“Còn nhắc ngươi một câu, của hồi môn của mẫu thân ta, bên Hình bộ đều có ghi chép. Theo luật pháp, khi con cái thành hôn, của hồi môn của mẫu thân đã mất phải trả lại cho con cái.”
“Dưới gối mẫu thân ta chỉ có một mình ta. Nay ta sắp thành thân, nếu Cố Thị Lang không muốn để Hình bộ can thiệp, tốt nhất nên bảo chủ mẫu nhà ngươi mau ch.óng chuẩn bị đi.”
Biểu cảm trên mặt Cố Thị Lang hoàn toàn vỡ vụn.
Đây đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo!
Vốn định dùng uy của phụ thân để đoạt lại chút gì đó, không ngờ chẳng cướp được gì, ngược lại còn phải trả lại những thứ đã chiếm.
Cố Thị Lang muốn nổi giận, vô cùng muốn mặt dày mà bùng phát cơn thịnh nộ.
Nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của ta, cùng sát ý không thể kìm nén trong đó, cuối cùng ông ta vẫn phải nhận:
“Của hồi môn của mẫu thân con, ta tự sẽ trả cho con.”
Sau đó ông ta đổi giọng, lại mở ra hướng khác:
“Tuế Ninh, ta biết trong lòng con oán ta, cũng oán kế mẫu của con. Nhưng đệ muội của con, với con là người thân ruột thịt mà? Chúng chưa từng đắc tội với con, con không thể làm tuyệt quá, khiến chúng không còn đường sống.”
Ông ta đây là giãy giụa trong cơn hấp hối, nhưng quả thật lại khiến ta nhớ tới một chuyện, vì thế ta nói:
“Bảy ngày sau, bản hầu có thể gặp hai đứa con của ngươi một lần.”
Cố Thị Lang thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, cuối cùng cũng buộc được một sợi dây liên hệ.
10
Người nhà họ Cố xám xịt rời đi.
Nhìn bóng lưng chán chường của bọn họ, ta thở dài.
Dù ta đã chừa cho Cố Thị Lang một con đường, nhưng không phải để sau này còn dễ gặp mặt, mà là để mở màn cho đòn tuyệt sát cuối cùng!
Cha con đi đến bước đường hôm nay, tất cả đều do một tay ông ta gây nên.
Ông ta tính kế, áp chế ta, lại còn muốn ta không so đo mà cam chịu.
Nhưng ta nhất định phải để ông ta hiểu.
Trên đời này chưa bao giờ có đạo lý ông làm ta chịu, chỉ có tự làm tự chịu!
Lư Tề vội vã chạy trở về:
“Tuế Ninh, cái đám họ Cố không biết xấu hổ lại tới, nàng không sao chứ?”
Hắn nhìn trên nhìn dưới kiểm tra ta, xác nhận ta không bị gì, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó hắn lấy ra một món quà đưa cho ta.
“Tuế Ninh, đây là ta đặc biệt đặt làm cho nàng. Vốn định đến ngày thành thân mới tặng, nhưng nghĩ nếu Cố Thị Lang còn dám ỷ già lên mặt, dựa vào việc nàng mềm lòng mà bắt nạt nàng, thì nàng lấy nó ra, vừa nhắc nhở chính mình, cũng nhắc nhở ông ta.”
Thứ gì có thể nhắc ta đừng mềm lòng?
Ta mở chiếc hộp ra, bên trong lại là một cây roi!
Ta lấy roi ra xem kỹ, còn đáng sợ hơn cây roi mà phụ thân ta từng dùng để đ.á.n.h ta. Cây này còn gắn cả gai ngược.
Lư Tề nói: “Tuế Ninh, báo thù thì dùng nó.”
Ta chân thành nói với hắn: “Cảm ơn.”
Vừa nghe vậy, Lư Tề lập tức không vui, bĩu môi nói:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Với ta mà nàng còn nói cảm ơn? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, với ta không cần nói cảm ơn!”
Ta lập tức xin lỗi: “Xin lỗi, ta sai rồi.”
Chuyện này, hắn không biết đã tranh luận với ta bao nhiêu lần.
Hắn cứ lặp đi lặp lại nói với ta rằng: phu thê là một thể, hắn làm gì cho ta, về bản chất cũng là làm cho chính hắn, cho nên ta không cần cảm ơn hắn.
Ta biết hắn thật sự nghĩ như vậy.
Nhưng ta lại tuân theo một chân lý khác, một chân lý hợp với bản tính con người hơn.
Năm đó phụ thân ta tiêu tiền của mẫu thân ta, ban đầu cũng từng cảm kích.
Nhưng mẫu thân ta luôn nói không cần cảm ơn.
Lâu dần, ông ta không những không cảm kích, mà còn cho đó là chuyện đương nhiên.
Ơn lớn nuôi ra kẻ vong ân bội nghĩa.
Ta là con của phụ thân ta, ta cũng có khả năng trở thành loại người đó.
Cho nên với Lư Tề, ta thà rằng mỗi lần nói cảm ơn rồi lại nhận lỗi, cũng không để bản thân nhiễm phải thói quen xấu của phụ thân ta.
Ta không cho phép bất cứ ai làm tổn thương Lư Tề.
Kể cả chính ta.
11
Lư Tề cũng không cho phép bất kỳ ai làm hại ta, đặc biệt là phụ thân ta.
Hắn hận Cố Thị Lang đến tận xương tủy.
Hắn nói sẽ dốc toàn lực đòi lại toàn bộ của hồi môn của ta, một phân cũng không thiếu, còn phải kèm cả tiền lãi.
Nhưng vì Cố Thị Lang là phụ thân ruột của ta, hắn cũng không tiện c.h.ử.i mắng cho hả giận, chỉ hết lần này đến lần khác nhắc nhở ta rằng: cho dù có đòi lại được của hồi môn, cũng nhất định phải đề phòng người nhà họ Cố.
Bản tính của loại người như vậy là chỉ nhìn lợi ích, không nhớ đòn đau.
Một khi phát hiện vẫn còn lợi để kiếm, bọn họ sẽ lại nghĩ đủ mọi cách bám lấy, cho đến khi ta lại một lần nữa trắng tay, mới chịu buông.
Hắn bảo ta nhất định phải cẩn thận.
Đối với người Cố gia, tốt nhất là gặp một lần thì đ.á.n.h một lần.
Chỉ khi lần nào cũng đ.á.n.h cho bọn họ đau đớn, mới có khả năng đ.á.n.h lùi được lòng tham của họ.
Ta đáp ứng Lư Tề, đồng thời dặn dò Tình Báo Các điều tra về Cố gia phải chi tiết đến từng việc lớn nhỏ.
Thông qua Cố Thị Lang, ta không khỏi nghĩ đến Tô Nguyệt.
Đặc điểm của kẻ xấu thường giống nhau.
Đặc điểm rõ rệt nhất chính là: cho dù lỗi lầm ban đầu là của họ, nhưng họ chỉ nhớ rằng mình không chiếm được lợi, rồi sẽ nghĩ mọi cách để trả thù.
Đối phó với Tô Nguyệt và phụ thân nàng ta, càng phải thận trọng hơn.
Từ sau khi ta đ.á.n.h gãy chân nàng ta, ta đã bắt đầu cho điều tra về Tô Thượng Thư.
Trước khi đ.á.n.h một con ch.ó điên, nhất định phải đ.á.n.h chủ của con ch.ó trước.
Đang nghĩ, thuộc hạ đến báo: chứng cứ đã thu thập đầy đủ.
Ta nhấp một ngụm trà, khẽ cười.