Từng Có Người Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh

Chương 2



 

Bạn họ gọi rất nhiều bài hát, ép tôi phải hát hết bài này đến bài khác.

Mỗi lần tôi hát xong một ca khúc, phía dưới lại vang lên những tràng vỗ tay đầy ác ý. Chẳng biết ai ném cả đá lạnh lên sân khấu, cười hả hê:

“Không phải cô thích hát lắm sao? Hát tiếp đi.”

“Tối nay bọn tôi bao trọn rồi.”

Đồng nghiệp vốn khá thân với tôi cũng im lặng không nói một lời.

Sau khi nghe những chuyện năm xưa, ánh mắt anh ta nhìn tôi dần trở nên lạnh lẽo, như thể tôi thật sự là thứ gì đó dơ bẩn không chịu nổi.

Tôi cũng không biết mình đã hát bao lâu.

Chỉ cảm thấy mỗi một nốt nhạc bật ra đều giống như đang rút cạn m.á.u thịt khỏi cơ thể mình.

Đến cuối cùng, tôi hát lệch mất một nốt.

Giọng nói lạnh lùng của Lộ Thông vang lên từ dưới sân khấu:

“Với trình độ này mà cũng dám tự nhận mình làm nhạc sao?”

“Đúng là không biết xấu hổ.”

Tôi siết c.h.ặ.t micro, ngẩng đầu nhìn anh.

Lộ Thông kéo nhẹ khóe môi, bật cười lạnh nhạt.

“Cô làm sao hiểu được hai chữ xấu hổ là gì.”

Ngay sau đó, anh cầm ly rượu vang bước về phía tôi.

Ánh đèn phản chiếu chất lỏng đỏ sẫm trong ly, giống hệt m.á.u.

Rồi trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh hất thẳng ly rượu lên đầu tôi.

Rượu đỏ chảy dọc theo tóc, thấm ướt áo sơ mi trắng. Những viên đá lạnh trượt vào cổ áo khiến tôi run lên vì buốt.

Thật sự quá chật vật.

Lộ Thông nhìn tôi, từng chữ rõ ràng:

“Trả lại cô.”

Tôi cố gắng kéo khóe môi lên, khàn giọng nói:

“Chiếc áo này đắt lắm.”

“Anh phải đền tiền.”

Ánh mắt anh lập tức thay đổi.

Lộ Thông đột ngột bóp c.h.ặ.t cằm tôi, sức lực lớn đến mức gần như muốn nghiền nát xương.

Anh nhìn chằm chằm tôi, giọng nói như ép ra từ kẽ răng:

“Có bản lĩnh thì nói lại lần nữa.”

Tôi đau đến trắng bệch mặt nhưng vẫn nhìn thẳng vào anh.

“Tôi nói…”

“Anh làm hỏng áo tôi.”

“Phải đền tiền.”

Xung quanh lập tức bật cười ầm ĩ.

hằng nguyễn

“Nhìn xem cô ta keo kiệt thế nào kìa.”

“Đúng là nghèo đến phát điên rồi.”

“Không biết thiếu tiền tới mức nào nữa.”

“Đủ rồi!”

Lộ Thông đột nhiên quát lên.

Cả đại sảnh im bặt.

Không ai hiểu vì sao anh nổi giận.

Chỉ có tôi nhìn thấy đôi mắt anh đỏ đến đáng sợ.

Anh rút một tờ chi phiếu, ném xuống dưới chân tôi, cười khinh miệt:

“Vẫn y như trước.”

“Nên cảm ơn cái bộ dạng t.h.ả.m hại này của cô.”

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Tôi cúi xuống nhặt tờ chi phiếu kia lên.

Ngón tay run đến mức gần như không cầm nổi.

Mãi rất lâu sau, tôi mới phát hiện nước mắt đã chảy đầy mặt.

Khi trở về phòng thay đồ, điện thoại đầy những cuộc gọi nhỡ.

Tôi gọi lại.

Ông chủ ở đầu dây bên kia thở dài:

“Tiểu Vân à, em có tài thật đấy.”

“Nhưng nhân phẩm còn quan trọng hơn tài năng.”

“Em còn trẻ thế này, sao lại làm ra chuyện đó chứ?”

“Tìm đại gia cũng đừng nhắm vào người có địa vị như vậy.”

Ông ta cười cười:

“Có điều nếu em thật sự muốn kiếm chỗ dựa thì anh đây cũng quen vài người…”

Tôi trực tiếp cúp máy.

Chặn số.

Tắt nguồn điện thoại.

Làm xong mọi thứ chỉ mất chưa đến một phút.

Thật ra kể cả không có chuyện hôm nay, tôi cũng chẳng thể tiếp tục sống yên ổn nữa.

Bởi vì có người vốn đã không muốn buông tha cho tôi.

Chỉ là người đó… chưa phải Lộ Thông.

Tôi tên Vân Gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bốn tuổi trước sống trong cô nhi viện.

