Một giọng nói lạnh như lẫn vụn băng bất ngờ đập tới từ phía sau.
“Tuế Tuế!”
Ta giật mình quay đầu lại.
Chẳng biết từ lúc nào Thẩm Sách đã đứng cách đó không xa, sắc mặt đen còn hơn đáy nồi.
Tạ Lan Chu khựng lại, lúng túng cột lại đai lưng, cười gượng hai tiếng.
“Thẩm công t.ử, trùng hợp thật ha…”
Thẩm Sách chẳng buồn để ý tới hắn.
Hắn sải vài bước tới trước, nâng chân đạp mạnh vào sau đầu gối Tạ Lan Chu.
“Á!”
Tạ Lan Chu “bịch” một tiếng quỳ sấp xuống đất.
Hắn nhờ hai tay chống xuống mới không ngã cắm mặt vào bùn.
Thẩm Sách không thèm nhìn hắn thêm lần nào nữa, siết c.h.ặ.t cổ tay ta rồi kéo đi thật nhanh, đầu cũng không quay lại.
…
Suốt dọc đường, Thẩm Sách đều sa sầm mặt mày không nói một lời.
Ban đầu ta còn âm thầm đắc ý vì đã chọc hắn tức giận.
Nhưng thấy hắn mãi không lên tiếng, trong lòng ta cũng bắt đầu hoang mang.
Ta nắm c.h.ặ.t góc tay áo, hé miệng định giải thích.
Nhưng hắn chẳng đợi ta mở lời, vừa về phủ đã đi thẳng vào viện mình, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Ngay cả bữa tối cũng không ra ăn.
Được thôi.
Xem ra lần này thật sự nổi giận rồi.
Đêm xuống, ta bưng cơm tới viện hắn.
Gõ cửa hồi lâu cũng chẳng thấy ai đáp lại.
“Ca ca, ta để cơm trước cửa nhé, huynh ăn một chút đi.”
Ta đặt khay xuống, xoay người định rời đi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng đột ngột bị kéo mở.
Một bàn tay lớn thình lình vươn ra, kéo mạnh ta vào trong.
Trong phòng nồng nặc mùi rượu.
Ánh nến lay động, hắt lên gương mặt Thẩm Sách lúc sáng lúc tối.
Hắn ép ta lên tường, ngón tay siết c.h.ặ.t cổ tay ta, mạnh đến phát đau.
Đôi mắt luôn dịu dàng ôn hòa ngày thường, lúc này vừa tối vừa nóng bỏng, như giấu một ngọn lửa khiến tim ta hoảng loạn.
“Ca… ca ca, huynh uống rượu sao?”
Hắn không đáp.
Chỉ cúi mắt nhìn ta, mặc cho hơi thở nóng rực từng chút từng chút rơi xuống mặt ta.
“Tuế Tuế…”
Giọng hắn khàn đặc không ra hình dạng, mang theo men say cùng nỗi tủi thân gần như cố chấp.
“Ca ca chẳng phải đã nói sẽ cho muội rồi sao? Ai cho phép muội đi tìm kẻ khác?”
Cả người ta đều ngây dại.
“Ý… ý huynh là gì?”
Cho ta cái gì? Tìm người khác cái gì?
Ta ngơ ngác một lúc, cuối cùng mới nhận ra hắn đã hiểu lầm chuyện gì.
Ta vội vàng mở miệng:
“Ca ca, ta không có…”
Nhưng hắn hoàn toàn không đợi ta nói hết.
Hắn đột ngột ôm lấy eo ta, cúi đầu hôn lên khóe môi ta.
“Tuế Tuế, đừng tìm người khác nữa… chỉ cần ca ca thôi, được không?”
Giọng hắn hòa lẫn trong nụ hôn, mơ hồ lại cố chấp, giống như một con thú nhỏ đang tủi thân.
Cả người ta cứng đờ tại chỗ.
Đầu óc trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Không biết qua bao lâu, hắn mới chậm rãi buông ta ra.
Trán tựa vào hõm vai ta, giọng nói run run đầy nghẹn ngào.
“Xin lỗi.
“Tuế Tuế, xin lỗi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
…
Mấy ngày tiếp theo, đầu óc ta đều mơ mơ màng màng.
