Tuế Tuế Tề Ninh

Chương 9



Hôm sau, tại triều đình, ta dâng tấu buộc tội Tô Thượng Thư một bản, tố cáo hắn dung túng nữ nhi hành hung, b.ắ.n tên ngay trên phố ở kinh thành nhằm vào phu quân của Vĩnh Định Hầu là Lư Tề.

 

Cùng với tấu chương dâng lên, không chỉ có chứng cứ xác thực việc Tô Nguyệt cố ý hại người, mà còn có sổ sách tham ô của Tô Thượng Thư. Số tiền tham ô không tính là lớn.

 

Thực ra những thứ điều tra được còn nhiều hơn thế, nhưng ta đã tính toán kỹ rồi mới chọn cái để dâng lên.

 

Dù sao Tô Thượng Thư cũng là tâm phúc của hoàng thượng, hoàng thượng dựa vào hắn làm không ít chuyện không thể đưa ra ánh sáng.

 

Những chứng cứ của ta cho thấy ta chỉ muốn đòi một lời giải thích, chứ không phải muốn khiến hoàng thượng tổn thất đại thần. 

 

Nhưng đồng thời cũng đủ khiến hoàng thượng không thể nhẹ nhàng bỏ qua. 

 

Mức độ nắm bắt vừa vặn đến mức hoàn hảo.

 

Hoàng thượng lật xem mấy trang rồi nhìn ta một cái. 

 

Ông đang đoán tâm tư của ta, nhưng ta giả ngu, từ đầu đến cuối vẫn bày ra bộ dạng nhất quyết vì tình yêu mà truy cứu đến cùng.

 

Ta viết tấu chương dài dằng dặc, đem nỗi lo lắng cho sự an nguy của Lư Tề viết đến mức thấu tận ruột gan, còn mối hận khắc cốt với Tô Nguyệt thì không hề che giấu.

 

Hoàng thượng xem rất lâu, dần dần tin rằng ta thật sự vì tình mà mất lý trí.

 

Ông nhớ lại khi còn trẻ, từng vì sủng ái một phi tần mà suýt chút nữa làm hỏng đại sự.

 

Hạ Tuế Ninh có thể sánh với Thiên Sách Thượng Tướng thì sao?

 

Rốt cuộc cũng chỉ là nữ t.ử, so với nam nhân càng dễ rơi vào tình ái. 

 

Chỉ cần có người trong lòng, quyền thế gì đó cũng có thể vứt bỏ sau đầu.

 

Hoàng thượng suy nghĩ: tuy không nỡ xử trí Tô Thượng Thư, nhưng nhân cơ hội này càng nên tác thành cho tình yêu của Hạ Tuế Ninh, khiến nàng tưởng rằng tình ái thật sự là thứ quý giá nhất trên đời. 

 

Tốt nhất cứ say đắm trong đó, sống dở c.h.ế.t dở vì tình, từ đó không còn tâm tư dòm ngó quyền lực nữa.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng hoàng thượng đã có tính toán, trên mặt bày ra vẻ phẫn nộ tột độ.

 

Ông ném chứng cứ về phía Tô Thượng Thư:

 

“Tô ái khanh, ngươi hãy giải thích cho trẫm và bá quan xem, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

 

Tô Thượng Thư run rẩy như sàng gạo.

 

Còn có thể là chuyện gì nữa?

 

Chứng cứ xác thực, chi tiết đến mức này, bảo hắn giải thích thế nào?

 

Trong lòng Tô Thượng Thư thầm mắng Tô Nguyệt, nữ nhi này suốt ngày chỉ nghĩ đến tình yêu, làm việc lỗ mãng, không biết cân nhắc.

 

Ba năm trước nàng ta nhìn trúng phu quân của nữ nhi Cố Thị Lang, sống c.h.ế.t cũng muốn cướp. 

 

Ép hắn dùng đủ mọi thủ đoạn, cuối cùng mới giúp nàng ta giành được một tờ hôn ước!

 

Nhưng chuyện vẫn chưa xong. 

 

Ba năm qua, nàng ta lại ép hắn nâng đỡ La Toàn, giúp La Toàn từ chức Lang trung của Hộ bộ thuận lợi thăng lên chức Thị lang. 

 

Nhưng bản thân nàng ta lại không có bản lĩnh, không thể khiến La Toàn đến dạm hỏi cưới.

 

Vì chuyện này hắn đã bực bội từ lâu, vậy mà nữ nhi vẫn không nhìn thấu. Nay lại gây ra họa lớn thế này.

