Ông ta kéo tôi lên lầu, ép tôi xuống mặt bàn lạnh ngắt.
Giống như một con thú hoang đang tận hưởng cảm giác chinh phục con mồi.
Mắt tôi đỏ hoe, môi thì khô khốc.
Đến nước mắt cũng không còn chảy nổi nữa.
Con người khi tuyệt vọng đến cực hạn sẽ trở nên trống rỗng.
Tôi không còn sợ.
Không còn hận.
Thậm chí ngay cả cảm giác ghê tởm cũng biến mất.
Chỉ còn lại một cái xác biết thở.
Sau chuyện đó, nhà họ Lâm yên tĩnh được một thời gian.
Tôi vào làm ở một công ty giải trí, chuyên viết nhạc thuê cho ca sĩ nổi tiếng.
Ban ngày làm việc.
Ban đêm lang thang ngoài đường.
Tôi không muốn về nhà.
Bởi đi đến đâu tôi cũng nhìn thấy bóng dáng của Lộ Thâm.
Quán mì chúng tôi từng ăn.
Bến xe buýt anh từng đứng đợi tôi.
Con đường mùa đông năm đó anh từng cõng tôi về ký túc xá.
Ký ức giống như d.a.o cùn, từng chút từng chút cứa vào tim.
Nhưng kỳ lạ là tôi không khóc nổi nữa.
Một đêm nọ, tôi gặp mấy tên côn đồ.
Tên cầm đầu xoay d.a.o trong tay, cười hề hề nhìn tôi.
“Muộn thế này còn lang thang ngoài đường…”
“Chắc cũng chẳng phải gái ngoan đâu nhỉ?”
“Hôm nay đi với bọn anh chơi chút nhé?”
Hắn đưa tay sờ mặt tôi.
Tôi không né.
Hắn cười.
Tôi cũng cười theo.
Sau đó, tôi nắm lấy cổ tay hắn.
Xoay ngược lưỡi d.a.o.
Đâm thẳng vào bụng mình.
Máu nóng lập tức trào ra.
Tên kia sợ đến hét thất thanh.
Hắn nhìn tôi như nhìn một kẻ điên.
Ánh mắt đó khiến tôi rất khó chịu.
Vì thế tôi rút d.a.o ra.
Đâm thẳng vào mắt hắn.
Tiếng gào thét vang vọng cả con phố.
Máu b.ắ.n đầy mặt tôi.
Tôi l.i.ế.m khóe môi dính m.á.u, bỗng bật cười khàn khàn.
Hóa ra…
Không khóc được nữa là cảm giác này sao.
Tên kia đau đến lăn lộn dưới đất, vừa khóc vừa xin tha.
“Chị ơi…”
“Tôi sai rồi…”
“Tôi xin chị…”
“Tha cho tôi đi…”
Mấy tên đàn em phía sau sợ đến tái mặt.
Kẻ thì run chân.
Kẻ thì nôn khan.
Không ai dám bước lên nữa.
Tôi lại đ.â.m thêm một d.a.o vào vai hắn.
Lần này sức lực yếu đi rất nhiều.
Nhát d.a.o cũng lệch hẳn.
Hắn vừa khóc vừa bò lùi về phía sau, gọi cha gọi mẹ như một đứa trẻ.
Cuối cùng đám người đó vội vàng kéo hắn chạy mất.
Con phố lại yên tĩnh trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi tựa vào góc tường, từ từ ngồi xuống.
Giữa mùa hè oi bức, tôi lại cảm thấy lạnh đến tận xương.
Giống như có một trận tuyết đang rơi trong cơ thể mình.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã ở bệnh viện.
Có thứ gì đó nhỏ xuống mu bàn tay tôi.
Nóng hổi.
hằng nguyễn
Từng giọt.
Từng giọt.
Tôi mở mắt ra.
Ông chủ nhà họ Lâm đang ngồi bên giường bệnh.
Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, gương mặt tiều tụy hơn trước rất nhiều.
Thấy tôi tỉnh, ông ta lập tức đứng bật dậy.
“Vân Gia.”
Giọng nói khàn đặc.
“Cô thật sự muốn c.h.ế.t như vậy sao?”
“Tự đ.â.m mình là có thể trốn khỏi tất cả à?”
Ông ta cười một tiếng đầy mệt mỏi.
“Khi còn sống mang nợ.”
“C.h.ế.t rồi cũng vẫn phải trả.”
Buổi tối, ông ta ngồi cạnh giường tôi gọt táo.
Vỏ táo rơi dài xuống đất.
Ông ta bỗng thấp giọng nói.
“Chỉ cần cô chịu sống tiếp…”
“Cô muốn gì cũng được.”
Tôi không đáp.
Ông ta im lặng rất lâu, rồi khàn giọng nhắc đến một cái tên.
“Lộ Thâm…”
“Cậu bạn trai kia của cô.”
“Dạo gần đây đang đi khắp nơi tìm nhà đầu tư.”
Ngón tay tôi khẽ run lên.
Ông ta nhìn phản ứng của tôi, bỗng cười tự giễu.
“Quả nhiên.”
“Nhắc đến cậu ta, cô mới có phản ứng.”
Ông ta cúi đầu, giọng nói gần như cầu xin.
“Vân Gia…”
“Chỉ cần cô tỉnh lại thật sự…”
“Tôi sẽ đầu tư cho công ty của cậu ta.”
Không hiểu vì sao, nhìn bóng lưng vệ sĩ rời đi, lòng tôi bỗng thắt lại một chút.
Máy đo nhịp tim bên cạnh phát ra tiếng “tích tích” đều đều giữa căn phòng bệnh yên tĩnh.
Thật kỳ lạ.
Lộ Thâm chưa từng hứa hẹn điều gì với tôi.
Nhưng tôi lại nợ anh quá nhiều.
Vậy nên…
Lộ Thâm, xin anh nhất định phải sống thật hạnh phúc.
Cho cả phần của tôi nữa.
Ba năm sau, tôi gặp lại anh trong quán bar.
Anh đứng giữa đám đông xa hoa, mặc âu phục đen, gương mặt trưởng thành và lạnh lùng hơn rất nhiều so với ký ức.
Anh hất cả ly rượu vang đỏ lên đầu tôi.
Sau đó dẫn theo bạn gái, ngẩng cao đầu rời đi.
Đêm ấy tôi sốt rất cao.
Tôi không uống t.h.u.ố.c.
Chỉ cuộn người trên giường, mở TV xem phỏng vấn của anh hết lần này đến lần khác.
Phóng viên mỉm cười hỏi:
“Nghe nói tháng sau anh sẽ đính hôn với người mẫu nổi tiếng Tống Sơ Hạ, điều đó có đúng không?”
Lộ Thâm ôm người phụ nữ trong lòng, nhẹ gật đầu.
“Phải.”
“Vậy hai người quen nhau như thế nào?”