Trên đường đi, Tô Ngọc thỉnh thoảng cúi đầu nhìn con rắn nhỏ màu tím. Thấy nó nằm im giả làm vòng tay, cô mới hoàn toàn yên tâm. Chỉ cần nó không làm hại cô và người thân bên cạnh, Tô Ngọc cũng không ngại việc nuôi nó.
Đi được một lúc lâu vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Nguyệt Nha đâu, Tô Ngọc nhíu mày: "Cái tên nhóc này chạy đi đâu rồi không biết."
"Tiểu Nguyệt Nha..." Tô Ngọc khum hai tay làm loa đặt bên miệng, hướng về phía rừng sâu gọi lớn.
"Gâu gâu..." Không lâu sau liền nghe thấy tiếng sủa của Tiểu Nguyệt Nha vọng lại, chỉ là âm thanh này nghe có chút kỳ quái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc đi về phía phát ra tiếng động, liền thấy Tiểu Nguyệt Nha đang ngậm một thứ gì đó chạy tới. Đến gần mới nhìn rõ đó là cái gì.
"Gà rừng! Tiểu Nguyệt Nha em giỏi quá đi mất, chị yêu em c.h.ế.t mất thôi, chụt chụt." Tô Ngọc lấy con gà rừng từ miệng nó ra, ôm đầu ch.ó hôn chùn chụt không chút keo kiệt.
Mục Khải Nguyệt đứng bên cạnh vẻ mặt u oán, Ngọc Ngọc còn chưa hôn cậu bao giờ. Tô Ngọc đang cao hứng, quay đầu lại thấy Mục Khải Nguyệt nhìn mình đầy oán trách, nụ cười trên mặt cứng đờ. Lại muốn giở trò gì đây?
"Cái đó, Thỏ Trắng Nhỏ, anh... sao thế?" Tô Ngọc thăm dò hỏi, sao tự nhiên lại tủi thân thế này. Cô nhớ lại xem nào, mình đâu có làm gì sai.
"Ngọc Ngọc, hôn hôn." Mục Khải Nguyệt không vui chu môi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào môi Tô Ngọc.
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, trong lòng gào thét. Đừng có chơi xấu như thế chứ, một người đàn ông to lớn có cần phải đáng yêu như vậy không? "Thỏ Trắng Nhỏ à, chúng ta thương lượng nhé, hay là... nợ trước đi, sau này hẵng tính." Tha lỗi cho cô, cô thực sự không hôn nổi a. Đây là người, là đàn ông con trai, không phải ch.ó mèo thú cưng đâu nhé.
"Thật nhé, không được lừa Nguyệt Nguyệt đâu đấy, về nhà phải hôn Nguyệt Nguyệt." Nghe Tô Ngọc nói vậy, Mục Khải Nguyệt lập tức chuyển từ buồn sang vui. Theo cách hiểu của cậu thì Tô Ngọc đã đồng ý rồi.
"Tùy anh." Tô Ngọc xua tay, về nhà rồi có nhớ hay không còn chưa biết chừng. Đến lúc đó cô không nhắc, chắc cậu ta cũng chẳng nhớ đâu nhỉ?
Đáng tiếc cô không biết rằng Mục Khải Nguyệt lại nhớ chuyện này như in, đến lúc đó hối hận thì đã muộn.
Lúc này, Tiểu Nguyệt Nha đang im lặng bỗng tiến lên c.ắ.n ống quần Tô Ngọc kéo về phía sâu trong rừng.
"Tiểu Nguyệt Nha em làm gì thế?" Tô Ngọc khó hiểu nhìn Tiểu Nguyệt Nha, nó định kéo cô đi đâu vậy?
"Gâu." [Chủ nhân mau đi theo em.] Buông Tô Ngọc ra, Tiểu Nguyệt Nha đi về phía trước vài bước, rồi lại quay đầu sủa gọi Tô Ngọc.
Tô Ngọc hiểu ra, Tiểu Nguyệt Nha muốn cô đi theo nó. Thắc mắc thì thắc mắc, nhưng Tô Ngọc vẫn quyết định đi theo xem Tiểu Nguyệt Nha giở trò gì.
Đi theo Tiểu Nguyệt Nha một lúc, liền thấy nó chui tọt vào một bụi cỏ, lúc chui ra trong miệng ngậm một con ch.ó con.
Tô Ngọc tiến lên đón lấy con ch.ó con. Đó là một con ch.ó mới sinh chưa được bao lâu, mắt còn chưa mở, trong tay Tô Ngọc khẽ há miệng, phát ra tiếng kêu cực nhỏ, cái mũi chun chun ngửi ngửi.
Tô Ngọc nhìn dáng vẻ đáng yêu của nó, lòng mềm nhũn, vội vàng đưa một ngón tay vào miệng nó, từ từ tiết ra nước không gian.
Chỉ thấy con ch.ó con như cảm nhận được gì đó, không chờ nổi mà ngậm lấy ngón tay Tô Ngọc mút lấy mút để. Nó uống có vẻ hơi gấp, xem chừng đói lắm rồi.
Uống no nê, ch.ó con buông tay Tô Ngọc ra, thuận thế ngủ luôn trên tay cô, cái miệng nhỏ còn chép chép như đang dư vị, đáng yêu vô cùng. Tô Ngọc cảm thấy tim mình tan chảy.
Ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông tơ thưa thớt của nó, ch.ó con rúc sâu vào lòng Tô Ngọc, tìm một tư thế thoải mái rồi ngủ ngon lành.