Bốn tuổi sau được nhà họ Vân nhận nuôi.

Khi ấy tôi còn tưởng mình gặp may.

Sau này mới hiểu, mọi món quà mà số phận ban tặng đều đã sớm âm thầm đ.á.n.h dấu cái giá phải trả.

Nhà họ Vân quyền thế hiển hách.

Chỉ sau một đêm, tôi có cha mẹ, có nhà cửa, có váy công chúa, có người hầu chăm sóc.

Chỉ là thỉnh thoảng nhìn tôi, ánh mắt cha mẹ nuôi lại đỏ hoe như đang nhìn một người khác thông qua tôi.

Tôi còn có một người anh trai.

Anh rất ghét tôi.

Lần đầu gặp mặt, anh đã đẩy tôi ngã xuống đất, lạnh lùng nói:

“Đời này tao chỉ có một em gái.”

“Con bé tên Vân Gia.”

Tôi ngơ ngác hỏi:

“Nhưng… em chính là Vân Gia mà?”

Anh lập tức phát điên.

Anh lao tới bóp cổ tôi, vừa khóc vừa gào:

“Mày ăn cắp hết mọi thứ của em ấy!”

“Ba mẹ, tên tuổi, vị trí của em ấy…”

“Tao muốn g.i.ế.c mày!”

Anh bỏ sâu vào chăn giường của tôi, khiến dì giúp việc không nấu cơm cho tôi ăn.

Những lúc ba mẹ không có nhà, anh nhốt tôi trong nhà vệ sinh, ép tôi viết thư kiểm điểm hết lần này đến lần khác.

Anh bắt tôi phải lặp đi lặp lại:

“Tôi là đồ ăn cắp.”

“Tôi là kẻ trộm đã cướp mất cuộc đời của Vân Gia.”

Có lần, anh còn lừa tôi đến tiệm xăm.

Tôi bị đè xuống chiếc ghế lạnh như băng, khóc đến khàn cả giọng.

Cây kim xăm đ.â.m vào da thịt từng chút một.

Cuối cùng, sau gáy tôi xuất hiện hai chữ:

“Kẻ trộm.”

Tôi khóc đến mức gần như ngất đi.

Cầu xin anh.

Van xin anh.

Nhưng anh chỉ đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn tôi, giống như đang nhìn một thứ đồ vật khiến mình chán ghét.

Ngày hôm đó, lòng tự trọng của tôi cũng bị xé nát hoàn toàn.

Tôi không còn là chính mình nữa.

Tôi chỉ là cái bóng thay thế cho Vân Gia.

Là món đồ chữa bệnh của nhà họ Vân.

Là kẻ mang tội.

Anh trai tôi cúi xuống nhìn tôi, giọng lạnh như băng:

“Mày phải nhớ cho kỹ thân phận của mình.”

“Đây là món nợ mày thiếu em ấy.”

Ba mẹ nuôi của tôi dù trong lòng có áy náy, cuối cùng vẫn chọn im lặng dung túng.

Dù sao…

Con ruột và con nuôi, ai cũng biết phải chọn bên nào.

Đúng vậy.

Con nuôi vốn chỉ là một vị t.h.u.ố.c chữa bệnh mà thôi.

Họ chỉ nhẹ nhàng dỗ dành tôi vài câu, gọi bác sĩ gia đình tới hạ sốt cho tôi.

Không ai trách anh trai tôi dù chỉ một câu.

Đêm hôm đó, tôi ngồi co ro bên cửa sổ nhìn ánh đèn ngoài thành phố.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nảy ra ý nghĩ muốn biến mất khỏi nơi này mãi mãi.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra…

Ngay cả khi rời đi, tôi cũng chẳng có nơi nào để về.

Trên đời này ai cũng có nhà.

Ai cũng có một ngọn đèn chờ mình trong đêm tối.

Chỉ có tôi là không có.

Có lẽ vì thái độ của ba mẹ, anh trai tôi cuối cùng cũng xác định được rằng tôi không thể nào cướp mất vị trí của Vân Gia thật sự.

Thế nên anh dần mất hứng thú hành hạ tôi.

Mà tôi cũng chẳng còn gì để mất nữa.

Lớn thêm một chút, ba mẹ nuôi bắt đầu dẫn tôi tham dự các buổi tiệc thượng lưu.

Tôi mặc váy đắt tiền dành cho những cô gái nhà giàu.

Học cách mỉm cười hoàn hảo.

Học cách nói chuyện dịu dàng đúng mực.

Học cách trở thành “tiểu thư nhà họ Vân.”

Ở những dịp đó, anh trai tôi cũng sẽ mỉm cười khoác tay tôi, diễn tròn vai một người anh tốt để duy trì hình tượng hoàn mỹ của nhà họ Vân trước mặt người ngoài.

Không ai biết rằng...

Sau cánh cửa đóng kín, tuổi thơ của tôi đã sớm mục nát từ lâu rồi.