Tuế Tuế Trường Tương Kiến

Chương 3



 

Trình Cẩm Nguyệt thấy vậy liền đắc ý ngẩng cằm, tiến lên châm thêm một nhát:

 

“Thấy chưa, huynh ấy sẽ không bảo vệ ngươi mãi đâu…”

 

“Trình cô nương.”

 

Thẩm Sách cắt ngang lời nàng ta.

 

“Muội muội nhà ta, ta muốn bảo vệ hay không, bảo vệ thế nào, còn chưa tới lượt người ngoài xen vào.”

 

Sắc mặt Trình Cẩm Nguyệt lập tức trắng bệch.

 

Nàng ta vừa xấu hổ vừa tức giận, buông lại một câu “vậy thì trông kỹ nàng ta đi, đừng để nàng ta ra ngoài c.ắ.n người”, rồi xoay người bỏ chạy.

 

Khi Thẩm Sách quay đầu lại, nước mắt ta đã rơi xuống.

 

Hắn khựng người, đưa tay muốn lau cho ta.

 

“Tuế Tuế, ta không cố ý hung dữ với muội, ta…”

 

Nhưng ta lại đột ngột đẩy mạnh hắn ra, quay người bỏ chạy.

 

“Ta ghét huynh!”

 



 

Ta giận suốt cả một buổi chiều.

 

Đến tận lúc đêm xuống đi tắm, mắt vẫn sưng như hai con cóc lớn.

 

Mũi cứ thút tha thút thít mãi không ngừng.

 

Mẫu thân đau lòng muốn c.h.ế.t.

 

Vừa cẩn thận lau người cho ta, vừa dịu giọng dỗ dành:

 

“Tuế Tuế ngoan, không khóc nữa nào!”

 

“Nha đầu nhà Trình Thị lang kia cũng thật là, chọc ai không chọc, lại đi chọc tiểu tổ tông nhà chúng ta.”

 

“Đợi lần sau gặp mẫu thân nàng, nhất định ta phải nói cho ra lẽ!”

 

Ta vùi mặt vào cánh tay, buồn bực không hé răng.

 

Chẳng lẽ lại nói người khiến ta tức không phải Trình Cẩm Nguyệt, mà là Thẩm Sách?

 

Lớn chừng này rồi, hắn còn chưa từng lớn tiếng với ta như vậy đâu!

 

Trình Cẩm Nguyệt nói ta không thể bám hắn cả đời.

 

Dựa vào đâu mà không thể?

 

Hắn đã hứa rồi, thứ gì cũng nhường ta, đồ của hắn đều cho ta.

 

Ngay cả cái… cái đó, hắn cũng nỡ cho ta.

 

Chăm sóc ta cả đời, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

 

Mẫu thân thấy ta không nói lời nào, chỉ cho rằng ta đang nổi tính trẻ con, khẽ thở dài rồi đi ra ngoài lấy bộ tẩm y mới cho ta.

 

Trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng nến cháy tí tách.

 

Ta buồn bực nhắm mắt lại, tâm trí rối như tơ vò.

 

Không bao lâu sau, ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng bước chân rất khẽ.

 

“Tuế Tuế.”

 

Là Thẩm Sách.

 

Hắn hạ thấp giọng, cẩn thận dè dặt gọi ta:

 

“Chuyện chiều nay là ta không đúng, đừng giận nữa được không?”

 

Ta mím c.h.ặ.t môi, không đáp.

 

Hắn ngừng một chút, giọng nói lại mềm hơn vài phần.

 

“Cho dù giận ca ca, cũng không nên giận lây cả cái bụng của mình đúng không?

 

“Ca ca mua bánh quả trà của tiệm Trương Ký cho muội rồi, tối nay không ăn, mai sẽ hỏng mất.”

 

Hai mắt ta lập tức sáng lên.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Tiệm Trương Ký ở tận phía đông thành, đường xa không nói, còn phải xếp hàng rất lâu mới mua được, hỏng thì tiếc biết bao.

 

Hắn đúng là gian xảo, chỉ biết dùng đồ ăn để mua chuộc ta.

 

Nhưng thôi, nếu hắn đã chịu xuống nước dỗ dành, vậy ta miễn cưỡng tha thứ cho hắn vậy.

 

Ta cong khóe môi, định mở miệng gọi hắn vào.

 

Cửa lại bị đẩy hé ra một khe nhỏ.

 

“Tuế Tuế, bánh quả trà ta để trước cửa rồi, muội nhớ…”

 

Lời còn chưa dứt, hắn đột ngột khựng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bốn mắt nhìn nhau với ta đang ngồi trong thùng tắm.

