“Tên Gầy kia, ông già đó đều nói nơi này có dã thú, thật sự muốn đi vào sao?” Nói thật, Gã Béo có chút không muốn đi vào.
“Sợ cái gì chứ, ông già đó nói khoác lên thôi. Nếu thật sự có dã thú hung hăng ngang ngược thì người trong thôn bọn họ sao còn sống yên ổn được. Tao đoán bên trong chắc chắn có bí mật gì đó nên họ mới không cho người ngoài vào. Hừ, cho dù có dã thú thì cũng ở sâu trong rừng, làm gì có chuyện dã thú hoạt động ngay bên ngoài. Chúng ta cứ lượn lờ ở bìa rừng xem sao, tao không tin cái cô Tô Ngọc kia dám đến chỗ có dã thú thật.” Tên Gầy có khuôn mặt mỏ nhọn khắc khổ nói đầy vẻ khinh thường.
“Nhưng nhỡ là thật thì làm sao? Tao cứ thấy cánh rừng này âm u thế nào ấy.” Gã Béo xoa xoa hai tay, đôi mắt đảo quanh nhìn tứ phía.
“Mày nhát gan từ bao giờ thế? Nghĩ đến lời lão đại nói đi, vụ này mà làm tốt thì hai anh em mình phát tài rồi.” Tên Gầy hai mắt sáng rực lên. “Tao còn đang mong vào đó gặp được con thú non nào đấy, phải biết thứ đó bán được khối tiền. Này, tao hỏi mày rốt cuộc có đi hay không, cứ lề mề mãi.”
Nuốt nước bọt, Gã Béo rối rắm một hồi nhưng vẫn không thắng nổi sự cám dỗ mà lão đại đưa ra, hắn gật đầu thật mạnh: “Đi!”
Tên Gầy vỗ vai hắn: “Yên tâm đi, mấy cái biển báo này chỉ dựng lên để dọa người thôi. Phải biết cách đó không xa trên đường lớn thường xuyên có du khách qua lại, nếu thực sự có dã thú thì bọn họ làm sao khống chế được để chúng không chạy ra ngoài chứ.”
Lòng Gã Béo tạm yên xuống sau một hồi nghe “đạo lý” của Tên Gầy, hai người vác máy quay phim dần dần tiến sâu vào rừng rậm.
Hai kẻ này cũng coi như may mắn, con đường bọn họ đi vừa khéo là khu vực lân cận nơi nhóm Tô Ngọc đã đi qua. Bởi vì có hơi thở cường hãn của T.ử Lưu Ly, động vật quanh đây đều đã tránh xa không dám tới gần, cứ thế đi một hồi lâu mà ngay cả con gà rừng bọn họ cũng chưa thấy.
Tên Gầy nhổ toẹt nước miếng, đắc ý nói: “Phi, tao biết ngay mà. Nhìn xem chúng ta đi vào bao lâu rồi, đi xa như vậy đừng nói dã thú, đến con gà cũng chẳng thấy. Hừ, còn định lừa Gầy đại gia tao à.”
“Nhưng mà chúng ta tìm cô nàng Tô Ngọc kia kiểu gì?” Gã Béo giơ máy quay, dù hắn sức lực lớn nhưng đi bộ xa như vậy cũng có chút không chịu nổi.
“Đi thêm một lát nữa.” Tên Gầy c.ắ.n răng, đã vào đến đây rồi chẳng lẽ lại tay không đi về, thế thì quá không cam lòng.
Đi thêm một đoạn nữa, ngay lúc hai người đang bực bội thì phía trước đột nhiên truyền đến tiếng động lạ.
Gã Béo rung cả người đầy thịt mỡ, nép vào gần Tên Gầy, run rẩy nói: “Sẽ không phải... thực sự có dã thú đấy chứ?”
“Đừng... đừng sợ... nói không chừng là... là gió thôi.” Tên Gầy cũng căng thẳng kéo tay Gã Béo.
“Bộp”, “Soạt soạt soạt”.
Chỉ nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống đất, sau đó là tiếng lá khô bị lăn lộn tạo ra âm thanh.
Hai người sợ đến thót tim, hét to một tiếng xoay người định chạy, nhưng chạy được vài bước liền cảm thấy không đúng, sao phía sau không có động tĩnh gì nhỉ? Tên Gầy quay đầu lại nhìn, cư nhiên là một chú gấu nhỏ mũm mĩm, hiện tại đang giãy giụa muốn đứng lên.
“Béo, Béo, đừng chạy nữa!” Tên Gầy xoa tay, tham lam nhìn chú gấu nâu nhỏ ngốc nghếch kia.
“Sao... làm sao vậy...” Hắn quay đầu lại cũng nhìn thấy chú gấu nhỏ vừa bò dậy lắc lắc cái đầu tròn vo.
“Này, đây là gấu nâu? Chúng ta mau đi thôi, nghe nói động vật bảo vệ con dữ lắm.” Gã Béo giục.
“Đi cái gì mà đi!” Tên Gầy gầm nhẹ, nhìn dáo dác xung quanh, xác định không có con thú lớn nào mới bắt đầu tiến lại gần chú gấu nhỏ.
“Gầy, mày điên rồi à?” Gã Béo thấy hành động của hắn liền quát lên.
“Mày mù à! Nếu có gấu lớn thì đã nhìn thấy rồi, con này chắc là bị lạc mẹ, vừa vặn hời cho chúng ta. Đừng có lải nhải nữa, dọa nó chạy mất là tao không để yên cho mày đâu.” Hắn gầm gừ với Gã Béo, mắt sáng rực nhìn chằm chằm chú gấu nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngao ngao.” Cảm giác được hơi thở khó chịu đang tới gần, chú gấu nâu nhỏ chỉ to cỡ hai quả bóng rổ nghiêng ngả lảo đảo đứng lên muốn bỏ đi.
