoải mái:

 

“Cứ sinh một đứa trước xem sao. Nếu nó tốt, một đứa là đủ rồi; nếu không tốt… thì vứt đi sinh đứa thứ hai.”

 

Cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta đứng đờ ra nửa ngày chưa hoàn hồn.

 

Đây là lời con người nói sao?

 

Thấy sắc mặt ta không ổn, hắn phì cười:

 

“Đùa nàng thôi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn lại c.ắ.n một miếng mía, nhai một lúc rồi nghiêm túc trở lại:

 

“Tuế Ninh, chuyện này nàng quyết định. Nàng sinh mấy đứa, ta nuôi mấy đứa.”

 

“Thay tã, nấu ăn, dạy lật người, dạy bò, dạy nói, dạy đi, dạy nhận chữ… tất cả để ta làm.”

 

Ta tuy không hiểu nuôi trẻ con cụ thể phải làm những việc gì, nhưng cảm thấy hắn nói quá điên rồi.

 

Ta nhắc hắn: “Lư Tề, ngươi đừng quên, ta là Vĩnh Định Hầu, Thiên hộ hầu.”

 

“Nhũ mẫu, nha hoàn, bà v.ú, mỗi đứa con chúng ta đều sẽ được bố trí đầy đủ. Ta nuôi nổi những người này, ngươi chỉ cần làm phụ thân là được, không cần làm hết mọi việc.”

 

Hắn ngẩn ra, rồi bật cười:

 

“Đúng nhỉ, ta gả cho một vị Hầu gia cơ mà, Hầu gia Thiên hộ!”

 

Cho đến lúc này, hắn dường như mới thật sự hiểu mình sắp sống cuộc sống như thế nào, đó là cuộc sống sung túc mà ngay cả phụ thân hắn cũng không thể sánh bằng.

 

Mà ta, khác với sự keo kiệt của phụ thân hắn, ta sẵn lòng để hắn tiêu tiền.

 

Hắn không biết nghĩ đến điều gì, bỗng chắp hai tay lại, đưa đến trước mặt ta, nghiêm túc hỏi:

 

“Hạ Hầu gia, ngài định cho ta bao nhiêu tiền tiêu hàng tháng?”

 

Ta vừa buồn cười vừa bất lực:

 

“Ngươi ngốc rồi à? Ngươi là chủ phụ quản gia của hầu phủ ta, quản lý trung quỹ. Không phải ta phát tiền cho ngươi, mà là ngươi định mức tiền tiêu cho toàn bộ trên dưới trong phủ!”

 

Lư Tề sững người.

 

Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên hét lên:

 

“Ta là chủ phụ quản gia! Ta là người làm chủ!”

 

Ta cười nhìn sự vui mừng điên cuồng của hắn.

 

Hắn quả thật sắp làm chủ rồi!

 

Đợi hắn náo loạn đủ rồi, ta mới thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:

 

“Lư Tề, đức dày mới chở được vật. Ngươi phải giữ vững mình.”

 

“Quá cuồng nhiệt dễ sinh phù phiếm. Một khi phù phiếm, ma đạo sẽ thừa cơ chui vào thần thức, dụ dỗ ngươi làm những chuyện hao tiền tốn của, như đ.á.n.h bạc, thanh lâu, bị lừa, bị cướp, quyên góp bừa bãi…”

 

Lư Tề nghe xong lập tức bịt miệng lại.

 

Rất lâu sau, hắn cúi người hành lễ với ta:

 

“Đa tạ Hầu gia chỉ dạy.”

 

Ta phất tay: “Chuyện nhỏ thôi.”

 

Nhưng đây đâu phải chuyện nhỏ.

 

Đây là chuyện lớn nhất.

 

Thật sự yêu một người, không phải việc gì cũng thuận theo hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

 

Sự thương yêu chân chính là dạy hắn hiểu quy tắc của thế gian này, để hắn trở thành một người hiểu đạo lý.

 

Chỉ như vậy, hắn mới có thể tự tại bước đi giữa nhân gian, mà không bị cảm xúc, d.ụ.c vọng hay những ý niệm nhất thời dẫn dắt, rồi làm ra hết chuyện hồ đồ này đến chuyện hồ đồ khác.

 

Chỉ như vậy mới thật sự có thể hưởng phúc tránh họa.

 

Lư Tề từng kể cho ta rất nhiều truyện thoại bản.