Nhiều năm không gặp, anh đã trở thành nhân vật đứng trên đỉnh cao giới thương trường, còn tôi chỉ là ca sĩ vô danh sống qua ngày trong quán bar.
Tôi từng nghĩ anh hận tôi đến tận xương tủy.
Dù sao năm đó, người bỏ đi là tôi.
Người khiến anh từ thiên chi kiêu t.ử trở thành trò cười của cả Giang Thành cũng là tôi.
Cho nên khi gặp lại, nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh dưới ánh đèn xa hoa ấy, tôi đã nghĩ anh chỉ muốn trả thù.