Nàng ta hơi ngạc nhiên nhận lấy, chỉ lật vài trang, tay đã run không khống chế được.
Ta đè tay nàng ta lại:
“La Oánh, xem những thứ này rồi, ngươi hẳn phải biết tiếp theo nên làm gì.”
Nàng ta đứng dậy, lại hành lễ một lần nữa, thần sắc nghiêm túc:
“Hầu gia yên tâm, ta lập tức về bẩm báo với gia phụ, nhất định sẽ cho ngài một lời giải thích.”
La Oánh đi rồi.
Khi ra đến cửa, nàng ta quay đầu lại nhìn ta một cái, ánh mắt lưu luyến.
Lư Tề vừa thấy vậy liền bắt đầu làm ầm lên.
“Ánh mắt đó là sao? Giải thích? Nàng ta muốn giải thích cái gì?”
“Khôi phục hôn ước?”
Để La Toàn đến làm thị phu cho nàng à?”
Hắn ôm n.g.ự.c, bày ra bộ dạng đau lòng đến cực điểm:
“Tuế Ninh, tim ta đau, đau đến sắp c.h.ế.t rồi.”
Ta đưa tay vuốt nhẹ cho hắn thuận khí, khẽ dỗ dành:
“Mẫu thân ta từng nói, thành thân thì phải một đời một kiếp một đôi người.”
Lư Tề cố nén mong đợi, dè dặt hỏi:
“Còn nàng thì sao?”
Ta đáp rất thản nhiên:
“Ta đương nhiên giống mẫu thân ta.”
Nghe vậy, hắn lập tức đứng thẳng người, mặt mày hớn hở:
“Ôi chao, một lời hay ấm cả ba mùa đông. Chỉ một câu của Hầu gia thôi mà cái n.g.ự.c này của ta lập tức hết đau, chỗ nào cũng không đau nữa. Tuế Ninh, sao nàng thần kỳ thế?”
Hắn nói quá lên như vậy khiến ta không nhịn được mà bật cười.
Ta thích hắn chính là như thế.
Rõ ràng là đang diễn, nhưng trong từng chỗ đều lộ ra chân tâm đối với ta.
20
La phủ.
La Hầu gia nắm c.h.ặ.t xấp văn thư do La Oánh mang về, tâm thần gần như vỡ nát.
Ông ta chưa từng nghĩ rằng nữ nhân mà trước nay ông ta chỉ xem như một nữ nhân thô lỗ chỉ biết múa đao múa thương kia, khi đối địch lại có thể tâm tư kín kẽ đến mức ấy.
Những việc La phủ nhiều năm qua đã làm, những quy củ đã phạm, những chuyện dơ bẩn không thể để lộ trong nội trạch, từng chuyện từng chuyện một, tất cả đều nằm trên giấy.
Hạ Tuế Ninh nắm trong tay toàn bộ con bài của ông ta, vậy mà thứ nàng yêu cầu chỉ là một câu lời giải thích.
La Hầu gia ngã phịch xuống ghế, môi tái nhợt, hồi lâu không nói nên lời.
Đây đâu phải muốn lời giải thích?
Đây rõ ràng là nói với ông ta:
Người là d.a.o thớt, ta là cá thịt.
Mà nàng là d.a.o.
Ông ta là thịt.
Cùng là Hầu gia, nhưng thế cục đã đảo ngược, nàng mạnh, ông ta yếu.
Điều đó khiến ông ta gần như không thở nổi.
Ba năm trước rõ ràng không phải như vậy!
Đúng rồi, ba năm trước.
Tiểu t.ử đó… mới là căn nguyên của mọi tai họa.
“Người đâu! Bảo La Toàn cút đến đây cho ta!”
Gia đinh giật mình, vội vàng chạy đi gọi La Toàn.
Dạo gần đây, vì những lời ta nói, La Toàn thường xuyên ngẩn ngơ như mất hồn, như thể đã bị đ.á.n.h thức, mà cũng như vẫn chưa tỉnh.
Ta đã nói với hắn:
Trong mối quan hệ của chúng ta, quyền chủ động không bao giờ chỉ nằm trong tay hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không phải hắn muốn ở bên thì ở, muốn chia thì chia, muốn hợp thì hợp.
