Tuế Tuế Trường Tương Kiến

Chương 5



 

Ta đột ngột đẩy hắn ra, lùi về sau một bước.

 

Nước mắt vẫn còn treo trên mặt, nhưng ánh mắt lại vừa hung dữ vừa bướng bỉnh.

 

“Vì sao huynh chưa từng thương lượng với ta? Huynh rõ ràng là cố ý!”

 

“Huynh muốn đi thì đi đi, đi rồi cũng đừng trở về nữa.”

 

“Ta coi như… coi như chưa từng có người ca ca như huynh!”

 

Nói xong, ta cố nhịn nước mắt, xoay người chạy mất.

 

“Tuế Tuế, Tuế Tuế!…”

 



 

Ta trùm chăn khóc suốt nửa đêm, chẳng biết từ lúc nào mới thiếp đi.

 

Trong cơn mê man, dường như có người nhẹ nhàng kéo lại góc chăn cho ta, vén lọn tóc dính trên mặt ta ra.

 

Cuối cùng, còn có thứ gì đó khẽ chạm lên trán ta.

 

Mềm mềm, mát mát, dễ chịu vô cùng.

 

Sáng hôm sau vừa mở mắt, mẫu thân đã ngồi bên giường thở ngắn than dài.

 

“A Sách đứng đợi con trong viện rất lâu rồi, thật sự không đi tiễn ca ca sao?”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ta không nói gì, xoay người kéo chăn trùm kín đầu.

 

Tiễn hắn làm gì?

 

Tiễn rồi, hắn sẽ không đi nữa sao?

 

Ta cũng không để bản thân suy sụp quá lâu.

 

Ngày thứ hai sau khi Thẩm Sách rời đi, ta đã quay lại thư viện học.

 

Những ngày sau đó, mặt trời vẫn mọc như thường lệ, mẫu thân vẫn bày cơm lên bàn như thường lệ.

 

Các bạn học vẫn tụm năm tụm ba cười đùa náo nhiệt, tiếng cười cách mấy dãy bàn cũng nghe rõ.

 

Xem đi.

 

Không có Thẩm Sách, thế gian này cũng chẳng khác gì cả.

 

Chỉ là đôi khi bị Tạ Lan Chu bắt nạt, hoặc lúc tan học đi ngang qua gốc hòe lớn…

 

Ta sẽ lại nhớ tới hắn.

 

Rồi để mặc gió thổi đỏ hoe mắt mình.

 



 

Mỗi tháng Thẩm Sách đều gửi thư về.

 

Thư không dài.

 

Chẳng qua chỉ nói Bắc Cảnh gió cát rất lớn, thức ăn trong quân doanh không ngon bằng ở nhà, hắn vẫn bình an, không cần nhớ thương.

 

Cuối thư luôn có thêm một câu:

 

“Tuế Tuế, đợi ta trở về.”

 

Cùng với thư còn có đủ loại đồ chơi nhỏ được gửi về.

 

Răng sói, lược Hồ, kẹo ngoại bang…

 

Đủ loại màu sắc sặc sỡ.

 

Ngoài mặt ta tỏ vẻ chẳng hiếm lạ gì, nhưng lại lén cất hết đi, tích đầy cả một hộp.

 

Gốc hòe lớn trước cổng thư viện xanh rồi lại vàng, vàng rồi lại xanh.

 

Chớp mắt một cái, ta đã sắp đến tuổi cập kê.

 

Thẩm Sách nhờ người từ biên quan mang về cho ta một cây trâm.

 

Trâm bạch ngọc, chạm mấy đóa mai nhỏ.

 

Không tính là quá quý giá, nhưng thắng ở vẻ ôn nhuận thanh nhã.

 

Người mang đồ tới nói, đây là thứ Thẩm công t.ử dành dụm nửa năm quân lương, tìm khắp trong thành thật lâu mới tìm được.

 

Ta nắm c.h.ặ.t cây trâm trong lòng bàn tay, đầu ngón tay lạnh buốt, nhưng nơi n.g.ự.c lại nóng rực đến lạ.

 

Vừa qua lễ cập kê, đã có người tới cửa bàn chuyện hôn sự cho ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đều tránh hết, phụ thân và mẫu thân cũng chẳng làm gì được.

 

Chỉ có Tạ Lan Chu là bám riết không buông, thế nào cũng không cắt đuôi nổi.

 

Hôm ấy ta vừa từ tú phường đi ra, hắn lại chặn ta trước cửa.

