“Hiện tại chúng tôi xin phát sóng một bản tin đặc biệt. Theo tin tức từ thành phố S, cảnh sát đã bắt giữ chín tên buôn người có trang bị v.ũ k.h.í nóng. Sau đây, mời quý vị theo dõi một đoạn video...” Khi nói đến đoạn phát video, giọng của người dẫn chương trình rõ ràng mang theo chút kích động.
Mạc Vũ lắc đầu: “Người bây giờ ấy à, chẳng điềm đạm chút nào.” Tuy nhiên, đoạn video tiếp theo đã khiến ông hoàn toàn câm nín. Ngay cả mấy người đang lười biếng nghịch điện thoại cũng bị đoạn video kia thu hút.
Hoắc Vũ há hốc mồm, điện thoại trên tay rơi xuống ghế sô pha mà không hay biết. Tay hắn run rẩy chỉ vào TV, quay đầu nhìn về phía Tô Ngọc.
Tiểu Thải vừa nhìn thấy Báo Ca xuất hiện thì mắt sáng rực lên. Nó đương nhiên biết đây là cái gì. Chờ đến cảnh nó bay qua cào nát mặt người phụ nữ kia, nó đứng trên sô pha cười cạc cạc, bắt đầu giở thói khoe khoang: “Thấy không, thấy gia chưa? Gia có phải rất uy phong, rất khí phách không? Ha ha ha, mặt mụ đàn bà kia đều bị ta cào nát rồi. Phải nói là mụ ta không chỉ tâm địa xấu xa mà tướng mạo cũng xấu xí khó coi. Sau khi trở về, ta đã phải tắm rửa bộ lông mấy lần đấy, người mụ ta hôi c.h.ế.t đi được.”
“Chi chi!” Tiểu Kim đúng lúc nhảy ra mở chế độ trào phúng: “Ngươi đừng có mà tự luyến, cả cái video ngươi xuất hiện ít nhất, chỉ bay lên cào hai cái mà cũng khoe khoang.”
“Liên quan gì đến ngươi, đồ khỉ! Thân chim ta yếu ớt, bay lên cào được hai cái đã là giỏi lắm rồi. Huống chi cũng là ta phát hiện tên buôn người kia bỏ trốn đấy nhé! Cái đồ khỉ đến đếm số còn không biết thì đừng nói chuyện với ta. Chưa nghe câu ‘gần mực thì đen’ sao? Ta sợ ở cùng ngươi lâu quá, chỉ số thông minh của ta cũng sẽ tụt dốc không phanh mất, ta không muốn biến thành một con chim ngốc đâu.” Tiểu Thải cao ngạo hất cái đầu chim lên.
Hiếm khi Tiểu Kim lần này không tức giận. Chỉ thấy nó chẳng thèm để ý, chắp tay sau lưng quay người bỏ đi, nhưng ánh mắt lại liếc về phía sau.
Tiểu Thải kêu khẽ một tiếng, hai mắt đậu xanh đảo lia lịa. Chẳng lẽ Tiểu Kim đổi tính rồi? Hay là có âm mưu gì? Thấy nó đi ra ngoài, Tiểu Thải cũng bay xuống đất lặng lẽ bám theo: “Ủa, khỉ đâu rồi?” Tiểu Thải đứng ở cửa, vừa đuổi theo ra thì đã không thấy Tiểu Kim đâu.
“Á! Lông của ta! Tiểu Kim, ngươi mau dừng tay, ta không muốn làm vẹt trụi lông đâu! Đồ khỉ tâm cơ, cư nhiên núp sau cánh cửa đ.á.n.h lén, ta liều mạng với ngươi!” Tiếp theo đó là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của cả Tiểu Thải và Tiểu Kim.
Hứng thú bừng bừng xem xong vòng đấu khẩu mới của hai con vật, Tô Ngọc vô cùng bình tĩnh nghe tiếng kêu la bên ngoài. Dù sao qua mấy ngày lông cũng mọc lại thôi, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi, mắng cũng mắng rồi, da mặt chúng nó dày như vậy cũng chẳng ngoan hơn được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lúc này, những người khác đồng loạt quay đầu nhìn cô. Tô Ngọc trợn trắng mắt: “Nhìn em làm gì, lại không phải em xúi giục.”
“Em không biết chuyện này?” Hoắc Vũ và mọi người mới không tin đâu.
“Biết chứ!” Tô Ngọc gật đầu, nhưng thế thì đã sao?
“Sao em không nói sớm cho anh, chỗ em còn bản gốc không? Nhanh gửi cho anh, anh muốn đăng lên mạng.” Hoắc Vũ xoa tay, nhìn cô đầy nịnh nọt.
Tô Ngọc nhún vai: “Chỗ em không còn, video này đang ở chỗ Mục Khải Chiến.”
“A! Mau xem, mau xem này, trên mạng đang phát điên vì cái video này rồi, đã leo lên trang nhất. Chị Tô Ngọc, mấy con thú cưng nhà chị giờ nổi tiếng thật rồi.” Cố Hiên lướt điện thoại điên cuồng.
Hoắc Vũ xoay người nhặt điện thoại lên bắt đầu lướt mạng. Những người khác cũng không ngoại lệ, bao gồm cả Mạc lão. Dưới ánh mắt quái dị của Mục gia gia, ông bình tĩnh lấy ra một chiếc máy tính bảng màu đen rồi bắt đầu lướt lướt lướt.
Trên mạng quả thực đã bùng nổ, đặc biệt là những người nhận ra mấy con thú cưng của Tô Ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Báo Ca ngầu quá, T.ử Lưu Ly ngầu quá, có chỗ nào bán không? Cho tôi một tá thú cưng xinh đẹp, ngầu lòi, vũ lực cao siêu như thế này đi!”