Tiếp tục hay không tiếp tục, ta và hắn có quyền quyết định ngang nhau.
Ba năm trước hắn hủy hôn, không hề hỏi ý ta.
Ba năm sau ta bỏ hắn, cũng không hỏi ý hắn.
Hắn lẩm bẩm một mình, lặp đi lặp lại:
“Nữ nhân… cũng có thể như vậy sao? Sao nàng có thể đối xử với ta như thế? Sao nàng dám…”
Hắn nghĩ không thông.
Vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi.
Khi gia đinh đến truyền lời, hắn vẫn ngơ ngẩn đi theo.
Gặp La Hầu gia, miệng hắn vẫn còn lẩm bẩm những câu ấy.
La Hầu gia tức giận quát lớn:
“Ngươi đúng là không có não! Hạ Tuế Ninh là loại nữ nhân trong hậu viện chỉ biết dựa vào nam nhân mà sống sao?”
“Chỉ ba năm thôi, nàng đã ngồi ngang hàng với phụ thân ngươi!”
“Một nữ nhân như vậy, ngươi cũng dám phụ bạc nàng? Cũng dám đi hủy hôn với nàng?!”
La Toàn bị mắng đến ngơ ngác, nhìn La Hầu gia, giọng khàn đi:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Phụ thân… ba năm trước chẳng phải phụ thân ép con đi hủy hôn sao? Con đâu từng muốn hủy. Con thích nàng, con vẫn luôn…”
Chưa nói hết câu, La Hầu gia đã đạp một cước vào n.g.ự.c hắn, đá hắn ngã lăn xuống đất.
“Nghịch t.ử! Ba năm trước ngày nào ngươi cũng đi tìm nàng, chẳng lẽ vẫn không nhìn ra nàng là loại người gì sao?”
“Ngươi chỉ cần có một chút mắt nhìn người, thì phải ngăn ta lại! Bảo ta đừng đi trêu chọc loại người như vậy!”
“Ngươi có biết không… Nếu ngươi có đầu óc, ba năm trước đã phải hiểu rằng, đời này gặp được nàng, đó chính là đỉnh cao của cuộc đời ngươi.
Nếu phụ bạc nàng, về sau ngươi chỉ còn từng bước từng bước đi xuống.”
“Đi xuống?”
La Toàn ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
“Sao lại đi xuống? Phụ thân, bây giờ con đã là Thị lang, còn thăng chức nữa mà…”
La Hầu gia chộp lấy xấp văn thư kia, ném thẳng vào mặt hắn.
“Ngươi… tự xin điều ra ngoài nhậm chức đi.”
La Toàn lật từng trang từng trang.
Sắc mặt hắn tái dần từng chút một.
Cuối cùng, hắn suy sụp ngồi phịch xuống đất.
“Thì ra… Phụ bạc nàng, không chỉ khiến hôn sự về sau không còn được như ý, chỉ có thể miễn cưỡng lấy người không bằng nàng… Ngay cả đường làm quan cũng phải thụt lùi sao?”
“Ha ha… ha ha…”
Hắn cười thê lương đến cực điểm, còn đáng sợ hơn cả khóc.
Tiếng cười ấy vang vọng thật lâu trên bầu trời La phủ.
21
Chỉ vài ngày sau, đã truyền đến tin La Thị lang bị điều ra ngoài nhậm chức.
Lư Tề vui đến mức ăn thêm nửa bát cơm.
Hắn hạ giọng, thần thần bí bí nói:
“Nghe nói mười năm không được phép trở lại kinh thành, vậy thì cũng chẳng khác gì lưu đày.”
Ta gắp cho hắn một đũa thức ăn:
“Xem chàng vui kìa. Ăn nhiều một chút.”
Hắn lại ghé sát hơn, giọng mang theo chút hả hê trên nỗi đau của người khác:
“Còn nữa, nàng biết Tô Nguyệt không? Bị phụ thân nàng ta đ.á.n.h gãy chân, giờ đứng cũng không đứng dậy nổi.”
Ta giả vờ không biết:
“Thật sao? Phụ thân nàng ta chẳng phải thương nàng nhất à? Vì bảo vệ nàng mà còn bị giáng chức cơ mà.”
“Chó thì không bỏ được thói ăn phân.”
Lư Tề cười lạnh một tiếng.