Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 12:



Về đến nhà, đưa cơm và Mục Khải Nguyệt sang nhà bà Tôn xong thì trời cũng đã tối hẳn. Vào phòng ngủ đóng cửa lại, Tô Ngọc liền mang theo ba con vật nhỏ vào không gian.

 

Vừa vào không gian, con rắn nhỏ màu tím trên tay đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt hồng ngọc lóe lên tia phấn khích. Nó nhẹ nhàng nhảy từ tay Tô Ngọc xuống đất, không vội vàng bò về phía suối nước không gian mà ngó nghiêng xung quanh một chút rồi mới đi. Tiểu Nguyệt Nha thì ngay từ đầu đã không chờ nổi mà chạy biến đi đâu mất.

 

"Không được xuống đầm nước tắm đâu đấy!" Tô Ngọc gọi với theo. Tiểu Nguyệt Nha thì đã bị cảnh cáo rồi, nhưng con rắn nhỏ thì chưa biết. Tuy thân hình nó nhỏ bé sạch sẽ lại xinh đẹp, nhưng vẫn không thể phá lệ được.

 

"Gâu gâu..." Sói con tuy cũng ngửi thấy mùi hương hấp dẫn, nôn nóng ngẩng cái đầu nhỏ lên, mũi khịt khịt trong không khí, móng vuốt non nớt cào cào trong tay Tô Ngọc. Nhưng nó giờ còn quá nhỏ, muốn đi ra suối cũng lực bất tòng tâm.

 

"Em giờ còn nhỏ lắm, đợi lớn thêm chút nữa rồi hẵng chơi cùng các anh chị nhé." Tô Ngọc nhìn bộ dạng nôn nóng của nó, buồn cười chạm nhẹ vào mũi nó.

 

Cũng không biết nó có hiểu hay không, nhưng nó không kêu nữa, ngoan ngoãn nằm im trong lòng Tô Ngọc. Cô nhìn Tiểu Nguyệt Nha đang chơi đùa điên cuồng dưới sông, còn con rắn nhỏ kia có lẽ vì quá bé nên giờ chẳng thấy tăm hơi đâu.

 

Trong không gian, cây trồng cô gieo đã chín, rau dưa đã có thể thu hoạch, cây cối cũng cao lớn hẳn. Hết cách, đành phải thu hoạch trước đám rau củ này vậy.

 

Tô Ngọc thoát ra ngoài không gian, lấy một chiếc áo trải xuống đất, đặt ch.ó con lên đó, rồi xắn tay áo bắt đầu thu hoạch rau.

 

Một lát sau, Tô Ngọc mệt lả người nằm rạp xuống đất: "Mẹ ơi, cả một mảng lớn thế này, thu hoạch đến bao giờ mới xong đây."

 

Ngồi bệt xuống đất nhíu mày nhìn đám nông sản tự tay trồng, rau dưa thì còn đỡ, chứ mấy cây ăn quả kia thì làm sao bây giờ.

 

Vừa đ.ấ.m bóp cánh tay vừa suy nghĩ, Tô Ngọc đột nhiên khựng lại, vỗ đầu cái bốp: "Sao mình ngốc thế nhỉ, nếu đồ vật trong không gian có thể dùng ý niệm lấy ra ngoài, thì đồ vật ở đây chắc cũng có thể dùng ý niệm di chuyển được chứ."

 

Mặt mày hớn hở, cô lồm cồm bò dậy, bắt đầu tập trung tinh thần nhìn vào đám rau dưa. Chẳng bao lâu sau, đám rau quả nhiên động đậy, từng cái tự động tách khỏi mặt đất bay đến chỗ Tô Ngọc chỉ định.

 

"Yes, thế này đơn giản hơn nhiều rồi." Sau đó cô lại di chuyển đám cây ăn quả ra trồng quanh ngôi nhà nhỏ, tạo thành một vườn cây ăn quả mini, như vậy sau này tiện tay hái ăn, không cần chạy vào tận trong rừng nữa.

 

Xử lý xong xuôi, cô lại trồng thêm một ít rau, định bụng ngày mai lên thành phố xem tình hình thế nào, tiện thể bán hết chỗ rau này.

 

Chuẩn bị xong xuôi, cô bế sói con đi ra bờ sông. Tiểu Nguyệt Nha vẫn đang bơi lội vui vẻ, rắn nhỏ tuy bé nhưng màu sắc của nó quá nổi bật trong dòng nước suối trong vắt nên Tô Ngọc dễ dàng nhìn thấy nó.

