"Không cần, muốn tìm Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt không thèm để ý đến cô, tiếp tục đi ra ngoài. Chân anh khỏi rồi, anh muốn nói với Ngọc Ngọc là sau này đi đâu cũng không được bỏ anh lại nữa.
"Này anh..." Cao Uyển Tình bó tay. Tên này tuy ngốc nhưng tính tình lại bướng bỉnh vô cùng, hơn nữa chỉ nghe lời mỗi mình Tô Ngọc, người khác nói gì cũng bỏ ngoài tai. Hai đứa nhỏ thấy thế cũng chạy theo ra ngoài.
"Ngọc Ngọc ~" Nhóm Tô Ngọc vừa đi tới cổng đã nghe thấy tiếng Mục Khải Nguyệt gọi, quả nhiên thấy anh đi dép lê, ôm hai con chồn nhỏ bước nhanh ra.
"Ngọc Ngọc anh nhớ em lắm ~" Mục Khải Nguyệt nhét cái rổ vào lòng Hoa Tuân rồi ôm chầm lấy Tô Ngọc tủi thân nói.
"Được rồi, em về rồi đây mà? Chân anh còn đau không? Sao lại chạy ra đây?" Vỗ nhẹ lưng anh, Tô Ngọc nhìn xuống chân anh.
Mục Khải Nguyệt cười gật đầu: "Khỏi rồi, sau này Ngọc Ngọc phải mang anh theo đấy." Mục Khải Nguyệt ôm cô làm nũng.
"Được, mang anh theo." Cô nhéo mũi anh.
Bà Mục khi nghe thấy giọng nói thì người đã cứng đờ lại. Chờ Mục Khải Nguyệt bước ra, bà tham lam nhìn ngắm anh, đứa cháu trai số khổ của bà, mắt bà bắt đầu nhòe đi.
Bà run rẩy đi đến trước mặt họ, đưa tay muốn sờ anh. Mục Tri Lăng vẫn luôn ở bên cạnh, mắt ông cũng đỏ hoe, nhìn Mục Khải Nguyệt với tâm trạng phức tạp.
"Cháu ngoan, Khải Nguyệt... Bà nội cuối cùng cũng tìm được cháu rồi... Hu hu hu, tìm được rồi..." Bà Mục ôm chầm lấy Mục Khải Nguyệt khóc òa lên.
Mục Khải Nguyệt luống cuống, không biết bà lão này bị làm sao. Anh định đẩy bà ra thì bị Tô Ngọc giữ tay lại. Tô Ngọc lắc đầu với anh, ánh mắt an ủi nhìn anh.
Mục Khải Nguyệt ấm ức nhìn cô rồi lại nhìn bà Mục, vụng về nói: "Không khóc không khóc, Ngọc Ngọc bảo khóc là không tốt."
Bà Mục nắm lấy tay Mục Khải Nguyệt: "Được, bà nội không khóc, Khải Nguyệt cháu... cháu gọi một tiếng bà nội được không?" Bà mong chờ nhìn anh.
Mục Khải Nguyệt nhìn sang Tô Ngọc: "Ngọc Ngọc ~" Người này kỳ quái quá, tại sao lại ôm Nguyệt Nguyệt khóc, còn bắt anh gọi bà là bà nội nữa chứ!
Tô Ngọc đỡ lấy bà Mục: "Bà Mục, chúng ta vào nhà trước đi ạ. Tiểu Bạch... Mục Khải Nguyệt chân vẫn còn đau, đứng lâu không được, chúng ta vào nhà từ từ nói chuyện được không ạ?"
"Đúng đúng, mau vào thôi, chân đỡ hơn chưa, còn đau không cháu?" Dọc đường đi bà Mục nắm c.h.ặ.t t.a.y Mục Khải Nguyệt không buông, liên tục hỏi han về anh. Mục Tri Lăng thì một tay đỡ bà Mục, mắt dán c.h.ặ.t vào Mục Khải Nguyệt, trong lòng xúc động không nói nên lời.
Tô Ngọc lặng lẽ nắm lấy tay kia của anh để anh đỡ bối rối, thuận tiện trả lời câu hỏi của bà Mục.
Hoa Tuân đi theo sau họ có chút kinh ngạc, miệng lầm bầm: "Mục Khải Nguyệt, Mục Khải Chiến, thảo nào..." Nhớ lại hôm qua Mục Khải Chiến thay đổi hẳn tính tình lạnh lùng vô tình thường ngày, tự mình bế Mục Khải Nguyệt, lúc đó hắn còn tưởng Tô Ngọc nhờ anh ta bế giúp một chút, không ngờ lại có quan hệ này sao? Chỉ là...
Nhà họ Mục này lại chưa từng công bố ra ngoài rằng họ còn một đứa con nữa, hơn nữa nhìn dáng vẻ thì hình như cũng mới biết gần đây. Chẳng lẽ Mục phu nhân thật sự chưa c.h.ế.t? Cũng đúng, rốt cuộc vẫn chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể của bà ấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhóm Hoắc Vũ vào nhà nhìn thấy ông bà Mục thì hoảng sợ, cung kính chào hỏi rồi mới dám ngồi xuống cùng Hoa Tuân, nhưng không còn dám ồn ào như mọi ngày nữa.
"Này, tình hình thế nào?" Hoắc Vũ huých tay Hoa Tuân thì thầm hỏi.
Hoa Tuân liếc hắn một cái, buông một câu: "Tự mình không biết nhìn à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tớ..." Hoắc Vũ nghiến răng, hắn mà nhìn hiểu thì đã chẳng hỏi. Nhưng hắn không dám hó hé, hiện tại có vị lão thủ trưởng ngồi lù lù ở kia, ai dám lộn xộn, tuy ông ấy đã nghỉ hưu nhưng uy nghiêm vẫn còn đó.