Thấy ch.ó con đã ngủ, Tô Ngọc lúc này mới quay sang nhìn Tiểu Nguyệt Nha đang nhìn chằm chằm tay mình: "Nói đi, em trộm ở đâu về đấy?"
"Gâu gâu." Tiểu Nguyệt Nha trợn mắt. [Trộm cái gì mà trộm, em là loại ch.ó như thế sao? Với lại, em nói chị có hiểu không mà hỏi?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ái chà, thái độ gì thế, muốn tạo phản hả?" Nhìn thấy cái liếc mắt khinh bỉ của Tiểu Nguyệt Nha, Tô Ngọc không bình tĩnh nổi. Hôm nay liên tiếp bị hai con vật khinh bỉ, cô thật sự cạn lời. Một tay ôm ch.ó con, tay kia vươn ra định véo tai Tiểu Nguyệt Nha.
Tiểu Nguyệt Nha thấy tình hình không ổn liền co cẳng chạy ra xa vài bước. Tô Ngọc bĩu môi, chạy cũng nhanh đấy.
"Chậc, nói xem nào, khu rừng này làm gì có ch.ó con?" Tô Ngọc đưa con ch.ó con lên trước mắt quan sát kỹ.
Đột nhiên Tô Ngọc cứng đờ người, không dám tin nhìn về phía Tiểu Nguyệt Nha, nuốt nước bọt: "Tiểu Nguyệt Nha, cái này... cái này không phải là sói con đấy chứ?"
"Gâu." Tiểu Nguyệt Nha vẫy đuôi gật đầu cái rụp. [Mẹ ơi, cuối cùng cũng nhận ra.]
"Em em em, sao em dám trộm sói con về, lỡ dụ cả bầy sói đến thì làm thế nào?" Tô Ngọc suýt nữa thì ném con sói con trong tay đi, nhưng nhìn bộ dạng ngủ đáng yêu của nó lại không nỡ.
Ngay sau đó lại nghĩ, không đúng, nếu thật là Tiểu Nguyệt Nha đi trộm, nó mới là con ch.ó choai choai chưa trưởng thành, làm sao đấu lại được sói mẹ.
"Đây là em nhặt được à?"
"Gâu." Tiểu Nguyệt Nha gật đầu.
"Chỉ có mỗi con sói con này thôi, không có con sói lớn nào khác à?" Tô Ngọc không tin, sói mẹ làm sao có thể vứt con lung tung được, chẳng lẽ sói mẹ gặp chuyện gì rồi?
"Gâu." Tiếp tục gật đầu.
Tô Ngọc thở phào nhẹ nhõm, vậy thì tốt rồi. Nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, nhưng giờ cô lại rối rắm, con sói con này phải làm sao đây? Vứt ở đây thì cô không nỡ, mang về thì sợ rước họa vào thân.
Nhìn ánh mắt mong chờ của Tiểu Nguyệt Nha, Tô Ngọc c.ắ.n răng. Thôi thì nuôi vậy, dù sao cũng đã nuôi một con rắn nhỏ rồi, thêm một con nữa cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, Tô Ngọc vạch xem giới tính con sói con, là cái, rồi cẩn thận đặt nó vào trong lòng. Lúc đó, con rắn nhỏ kia ngẩng đầu nhìn con sói con một cái, rồi lại tiếp tục giả làm vòng tay.
Tiểu Nguyệt Nha lúc này mới nhìn thấy con rắn nhỏ màu tím, lập tức nhe răng gầm gừ nhìn chiếc vòng trên tay Tô Ngọc, ánh mắt đầy vẻ đề phòng.
Tô Ngọc gõ nhẹ vào đầu Tiểu Nguyệt Nha: "Yên lặng nào, sau này nó là anh em của em đấy, không được bắt nạt nó."
"Ư ư..." Tiểu Nguyệt Nha lập tức cụp tai xuống, nó cảm giác địa vị của mình sắp lung lay rồi.
Con rắn nhỏ ở góc độ Tô Ngọc không nhìn thấy liếc Tiểu Nguyệt Nha một cái. [Xì, ch.ó ngốc.]
Tiểu Nguyệt Nha lập tức xù lông. [Mày mới ngốc, cả nhà mày đều ngốc.]
"Hửm ~" Tô Ngọc u ám nhìn Tiểu Nguyệt Nha một cái, nó lập tức im thin thít.
"Tiểu Nguyệt Nha, thành thật khai báo, đây có phải là vợ em tìm cho mình không?" Tô Ngọc trêu chọc nhìn Tiểu Nguyệt Nha.
"Gâu." Nghe Tô Ngọc nói vậy, Tiểu Nguyệt Nha vui vẻ sủa một tiếng. [Đúng dồi, vợ phải tự nuôi từ bé mới tốt.]
"Được, đã nói vậy thì em phải chăm sóc nó cẩn thận đấy nhé." Haizz, Tiểu Nguyệt Nha lớn rồi, biết tự tìm vợ rồi, mà lại là một cô vợ sói nữa chứ.
"Chúng ta về thôi, rau dại cũng hái được kha khá rồi." Một tay ôm sói con, một tay kéo Mục Khải Nguyệt đi ra khỏi rừng, Tiểu Nguyệt Nha đi bên cạnh thỉnh thoảng lại ngó lên nhìn vào lòng Tô Ngọc.
Hôm nay đối với Tô Ngọc quả là một ngày đầy phiêu lưu, đương nhiên rắn nhỏ và sói con cũng coi như là một thu hoạch bất ngờ. Tô Ngọc không biết rằng, từ hôm nay trở đi, cuộc sống của cô sẽ có những thay đổi rất lớn, cô sẽ gắn bó với đủ loại động vật kỳ lạ.