Tuế Tuế Tề Ninh

Chương 13



Chúng có từng nghĩ không, phụ thân như ông ta llàm những việc này, rốt cuộc ai là người được lợi?

 

Chúng lấy đâu ra gan dùng giọng điệu như vậy để chất vấn ông ta?

 

Nhưng khi câu “tỷ tỷ đã nắm trong tay rất nhiều chứng cứ có thể khiến phụ thân thân bại danh liệt” lọt vào tai, tim Cố Thị Lang bỗng hụt một nhịp.

 

Trong đầu ông ta lập tức tính toán điên cuồng, phải bắt đầu ứng phó từ đâu, làm thế nào để bịt kín những sơ hở?

 

Dù phần thắng không lớn, nhưng ông ta dù sao vẫn là phụ thân của Hạ Tuế Ninh.

 

Đại Ân dùng chữ hiếu để trị dân. Chỉ cần ông ta không cần thể diện mà nắm c.h.ặ.t chữ “hiếu” trong tay, vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế, vẫn có khả năng một lần nữa đẩy nàng vào chỗ c.h.ế.t.

 

Cho đến khi Cố T.ử Hoành bưng chiếc hộp kia ra, đưa cho ông.

 

Cho đến khi chính tay ông ta mở nó ra, mọi ảo tưởng trong nháy mắt tan vỡ.

 

Một cây roi hiện ra trước mắt ông ta!

 

Những chiếc gai ngược trên roi lóe lên ánh lạnh. Khoảnh khắc nhìn thấy cây roi, tiếng kêu thê lương của Hạ Tuế Ninh ba năm trước bỗng vang lên bên tai.

 

Theo từng câu từng chữ Cố T.ử Nghiên truyền đạt lại, Cố Thị Lang hiểu ra.

 

Ông hoàn toàn không còn đường lui nữa!

 

Nếu một nữ nhi đã quyết tâm g.i.ế.c cha, thì trên đời này sẽ không còn gì có thể trói buộc được nàng.

 

Mồ hôi lạnh tuôn ra sau lưng ông ta, trong chốc lát làm ướt đẫm cả áo ngoài. Tay ông ta run rẩy không ngừng, cố hết sức mới có thể ra lệnh:

 

“Đi nói với phu nhân… trả nợ, dọn nhà.”

 

Dọn đi đâu?

 

Hai đứa con nhìn nhau, không ai dám mở miệng hỏi.

 

Trong mắt họ cùng dâng lên một nỗi lo giống nhau:

 

Những ngày tháng tốt đẹp của họ… thật sự sắp hết rồi sao?

 

18

 

Ba ngày sau, Cố phủ sai người đưa tới mười vạn lượng ngân phiếu, đúng bằng số của hồi môn năm xưa của mẫu thân ta.

 

Ta nhận lấy, rồi lập tức đưa cho Lư Tề:

 

“Không có lãi. Nhưng chàng cũng chẳng cần tốn công đi đòi nữa, cứ thế đi. Cầm lấy mà làm thêm vài cái giường.

 

Giường hai người, ba người, bốn người…”

 

Lư Tề lập tức hiểu ý, ý cười tràn đầy nơi khóe mắt.

 

Ta hỏi người đưa tiền:

 

“Bên Cố phủ thế nào rồi?”

 

Người kia đáp:

 

“Cố Thị Lang đã từ quan, bán hết toàn bộ gia sản để trả lại cho ngài. Chỉ giữ lại chút lộ phí, đưa thê nhi về quê cũ ở núi Hào. Tối nay sẽ lên đường, đời này không vào kinh nữa.”

 

Ta gật đầu.

 

Lư Tề vui mừng kêu lên:

 

“Ông trời ơi, thế mới đúng chứ! Ta thích nhất là kiểu kết cục này. Kẻ xấu nên bị đ.á.n.h trở về nguyên hình, quay về ổ cũ của mình.”

 

Hắn ghé sát lại, đôi mắt sáng rực:

 

“Hầu gia, ta có thể dựa vào chuyện của Cố Thị Lang mà viết một vở kịch không? Tên là ‘Truyện Cố Thị Lang lòng dạ đen tối’. Để những kẻ lòng dạ quỷ kế, đặc biệt là những kẻ muốn dùng hôn nhân để tính kế người khác, trước khi ra tay cũng phải lạnh sống lưng.”