“Tôi bị dáng người mê người của Báo Ca làm cho mê mẩn rồi. Tôi dám lấy nhân phẩm của Tiểu Thải ra đảm bảo, Báo Ca nếu biến thành người thì tuyệt đối là một cực phẩm mỹ nam. Ôi! Đột nhiên tôi có linh cảm muốn viết một cuốn tiểu thuyết về soái ca báo đốm.”
“Lầu trên đồng cảm. Cú tát và cú quất đuôi kia tôi nhìn thôi cũng thấy đau thay cho mấy gã đó. Nhưng tôi thích T.ử Lưu Ly hơn, nhìn cơ thể nhỏ nhắn xinh đẹp kia xem, rốt cuộc chứa bao nhiêu sức mạnh chứ? Cú quất đuôi đó quất xuống, tôi chỉ muốn hỏi là có đau không? Nó không đau nhưng tôi đau lòng thay cho nó.”
“Vãi chưởng, lần đầu tiên tôi biết xem tin tức thời sự lại hay như vậy! Nghe ý mấy vị lầu trên là có quen biết mấy con thú trong video hả? Cầu xin thông tin với, tôi quyết định từ nay về sau chúng nó là thần tượng của tôi, quả thực kích động không kềm chế được.”
“Lầu trên, cho cậu cái tài khoản Weibo này tự vào mà xem, mấy con thú trong video đều có đấy. Hồ ly, hồ ly, dễ thương quá đi mất, tôi cũng muốn một tá.”
“Vừa rồi tôi cư nhiên vì xem cái video đó mà xem đi xem lại bản tin mấy lần. Ai cắt được video chưa? Cầu xin đấy, có đại thần nào không? Tôi muốn l.i.ế.m màn hình!”
“Không ai chú ý đến mấy đứa trẻ sao? Cư nhiên bị trói mười mấy đứa, phụ huynh trông con kiểu gì vậy, con lạc cũng không biết sao? Bọn buôn người giờ càng ngày càng càn rỡ, dám cầm s.ú.n.g cướp người.”
“Đúng vậy, may mà các anh hùng động vật của chúng ta xuất hiện, bằng không mấy đứa trẻ này không biết sẽ có kết cục gì nữa!”
Chỉ vài phút sau khi tin tức kết thúc, thảo luận về video đó đã lên tới gần vạn bình luận. Sau đó, video quả nhiên bị người ta cắt ra đăng lên mạng, lượt chia sẻ tăng ch.óng mặt, người thảo luận cũng ngày càng nhiều. Có người khen ngợi thú cưng nhà Tô Ngọc, cũng có người c.h.ử.i rủa bọn buôn người.
Lượng người hâm mộ trên Weibo của Tô Ngọc cũng bắt đầu tăng không ngừng. Những bài đăng cũ của cô bị đào lại, vài bài còn leo lên trang nhất. Hiện tại, thôn Linh Khê và thú cưng của Tô Ngọc đã hoàn toàn nổi tiếng, ngày càng nhiều người bày tỏ muốn đến thôn Linh Khê nghỉ dưỡng vào kỳ nghỉ.
“Tuyệt quá Tiểu Ngọc Ngọc, lần này đúng là quảng cáo miễn phí cho chúng ta. Đúng rồi! Anh phải nhanh ch.óng lên kế hoạch mua một bất động sản ở đây. Ngọc Ngọc, em thấy anh trồng hoa ở đây thế nào?” Lý Tiểu Huyên hưng phấn nói.
“Hoa ư? Ý tưởng này không tồi, hơn nữa hoa có rất nhiều tác dụng. Anh có thể bán hoa tươi, làm điểm tâm, trà hoa và làm mỹ phẩm. Tính ra nếu trồng được thành phẩm tốt thì đúng là một ngành nghề rất tốt. Tuy nhiên, nếu muốn làm mỹ phẩm thì tốt nhất nên tạo thương hiệu riêng, như vậy phải tìm một đội ngũ nghiên cứu phát triển trước, cái này hơi khó đấy!” Tô Ngọc phân tích từng điểm. Nếu thực sự trồng hoa, cô nghĩ có lẽ có thể phát triển một thương hiệu thuộc về thôn Linh Khê.
Hoa Tuân dừng động tác tay: “Có lẽ việc này chúng tôi có thể giải quyết.” Hắn đi đến bên cạnh mấy người rồi ngồi xuống, Vạn Tường và những người khác cũng đi theo.
“Nếu không ngại, tôi có thể hợp tác với mọi người không? Mọi người cung cấp nguyên liệu, chúng tôi sản xuất sản phẩm.” Hoa Tuân nhìn Tô Ngọc.
Mục Khải Nguyệt không vui, nhích lại gần Tô Ngọc, chắn tầm mắt của hắn, ôm lấy Tô Ngọc trừng mắt: “Không được nhìn.”
Hoa Tuân chỉ liếc Mục Khải Nguyệt một cái rồi dời tầm mắt: “Tuy hiện tại tôi không có tài lực, nhưng tôi quen một giáo sư đại học chuyên nghiên cứu thực vật. Có điều tính tình ông ấy hơi quái gở, muốn mời được ông ấy thì cần phải có thứ gì đó đủ hấp dẫn.”
“Ý cậu là chúng tôi trồng hoa, sau đó cậu phụ trách biến hoa thành các loại sản phẩm tiêu thụ ra ngoài?” Lý Tiểu Huyên hỏi.
“Ừ, nếu được.” Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y. Hiện tại trong tay hắn không có vốn, muốn phát triển một ngành nghề tốt khá khó khăn, điều duy nhất có thể làm là tận dụng những mối quan hệ trước kia.