“Chẳng lẽ cái ly này còn có thể phân biệt chất lượng rượu hay sao?” Lý Tiểu Huyên nói đùa.
“Có lẽ là thật đấy.” Tô Ngọc trong lòng đã có đáp án. “Hẳn là có liên quan đến phẩm chất rượu. Trúc tím về phẩm chất tất nhiên mấy loại rượu này không so được. Không biết mọi người có phát hiện không, rượu trúc tím dường như tinh khiết và sáng trong hơn loại này một chút.”
“Thần kỳ vậy sao.” Mấy người cầm ly rượu lên quan sát.
“Ngao ngao!” “Chít chít!”
Mấy đứa nhỏ kia như ngửi thấy mùi đồ ngon, cứ thế bò lên người Tô Ngọc. Ngay cả hai con điêu nhỏ cũng xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới, hướng về phía cô và Mục Khải Nguyệt kêu ngao ngao.
Tô Ngọc gãi gãi cằm chúng, dùng ngón tay chấm chút rượu rồi đưa đến miệng Tráng Tráng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tráng Tráng lập tức ôm lấy ngón tay Tô Ngọc mút mát, đôi mắt đen láy như quả nho tròn xoe nhìn chằm chằm Tô Ngọc, cái miệng nhỏ không ngừng mấp máy.
Cuồn Cuộn thấy mình không có liền bám vào chân Tô Ngọc, kêu lên đáng thương hề hề.
Tô Ngọc rút ngón tay mà Tráng Tráng đang luyến tiếc buông ra, lại chấm chút rượu đưa đến bên miệng Cuồn Cuộn. Lần này nó hài lòng, tứ chi cùng ôm lấy tay Tô Ngọc đưa vào miệng.
Tráng Tráng lại không vui, lạch bạch bò qua, móng vuốt nhỏ túm lấy cái bụng mềm mại của Cuồn Cuộn kêu ngao ngao muốn kéo nó xuống.
Bên này Mục Khải Nguyệt cũng học theo Tô Ngọc đút cho hai con điêu nhỏ, sau đó không chút bất ngờ, hai đứa nhỏ kia cũng đ.á.n.h nhau.
Tô Ngọc đau đầu nhìn chúng nó, quay đầu lại thấy vài đôi mắt to đang mong chờ nhìn mình. Tô Ngọc xót của, thế này thì tốn bao nhiêu rượu a!
Hoa Tuân bọn họ càng xót hơn, đây chính là hàng họ dùng để buôn bán đấy! Các vị mồm to dạ dày lớn, nhưng làm ơn nương miệng chừa lại chút rượu a!
“Xoạt xoạt...” Những âm thanh không hài hòa vang lên. Tìm theo tiếng động thì thấy Tiểu Kim và Tiểu Thải, hai cái tên này cư nhiên đang bắt đầu đào đất, bên cạnh nằm chỏng chơ một cái cọc tre nhỏ.
“Hai đứa bay lại ngứa da đúng không?”
Tiểu Kim và Tiểu Thải cứng đờ động tác đào đất: “Chị ơi, bọn em cũng muốn uống lắm. Chị xem nơi này chôn nhiều rượu như vậy, dù sao mấy con người các chị cũng uống không hết, chim đây chẳng phải đang giúp mọi người giải quyết sao, nhỡ đâu biến chất thì phí lắm có phải không?”
“Biến chất cái khỉ mốc! Nghe nói qua tiệc rượu biến chất bao giờ chưa? Muốn trộm uống còn tìm lắm lý do. Mày nói xem cái mỏ mày trừ ăn uống và c.h.ử.i bậy ra còn làm được gì!” Tô Ngọc trợn mắt.
“Được rồi, lại không phải không cho uống. Mọi người cùng nhau động tay nào, chúng ta đào trước 30 ống mang về, còn lại để đây chờ cửa hàng của công ty các anh chuẩn bị xong hẵng tới lấy.”
“Ủa? Báo Ca và Lam đâu rồi?” Tô Ngọc lúc này mới phát hiện Báo Ca và Lam không có trong đội ngũ.
“Gia biết, gia thấy lúc đến rừng rậm Lam đã bị Báo Ca mang đi rồi, nói là đưa nó đi làm quen địa bàn.”
“Ồ.” Tô Ngọc hiểu ra. Báo Ca tuy cùng cô đến nơi con người ở, nhưng tập tính tự nhiên vẫn còn. Địa bàn trước kia hiện tại vẫn là của nó, theo thực lực của Báo Ca ngày càng mạnh, địa bàn của nó cũng mở rộng không ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thôn Linh Khê, hôm nay bên ngoài có không ít xe tới. Một đám phóng viên cầm máy ảnh vì tin tức ngày hôm qua mà đổ xô đến.
Bọn họ chỉ căn cứ vào tin tức tìm hiểu được để đến phỏng vấn chủ nhân của những con thú anh hùng kia, không ngờ phong cảnh thôn Linh Khê đã thuyết phục họ trước, tức khắc đối với phong cảnh độc đáo nơi này chụp lấy chụp để.
“Trưởng thôn, trưởng thôn, những... những người này nói muốn phỏng vấn Ngọc... Ngọc nha đầu.” Người nói chuyện là dân bản xứ, làm việc bên ngoài, nhìn thấy nhiều phóng viên chỉ có trên TV thế này có chút luống cuống, nhưng nhiều hơn là vui mừng.