 

Ta tự nhiên là đồng ý.

 

Chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài nhưng Cố gia đâu phải nhà ta.

 

Cứ truyền ra cho thiên hạ biết đi.

 

19

 

Cố phủ sụp đổ, Tô môn suy tàn.

 

Hai biến cố này khiến vị La Hầu gia luôn tự cho mình là tỉnh táo kia cảnh giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ông ta nhìn thấy một sợi dây báo thù đang lặng lẽ trườn đi trong bóng tối.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Mà điểm khởi đầu của sợi dây ấy chính là vụ hủy hôn ba năm trước.

 

Ba bên từng dính líu vào chuyện đó, hai nhà đã lần lượt chìm xuống.

 

Tiếp theo… có phải nên đến Trường An Hầu phủ rồi không?

 

Ông ta sai nữ nhi đến dò đường.

 

Ta nhìn nữ nhân rước mắt, người suýt nữa đã trở thành tiểu cô của ta mà có cảm giác như đã cách một đời.

 

Nàng ta tên La Oánh, là muội muội của La Toàn.

 

Ba năm trước, nàng ta luôn thay ca ca truyền lời, hẹn ta ra ngoài.

 

Khi ấy ta có ấn tượng rất tốt về nàng ta, luôn cảm thấy nàng ta dịu dàng, hiểu lý lẽ.

 

Giờ đây nàng ta đã là người có phu quân, vậy mà vẫn vì nhà mẹ đẻ mà đến.

 

Lư Tề đứng bên cạnh ta.

 

Hắn không sợ ta qua lại với Tô phủ hay Cố phủ, nhưng lại đặc biệt không muốn ta gặp người của La gia.

 

Trong mắt hắn, La Toàn từ đầu đến cuối đều là kẻ tâm địa khó dò.

 

La Oánh bước vào cửa với nụ cười rạng rỡ, như thể ba năm qua chỉ là chuyện thường tình.

 

Nhưng thật ra không phải.

 

Ba năm, nàng ta đã gả đi, làm thê t.ử, làm mẫu thân, bước vào một giai đoạn mới của đời người.

 

Còn ta cũng đã trở thành Hầu gia, đứng ở nơi mà cả đời nàng ta cũng không thể với tới.

 

“Tuế Ninh tỷ.”

 

Nàng ta gọi thân mật.

 

Lư Tề lạnh mặt cắt ngang:

 

“Đừng làm thân. Tôn ti khác biệt, ngươi nên gọi Hầu gia, hành lễ.”

 

La Oánh khựng lại một chút.

 

Nàng ta nhìn về phía ta, mà ta lại không lên tiếng bênh nàng ta.

 

Nàng ta lập tức hiểu ra, rất nhanh thay đổi thần sắc, đoan chính hành lễ với ta:

 

“Hầu gia an.”

 

“Ngồi đi.”

 

Ta gật đầu.

 

Đã vậy, nàng ta cũng không vòng vo, trực tiếp nói rõ ý định:

 

“Hầu gia, gia phụ sai ta đến hỏi ngài, làm thế nào ngài mới chịu tha cho Trường An Hầu phủ?”

 

Lư Tề nghe vậy, thần sắc giãn ra:

 

“Thế mới đúng chứ. Oán cũ nên đem ra nói rõ ràng. Hầu gia, ngài thấy sao?”

 

“Đúng.”

 

Ta đáp rất dứt khoát.

 

Trong lòng ta nghĩ: không đúng cũng phải đúng.

 

Ta muốn người La gia biết, ý của Lư Tề chính là ý của ta.

 

Lư Tề lập tức rạng rỡ hẳn lên, đẹp đến mức khiến người ta không dời mắt nổi.

 

Ta ép mình dời tầm mắt khỏi hắn, chỉnh lại vạt áo, rồi mới chậm rãi nói với La Oánh:

 

“Đức không xứng vị, ắt gặp tai ương. Năm đó hủy hôn, ta suýt nữa mất mạng. Còn La thế t.ử thì hay rồi, thăng chức thành Thị lang…”

 

Ta không nói tiếp nữa, chỉ đẩy một xấp văn thư về phía La Oánh.