 

Hắn tức Tô Nguyệt, càng tức chính mình.

 

Tức bản thân quá thương con mà dùng sai cách.

 

Sao có thể không phân phải trái, chỉ một mực thuận theo tính tình của nàng ta?

 

Như vậy là hại cả nàng ta, cũng hại chính mình.

 

Đã đến nước này, chỉ có thể nhận tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Huống chi Lư Thái Phó, người ngày thường luôn đối chọi gay gắt với Hạ Tuế Ninh, vừa rồi nhìn hắn, ánh mắt đã lộ ra sát ý.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đó cũng là lẽ thường.

 

Lư Thái Phó có thể tự mình không thích nhi t.ử Lư Tề này, nhưng tuyệt đối không cho phép người ngoài động đến hắn dù chỉ một chút.

 

Tình thế mạnh hơn người.

 

Tô Thượng Thư không biện giải nữa, quỳ xuống dập đầu nhận tội:

 

“Hoàng thượng, thần nhận tội. Nhưng khẩn cầu hoàng thượng nghĩ đến việc tiểu nữ đã bị Hạ Hầu gia đ.á.n.h gãy chân phải, còn Lư công t.ử chẳng qua chỉ bị một phen kinh hãi, xin tha cho nó một mạng.”

 

Trong lòng hắn sáng như gương: hoàng thượng sẽ không thật sự bỏ rơi hắn, nhưng thể diện cần dành cho Hạ Hầu gia thì vẫn phải cho đủ.

 

Dự đoán của Tô Thượng Thư quả nhiên đúng.

 

Sau khi hỏi ý ta, hoàng thượng giáng chức Tô Thượng Thư, lấy tội dung túng nữ nhi hành hung, từ chức Thượng thư giáng xuống làm Thị lang.

 

Còn Tô Nguyệt, bị phạt cấm túc ba năm.

 

12

 

Khi ra khỏi cung, Lư Thái Phó bước nhanh đuổi theo ta, thần sắc gượng gạo mở lời:

 

“Không ngờ ngươi lại bảo vệ hắn.”

 

Ta gật đầu: “Đó là đương nhiên. Ta sẽ không cho phép bất kỳ ai làm hại Lư Tề.”

 

Ta liếc ông ta một cái, giọng rắn rỏi như nện xuống đất:

 

“Bao gồm cả ngươi.”

 

Lư Thái Phó lập tức không nhịn được nữa, giận dữ quát:

 

“Ngươi có bảo vệ hắn thì có ích gì? Suốt ngày chỉ biết rên rỉ lảm nhảm, chẳng làm được việc đứng đắn gì, chẳng qua chỉ là bùn nhão, đỡ thế nào cũng không đứng lên nổi!”

 

Ông ta còn chưa dứt lời, tay ta đã động trước. 

 

Ta vung nắm đ.ấ.m về phía mũi ông ta, suýt nữa đã nện một cú thật mạnh.

 

Nắm đ.ấ.m chỉ còn cách mặt ông ta trong gang tấc. 

 

Lư Thái Phó sợ đến nhắm c.h.ặ.t mắt chờ c.h.ế.t, lúc ấy ta mới bỗng nhiên tỉnh lại, ông ta là phụ thân của Lư Tề.

 

Ta đành miễn cưỡng thu nắm đ.ấ.m lại, ném xuống một câu:

 

“Quả nhiên miệng ch.ó không phun ra được ngà voi.”

 

Lư Thái Phó tức đến đỏ bừng cả mặt, nhưng không dám mắng tiếp.

 

Khi ta lộ ra sát khí, ngay cả quỷ cũng phải sợ.

 

Mà ta cũng sợ nếu ở lại thêm sẽ thật sự không khống chế được mình, bèn quay người bước nhanh rời đi. 

 

Nhưng nghe tiếng bước chân, hình như Lư Thái Phó vẫn theo sau.

 

Cũng không biết đôi chân già của ông ta có theo kịp hay không.

 

Vừa ra khỏi cổng cung, ta đã thấy Lư Tề đang chờ ta.

 

Ta chạy tới, hắn lập tức tiến lên hỏi:

 

“Hôm nay thế nào? Có ai làm khó nàng không? Hoàng thượng đã phạt Tô Thượng Thư chưa?”

 

“Phạt rồi. Tô Thượng Thư thành Tô Thị Lang, còn Tô Nguyệt bị cấm túc ba năm.”