"Bà Mục ăn cơm trước đi ạ, ăn xong cháu sẽ nói chuyện kỹ với anh ấy. Nhưng mà..." Tô Ngọc có chút khó xử, nắm tay Mục Khải Nguyệt nhìn anh: "Anh ấy có thể sẽ không hiểu, cháu hy vọng hai người đừng quá nôn nóng. Rốt cuộc sự tình đã thế này, dù sao sau này còn nhiều thời gian, tình cảm cứ từ từ bồi đắp."
"Bà biết, bà biết." Bà Mục lấy khăn tay lau nước mắt: "Bà không mong cầu gì khác, chỉ cần được nhìn thấy nó là được rồi, nó khỏe mạnh là tốt rồi. Cháu gái, thật sự cảm ơn cháu, bà già này thật không biết phải cảm ơn cháu thế nào nữa." Bà nắm tay Tô Ngọc xúc động nói.
Tô Ngọc lắc đầu: "Không cần đâu ạ, đây là cháu tự nguyện. Anh ấy tuy ngốc nhưng trái tim lại rất nhỏ, chỉ chứa được mỗi mình cháu, lẽ ra cháu mới là người phải nói cảm ơn." Cảm ơn anh đã cho cô một tình yêu thuần khiết sạch sẽ.
"Thế thì không được, mấy năm nay thằng bé Mục Khải Chiến vẫn luôn tìm mẹ nó, chỉ là không ngờ... Nhưng hiện tại chúng ta cũng thỏa mãn rồi. Bé Ngọc, cháu là ân nhân của nhà chúng ta a! Nếu không phải cháu, chúng ta đời này chưa chắc đã tìm được nó, huống chi cháu còn chăm sóc nó chu đáo như vậy."
Nhìn thấy Mục Khải Nguyệt được chăm sóc tốt như lời cháu trai lớn nói, tảng đá trong lòng Mục Tri Lăng cuối cùng cũng được bỏ xuống, đồng thời càng thêm cảm kích Tô Ngọc. Ông quyết định sau này sẽ coi Tô Ngọc như cháu gái ruột thịt mà đối đãi.
"Đúng rồi, bà cũng không biết Khải Nguyệt mặc quần áo size bao nhiêu, nên cứ mua theo dáng người của Chiến Nhi. Còn cái này là điểm tâm nổi tiếng ở thành phố J, Chiến Nhi cũng thật là, hỏi nó cái gì cũng không biết, bà mua mỗi vị một ít. Còn cái này nữa..." Đôi mắt đục ngầu của bà Mục giờ sáng lấp lánh, mong chờ nhìn Mục Khải Nguyệt, lôi ra một đống đồ.
Tô Ngọc giật giật khóe miệng, cô có chút do dự nhìn hai ông bà đang hưng phấn lôi đồ ra: "Hai người có mang quần áo để thay không ạ?" Hai cái vali to đùng này sắp thấy đáy rồi mà toàn là đồ mua cho Mục Khải Nguyệt và cô.
Động tác của hai ông bà cứng đờ. Bà Mục đẩy ông Mục: "Ông nó, ông không mang à?"
Ông Mục rụt cổ, ấm ức nói: "Mấy cái đó không phải lúc nào cũng là bà chuẩn bị sao?"
"Ông..." Bà Mục suýt nữa thì tát cho ông một cái, nhưng bắt gặp đôi mắt to tròn đầy tò mò của Mục Khải Nguyệt, lòng bà mềm nhũn thu tay về, không thể đ.á.n.h nhau trước mặt cháu được.
"Còn không mau bảo người đi mua đi." Bà nhìn Mục Tri Lăng lạnh lùng nói, rồi quay đầu lại cười tươi rói. Công phu biến sắc mặt này thật khiến Tô Ngọc líu lưỡi.
Ông Mạc thong thả uống trà, cười tủm tỉm nhìn ông bạn già bị vợ mắng, trong mắt vương chút hoài niệm. Nếu bà nhà ông còn sống chắc họ cũng ân ái như thế này nhỉ.
Sau bữa ăn, Tô Ngọc kéo Mục Khải Nguyệt vào phòng nghiêm túc nhìn anh: "Tiểu Bạch Thỏ, bà lão vừa nắm tay anh lúc nãy, anh có thích bà ấy không?"
Mục Khải Nguyệt dứt khoát lắc đầu: "Không, chỉ thích Ngọc Ngọc thôi."
Tô Ngọc dở khóc dở cười, hai tay giữ đầu anh: "Không phải thích kiểu như đối với em, ừm... giống như kiểu anh thích bà Tôn trước kia ấy."
Mục Khải Nguyệt chớp mắt, có chút mơ hồ: "Giống bà Tôn sao?"
"Đúng rồi." Tô Ngọc gật đầu, mong chờ nhìn anh.
Mục Khải Nguyệt lắc đầu: "Không có." Nghĩ nghĩ anh nói thêm: "Không ghét."
Tô Ngọc hiểu rồi, ý anh là không thích họ như thích bà Tôn, nhưng cũng không ghét.
Tô Ngọc ngồi lên đùi anh vòng tay ôm lấy eo thon nhưng rắn chắc của anh. Mục Khải Nguyệt ôm trọn cô vào lòng, híp mắt cọ cọ lên đầu Tô Ngọc.
"Tiểu Bạch Thỏ, anh còn nhớ chuyện về mẹ anh không?" Tựa đầu vào n.g.ự.c anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, cô cảm thấy thật an tâm.