Tên Gầy lao tới một bước ôm c.h.ặ.t lấy chú gấu, hai tay giữ c.h.ặ.t móng vuốt của nó rồi quát Gã Béo: “Còn ngẩn ra đó làm gì, mau lại đây bịt mồm nó lại!”
“Ngao ngao...” Trong mắt chú gấu nhỏ hiện lên vẻ hoảng loạn, đạp chân kêu to muốn giãy ra.
“Ờ... ờ...” Gã Béo vội vàng đặt máy quay xuống, vác thân hình đầy mỡ chạy tới bịt miệng chú gấu.
Tên Gầy mặt đầy hưng phấn nhìn con mồi trong lòng: “Con này chắc chắn bán được giá tốt.”
“Trong ba lô mày có dây thừng không? Trói mõm và móng vuốt nó lại.” Sức chú gấu nhỏ khá lớn, hắn phải nghĩ cách mới được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Không có.” Gã Béo lắc đầu, hắn có phải đi thám hiểm đâu mà mang dây thừng.
Tên Gầy đảo mắt nhìn quanh, thấy trên một cái cây to có dây leo quấn quanh, hắn đá Gã Béo một cái: “Mau đi kéo dây leo kia xuống, chúng ta trói chân và mõm nó lại xem nó còn kêu được không.”
“Ờ! Được.” Gã Béo buông miệng chú gấu ra, nó lập tức kêu ngao ngao. Tên Gầy sợ tiếng kêu sẽ dụ những thứ khác tới liền đè mặt nó úp xuống đất.
“Ngao ngao.” Chú gấu nhỏ đau đớn, tứ chi ngắn ngủn mập mạp quơ loạn xạ muốn đứng lên, nhưng nó mới được vài tuần tuổi làm sao là đối thủ của một người đàn ông trưởng thành.
“Tới đây, tới đây.” Gã Béo giật một sợi dây leo to bằng ngón tay cái mang lại. Hai người kẻ giữ người trói, nhanh ch.óng trói gô chú gấu nhỏ lại.
Chú gấu nhỏ bị trói c.h.ặ.t miệng, đôi mắt đen láy tràn đầy sợ hãi, kêu ư ử vặn vẹo thân mình.
“Được rồi, đi thôi.” Tên Gầy vỗ tay, vẻ mặt hưng phấn xách chú gấu nhỏ lên định đi.
“Chúng ta mang nó ra ngoài kiểu gì?” Gã Béo xách máy quay đuổi theo.
“Mày chẳng phải có cái ba lô sao? Nhét nó vào đó là được.” Tên Gầy bĩu môi không thèm để ý.
Sau khi bọn họ rời đi, một thiết bị máy móc nhỏ cỡ con chim sẻ bay lơ lửng trên không trung, con mắt lóe ánh sáng đỏ đã ghi lại toàn bộ sự việc.
Tại một góc yên tĩnh trong rừng đào thôn Linh Khê, một thiếu niên trẻ tuổi sắc mặt ngưng trọng nhìn hình ảnh đang phát trên máy tính.
Cậu là sinh viên khoa Khoa học máy tính trường Đại học J, biết đến thôn Linh Khê qua mạng nên mượn cớ đi làm thêm để sáng sớm nay đến đây. Cậu định dùng chương trình nhỏ tự viết và máy bay không người lái (drone) theo dõi để quay cảnh đẹp thôn Linh Khê từ trên không, không ngờ khi bay đến rừng rậm lại gặp cảnh Tên Gầy và Gã Béo bắt gấu con, vì thế cậu liền điều khiển drone bám theo bọn họ.
Hiện tại cậu không dám phân tâm, bởi vì cây cối trong rừng quá nhiều, nếu không khống chế tốt va vào cây hoặc bị hai kẻ kia phát hiện thì hỏng bét.
Thấy hai người xách chú gấu nhỏ đi, cậu gấp đến độ toát mồ hôi, nhưng nơi này vắng vẻ, hai tay đều đang bận điều khiển, ngay cả việc lấy điện thoại báo cảnh sát cũng không làm được. Ngay lúc cậu đang cuống cuồng không biết làm sao, trong tai nghe truyền đến tiếng gầm giận dữ. Cậu hơi biến sắc, điều khiển drone tìm kiếm, quả nhiên thấy một con gấu nâu to lớn đang phẫn nộ gầm thét lao về phía hai người kia.
Tên Gầy và Gã Béo nghe thấy tiếng gầm thì mặt cắt không còn giọt m.á.u. “Chạy mau!” Hét xong, Tên Gầy xách cái ba lô cắm đầu chạy về phía trước.
Gã Béo nhìn Tên Gầy đã chạy trước một bước thì mặt càng trắng bệch, hắn xách máy quay bộc phát tiềm năng chưa từng có, nhanh ch.óng chạy theo hướng Tên Gầy, giọng run rẩy gọi: “Gầy, mày đợi tao với!”
Tên Gầy quay đầu lại thấy Gã Béo đang chạy tới cùng con gấu nâu to lớn ngay phía sau hắn, trong lòng thầm mắng ngu xuẩn. Cứu hắn ư? Hắn hiện tại chỉ mong con gấu kia đuổi theo tên mập c.h.ế.t tiệt đó để kéo dài thời gian cho hắn thoát thân.