 

“Xin… xin lỗi… ta không biết muội đang tắm…”

 

Mặt hắn “bùm” một cái đỏ bừng lên, cái khay trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

 

Hắn vội vàng đặt đồ xuống, xoay người đóng sầm cửa lại.

 

Ta ngồi trong thùng tắm, mặt đầy khó hiểu.

 

Chẳng phải chỉ là tắm thôi sao?

 

Cách cả thùng gỗ lẫn hơi nước, có nhìn thấy gì đâu.

 

Hắn đỏ mặt cái gì chứ?

 



 

Khoảng thời gian sau đó, Thẩm Sách trở nên rất kỳ lạ.

 

Trước đây giờ nghỉ giữa buổi, hắn luôn từ lớp Giáp vòng sang tìm ta, nhét đồ ăn ngon vào tay ta, hỏi ta có bị ai bắt nạt không.

 

Giờ ngay cả bóng người cũng chẳng thấy đâu.

 

Thỉnh thoảng vô tình gặp nhau, hắn cũng lập tức dời mắt đi, quay người bỏ đi luôn.

 

Tan học cũng vậy.

 

Tuy hắn vẫn đứng chờ dưới gốc hòe già như cũ.

 

Nhưng hễ ta vừa bước ra, hắn liền nhận lấy túi sách rồi đi trước, bước chân cực nhanh, đầu cũng không quay lại.

 

Ngay cả lúc ở nhà cũng thế.

 

Ăn xong là đi, cả ngày nhốt mình trong viện riêng.

 

Nhìn bóng lưng hắn, trong lòng ta như bị nhét một cục bông ướt.

 

Vừa chua xót vừa nghẹn đến khó chịu.

 

Được thôi, không chơi với ta nữa đúng không? Vậy ta đi chơi với người khác!

 

Trong lớp, kẻ ân cần với ta nhất chính là công t.ử nhà Lại Bộ Thượng thư — Tạ Lan Chu.

 

Hồi nhỏ hắn từng dẫn đầu kéo b.úi tóc ta, vốn dĩ ta lười để ý.

 

Nhưng nghĩ lại…

 

Thẩm Sách ghét nhất là thấy ta dính lấy tên này, ta không tin hắn nhìn thấy rồi còn nhịn được không lên tiếng!

 

Vì thế, sau giờ tan học, vừa thấy Tạ Lan Chu gọi, ta lập tức đi theo hắn.

 

Thẩm Sách vẫn như thường lệ đứng đợi dưới gốc hòe già.

 

Ta c.ắ.n c.ắ.n môi, bước tới nhét túi sách vào tay hắn.

 

“Hôm nay ta có việc, không cùng huynh về nữa.”

 

Hắn khựng lại.

 

“Việc gì?”

 

“Không nói cho huynh biết.”

 

Ta quay người đi, lén cong khóe môi, tung tăng chạy về phía Tạ Lan Chu.

 

Đi được vài bước, ta lại không nhịn được quay đầu nhìn một cái.

 

Thẩm Sách vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn ta, không nhúc nhích, cũng chẳng biết đang nghĩ gì.

 

Tạ Lan Chu dẫn ta đi ăn hồ lô đường ở phố Tây, rồi kéo ta tới bờ sông hộ thành thả diều giấy.

 

Miệng hắn ngọt lắm, chỉ vài ba câu đã có thể dỗ người ta cười đến cong cả mắt.

 

Ngay cả lúc dây diều của ta bị đứt, hắn cũng có thể nói ra được lý lẽ vớ vẩn:

 

“Là vì Tuế Tuế thả cao quá, ngay cả ông trời cũng luyến tiếc không muốn thả xuống.”

 

Ta bị hắn chọc cười không ngừng, nhưng khóe mắt vẫn luôn vô thức liếc về phía sau.

 

Sau khi thả diều xong, Tạ Lan Chu nói muốn cho ta xem thứ hay ho, kéo ta vào một khu rừng nhỏ.

 

Hắn tháo dây buộc, vén trường sam thư viện lên, để lộ chiếc cẩm bào ánh bạc có hoa văn chìm bên trong.

 

“Đây là loại vải mới ra năm nay đấy, vừa nhẹ vừa mềm, đẹp không?”

 

“Còn cả đai lưng này nữa, làm bằng giao đoạn đó. Chỉ cần sờ vào là còn đổi màu.”

 

“Ta không tin.”

 

“Thật mà, không tin thì muội sờ thử xem!”

 

Tạ Lan Chu vừa nói vừa đắc ý ghé sát lại.

 

Hắn nắm lấy tay ta, định đặt lên đai lưng mình.