Nghe được mục đích của họ, anh ta liền dẫn họ tới tìm trưởng thôn, chuyện này anh ta không rành xử lý.
“A! Ai da, chào các cô các cậu.” Nhìn thấy những người này, Tô Mộc cười vui vẻ cực kỳ. Ngày hôm qua Ngọc nha đầu gọi điện nói với ông khả năng sẽ có phóng viên tới ông còn không tin lắm, không ngờ tới thật.
“Bác là trưởng thôn ở đây sao? Xin hỏi bác có thể đưa chúng cháu tới chỗ chủ nhân của mấy con thú kia không?” Một người hỏi, các phóng viên khác cũng sôi nổi phụ họa.
Tô Mộc cười nói: “Cái này e là không được. Hôm qua Ngọc nha đầu nói với tôi hôm nay phải vào núi một chuyến. Hay là các cô cậu ở đây đợi chút đi, tôi sắp xếp người trong thôn chuẩn bị đồ ăn cho mọi người. Ăn đồ ăn thôn chúng tôi a, đảm bảo lần sau các cô cậu còn muốn ăn nữa.”
“Vào núi rồi sao? Vậy trưởng thôn có biết cô ấy đi đâu không? Có thể đưa chúng cháu đi không?” Bọn họ tới chủ yếu là phỏng vấn để lấy tin tức mới nhất về mấy con thú kia, đâu có thời gian ăn cơm!
“Cái này thật không được.” Tô Mộc lắc đầu. “Rừng rậm kia rắn độc mãnh thú quá nhiều, các cô cậu đi không được đâu.”
Đám phóng viên nhìn nhau, có dã thú? “Vậy tại sao cô ấy có thể vào, là bởi vì mấy con thú cứu người kia sao?”
“Đương nhiên, dã thú nhà Ngọc nha đầu mạnh lắm đấy, con nào con nấy đều là vương giả trong loài thú, dã thú trong rừng căn bản không phải đối thủ của chúng nó.” Nói đến đây Tô Mộc vẻ mặt đầy tự hào.
Các phóng viên mắt sáng lên, sôi nổi chĩa micro và máy quay về phía ông: “Những dã thú đó là do cô ấy nuôi từ nhỏ sao? Có bí quyết gì không?”
“Xin hỏi Tô Ngọc thuần dưỡng như thế nào? Xem dáng vẻ cứu người của những con vật đó rất có kế hoạch, là do người lên kế hoạch hay động vật tự lên kế hoạch?”
“Xin hỏi Tô Ngọc có giấy phép thuần dưỡng không, cô ấy nuôi những động vật này có hợp pháp không?”
“Xin hỏi...”
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác làm Tô Mộc choáng váng đầu óc, ông cũng không biết nên trả lời cái nào. Bất quá Ngọc nha đầu dặn ông không được nói lung tung, đám phóng viên này chuyên bắt gió bắt bóng, nói nhiều sai nhiều. Vì thế ông dứt khoát nói: “Mấy vấn đề này các cô cậu tự đi hỏi Ngọc nha đầu đi, rốt cuộc có một số việc tôi cũng không rõ lắm. Tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho mọi người a!” Nói xong liền len qua vòng vây phóng viên chạy thoát. Ai da má ơi, mấy cái người phóng viên này thật đáng sợ.
Một số phóng viên chưa từ bỏ ý định lại bám theo, còn một số cảm thấy phong cảnh nơi này cũng là một đề tài nên đi chụp phong cảnh. Bọn họ cũng muốn đi tìm Tô Ngọc, nhưng nhìn cánh rừng rậm rạp kia, nói không có dã thú bọn họ cũng không tin. Bọn họ tới phỏng vấn chứ không phải tới nộp mạng.
Chỉ có hai người, một gã gầy gò mỏ nhọn vẻ mặt khắc nghiệt, và một tên béo phì đầu to tai lớn, là phóng viên và người quay phim của một tòa soạn lớn ở thành phố S tên là “Báo Tùy Thời”. Tòa soạn này tiếng tăm vẫn luôn không tốt, chỉ cần có tin nóng là bất chấp tất cả, bới móc đời tư không có điểm dừng.
Hai kẻ này trong ngành cũng rất có tiếng, tiếng xấu. Chuyên theo dõi, bới lông tìm vết vô hạn độ, da mặt cực dày lại còn tiểu nhân thích ghi thù. Người như vậy đương nhiên đắc tội không ít người, nhưng ai bảo chỗ dựa của “Báo Tùy Thời” là một bang phái xã hội đen lớn ở thành phố S chứ, cho nên ngay cả minh tinh cũng phải cố gắng lấy lòng bọn họ thay vì đắc tội. Điều này càng khiến hai kẻ này làm việc kiêu ngạo hơn.
Hôm nay tới đây cũng là cảm thấy nơi này có món hời. Phải biết những con vật kia đều là dã thú, không chỉ biến dị mà số lượng còn không phải một hai con. Một người không có bối cảnh hậu thuẫn muốn lấy được giấy phép thuần dưỡng kia thật sự còn khó hơn lên trời.
Lão đại của bọn họ cũng nhìn thấy những bức ảnh trên mạng liền thèm muốn, nghĩ nếu tìm được Tô Ngọc mà cô không có chứng cứ thuần dưỡng hợp pháp, bọn họ sẽ ra tay. Lão đại đã nói, đến lúc đó bắt được đống động vật này, hai người bọn họ cả đời không cần lo cơm áo gạo tiền nữa. Nghĩ thôi đã thấy kích động không chịu được.