 

“Tuế Tuế, chúng ta quen nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, vì sao muội cứ không chịu đồng ý nghị thân với ta?”

 

Ta liếc hắn một cái, tiếp tục đi ra ngoài.

 

“Không muốn gả là không muốn gả, cần lý do sao?”

 

“…Có phải muội cảm thấy ta không xứng với muội không?”

 

Hắn nhìn ta, có chút tủi thân lại có chút không phục.

 

“Tuy phụ thân ta thấp hơn phụ thân muội một cấp, nhưng muội cũng đâu phải đích nữ Tướng phủ. Tính ra chúng ta vẫn rất xứng đôi mà.”

 

Trong lòng ta “thịch” một tiếng.

 

Ta khựng bước, đột ngột quay đầu lại.

 

“Ngươi nói cái gì?”

 

Tạ Lan Chu ngây người.

 

“Muội… muội không biết sao?”

 

“Ý ngươi là gì? Nói rõ ràng cho ta!”

 

Ngực ta siết c.h.ặ.t, ngay cả giọng nói cũng run lên.

 

Có lẽ Tạ Lan Chu bị đôi mắt đỏ hoe của ta dọa sợ, giọng nói lập tức yếu đi quá nửa.

 

“Ta cũng chỉ nghe phụ thân và mẫu thân nói thôi.”

 

“Tướng gia chỉ có một vị đích t.ử, từ nhỏ thân thể yếu ớt, được đưa tới Giang Nam dưỡng bệnh sáu năm mới đón về phủ.”

 

“Còn muội… là người được Tướng gia ôm từ bên ngoài về mười lăm năm trước. Không biết là con gái ngoại thất hay được nhận nuôi.”

 

“Chuyện này người ngoài đều không biết. Mẫu thân ta với mẫu thân muội là khuê mật, cũng chỉ biết chừng ấy thôi.

 

“Tuế Tuế, ta… ta không cố ý nói ra đâu…”

 

Đầu óc ta ong ong hỗn loạn, chẳng còn nghe lọt thêm điều gì nữa, xoay người chạy thẳng về phủ.

 

Vừa vào cửa đã lao tới trước mặt phụ thân và mẫu thân, giọng nói run rẩy:

 

“Phụ thân, mẫu thân… con có phải con ruột của hai người không?”

 

Bàn tay cầm chén trà của phụ thân đột ngột run lên, nước trà sóng sánh tràn ra ngoài.

 

Mẫu thân cũng dừng động tác thêu thùa, nhìn phụ thân một cái mà không nói gì.

 

Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng chim sẻ ríu rít ngoài sân.

 

“Tạ Lan Chu nói con không phải đích nữ Tướng phủ, là phụ thân ôm từ bên ngoài về.”

 

Ta c.ắ.n răng chống đỡ, nhưng nước mắt đã đảo quanh trong hốc mắt.

 

“Hắn nói có phải là thật không?”

 

Phụ thân vuốt tóc ta, im lặng thật lâu rồi khe khẽ thở dài.

 

“Tuế Tuế, con lớn rồi.

 

“Có vài chuyện… cũng nên nói cho con biết.”

 

Những lời phía sau, ta nghe mà đầu óc mơ hồ, chỉ nhớ được đại khái đôi chút.

 

Sinh phụ của ta là Lục Hạc Đình — vị Trấn Quốc Đại tướng quân năm xưa.

 

Năm đó ông bị vu oan thông đồng với địch, một đạo thánh chỉ ban xuống, cả nhà họ Lục bị xử trảm.

 

Ngày diệt môn, cũng chính là ngày sinh mẫu của ta lâm bồn.

 

Là phụ thân hiện tại của ta, Thừa tướng đương triều Thẩm Hoài Tự, bất chấp nguy cơ liên lụy cửu tộc, lẻn vào Lục phủ ôm ta ra ngoài.

 

Ông và sinh phụ ta là hai kẻ đối đầu nhau trên triều đình, nhưng cũng là bằng hữu có thể giao mạng cho nhau.

 

Ông không nỡ để nhà họ Lục tuyệt tự, c.ắ.n răng giấu ta đi.

 

Từ ngày đó, Tướng phủ có thêm một vị thiên kim.

 

Không ai nghi ngờ, chỉ cho rằng phu nhân lại sinh thêm một minh châu trong lòng bàn tay.

 

“Hôm A Sách trở về phủ, nhìn thấy con nhảy nhót chạy khắp nơi, ngây thơ hoạt bát như vậy, nó thật sự rất thích con.”