Đêm ấy sau khi hôn ta xong, Thẩm Sách liền say đến bất tỉnh nhân sự.
Sau đó hắn trực tiếp xin nghỉ, liên tiếp nhiều ngày không tới thư viện.
Ta một mình đi học, trong giờ học lúc nào cũng thất thần.
Ngồi vào bàn ăn cũng chẳng nếm ra mùi vị, ban đêm càng ngủ không yên.
Chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt liền hiện lên đôi mắt đỏ hoe của hắn, hơi thở nóng bỏng của hắn, còn có nụ hôn hoảng loạn nhưng cố chấp kia.
Hôn môi…
Chẳng phải chỉ có phu thê mới được làm sao?
Nhưng hắn là ca ca của ta mà.
Ta chậm chạp cảm thấy hoảng hốt, lúc này mới dần nhận ra…
Giữa ta và hắn, có thứ gì đó đã khác rồi.
Hôm ấy tan học, ta cố ý đi đường vòng, mua hai bát băng tô lạc.
Định mang về cho Thẩm Sách nếm thử, tiện thể hỏi hắn rốt cuộc đêm đó là có ý gì.
Nào ngờ vừa bước vào phủ đã nhìn thấy phụ thân và mẫu thân đang chỉ huy hạ nhân thu dọn hành lý lớn nhỏ.
“Tuế Tuế về rồi à?”
Mẫu thân ngẩng đầu nhìn ta một cái rồi tiếp tục bận rộn.
“Ngày mai ca ca con phải đi rồi, mau tới nói chuyện với nó đi.”
Ta ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm.
“Đi? Đi đâu cơ?”
Mẫu thân khẽ thở dài.
“Đi Bắc cảnh. Triều đình đang chiêu binh, ca ca con mấy hôm trước đã ghi danh rồi.
“Sao, nó chưa nói với con à? Đứa nhỏ này, rõ ràng bảo muốn tự mình nói cho con biết…”
…
Phía sau mẫu thân nói gì nữa, ta đều không nghe rõ.
“Choang” một tiếng giòn tan, bát tô lạc trong tay rơi xuống đất, vỡ tung tóe.
Ta quay người, chạy thật nhanh về phía viện của Thẩm Sách.
Mấy lần giữa đường suýt trượt ngã, cũng chưa từng chậm lại.
Đẩy cửa ra, Thẩm Sách đang ngồi trước bàn, nhìn bọc hành lý trải rộng mà ngẩn người.
Nghe thấy động tĩnh, hắn vừa ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của ta, cả người liền cứng lại.
“Ca ca…”
Ta lao tới trước mặt hắn, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Vì sao huynh phải đi?
“Là vì chuyện hôm đó… vì ta tắm… hay vì nụ hôn kia?”
“Cho dù huynh muốn tránh mặt ta… hu hu… cũng đừng tránh tới nơi xa như vậy chứ!”
Thẩm Sách siết c.h.ặ.t t.a.y áo, nhìn ta khóc đến thành người nước mắt, khó khăn mở miệng:
“Ca ca không muốn tránh mặt Tuế Tuế, nhưng ca ca thật sự có lý do buộc phải đi.”
“Lý do gì? Huynh nói cho ta biết đi!”
Hắn mím môi, không trả lời.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn, khóc càng dữ hơn.
“Huynh không nói, ta sẽ không cho huynh đi!”
“Ta khó khăn lắm mới quen được với việc có huynh là ca ca, dựa vào đâu huynh muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”
Trong mắt Thẩm Sách hiện lên vẻ đau đớn.
Hắn dường như muốn giải thích gì đó, nhưng cuối cùng chỉ kéo ta vào lòng.
“Tuế Tuế, ca ca chỉ tạm thời rời đi thôi.
“Ta hứa với muội, nhất định sẽ trở về, được không?”
“Không được!”
Ta giãy giụa trong lòng hắn.
“Huynh mà dám đi, ta sẽ không bao giờ để ý tới huynh nữa!”
“Tuế Tuế, đừng làm loạn.”
Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm ta càng c.h.ặ.t hơn, giọng nói đầy bất đắc dĩ.
“Chuyện này đã thành định cục rồi, không thể thay đổi nữa.”
“Định cục cái gì?!”