 

Nhìn hai đứa, cô nhẹ nhàng đặt sói con lên tay rồi hạ xuống nước, tay vừa chạm nước thì dừng lại, dùng tay kia múc nước tưới lên người sói con tắm cho nó. Sói con thoải mái cọ cọ trong tay Tô Ngọc, miệng kêu ư ử non nớt.

 

Tiểu Nguyệt Nha nhìn thấy Tô Ngọc liền bơi về phía cô, chăm chú nhìn chủ nhân tắm cho "vợ" mình. Rắn nhỏ hình như cũng chơi đủ rồi, bơi đến bên chân Tô Ngọc nhìn cô.

 

"Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi." Tắm cho sói con xong, Tô Ngọc mang ba con vật ra khỏi không gian. Lấy khăn khô lau người cho sói con và con ch.ó ngốc kia xong, Tô Ngọc ngồi trên giường trừng mắt nhìn con rắn nhỏ.

 

"Đã đi theo chị thì chị đặt tên cho em nhé." Cô vươn ngón tay chọc nhẹ vào cái đầu nhỏ lạnh ngắt cứng rắn của nó.

 

Vảy của nó rất tinh xảo, không sần sùi gai tay như những loài rắn khác. Vảy nhỏ màu tím trong suốt như lưu ly xếp sát nhau, dường như không có kẽ hở, vuốt ngược từ đuôi lên đầu vẫn trơn láng phẳng phiu.

 

Nói thật, cô chưa từng nghĩ một con rắn lại có thể đẹp đến thế, tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật.

 

"Xì xì." [Tùy cô.] Theo ngón tay Tô Ngọc, con rắn nhỏ bò lên cổ tay cô lại giả làm chiếc vòng, đừng nói, nhìn thế này hoàn toàn không nhận ra nó là rắn.

 

Vuốt ve lớp vảy trong suốt của nó, cô thầm nghĩ nhóc con này cũng được đấy chứ, vừa đẹp lại ngoan, làm trang sức cũng tốt, biết đâu lúc nguy hiểm còn bảo vệ được mình.

 

"Em xem em toàn thân màu tím, lại giống như lưu ly, sau này gọi em là T.ử Lưu Ly được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Xì xì." T.ử Lưu Ly cọ đầu vào da cổ tay Tô Ngọc, tỏ vẻ nó thích cái tên này.

 

"Thích là được rồi." Tô Ngọc cười gõ nhẹ vào đầu nó.

 

"Tiểu Nguyệt Nha, chị cũng đặt tên cho vợ em nhé, ừm... gọi là Tiểu Tinh Nhi đi, thế nào?"

 

"Gâu." [Tên này hay, duyệt.]

 

"Vậy được rồi, đi ngủ thôi. Tiểu Tinh Nhi ngủ ở đây hay về chỗ em?"

 

"Gâu." [Vợ em đương nhiên phải về chỗ em chứ.] Ngoạm lấy Tiểu Tinh Nhi tha về ổ của mình, Tiểu Nguyệt Nha đặt Tiểu Tinh Nhi xuống, rồi nằm xuống che chở nó trong lòng.

 

Tô Ngọc thấy dáng vẻ cẩn thận của Tiểu Nguyệt Nha cũng không lo nó sẽ đè bẹp Tiểu Tinh Nhi, bèn xoay người đi ngủ.

 

Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc dẫn ba con vật đi dạo, lại đến chỗ thác nước hôm nọ. Cô rất thích nơi này, đã tính toán kỹ rồi, nếu thuận lợi bao thầu được chỗ này, cô sẽ trồng đào, lê ở hai bên bờ. Đợi cây kết trái, lúc nở hoa có thể làm khu du lịch, lại có thể bán trái cây.

 

Đi đến bờ sông, nhìn cá tôm trong nước, nghĩ đến con sông trống trơn trong không gian, cô đặt tay xuống nước, thầm niệm "vào". Sau đó cá tôm trong phạm vi hai ba mét quanh cô biến mất tăm. Tô Ngọc cười tít mắt đi chỗ khác thu thêm cá tôm, tiện thể thu cả mấy con trai sông vào.

 

Thấy cũng hòm hòm, Tô Ngọc đi đến gốc cây đào cổ thụ kia. Cây đào này thực sự rất lớn, phải ba người lớn ôm mới xuể. Tô Ngọc ôm thử thân cây, cô nhớ hồi nhỏ rất hay chăn trâu ở đây, đặc biệt thích leo trèo lên cây này cùng đám bạn.

 

Ngồi xổm xuống, đặt tay lên rễ cây, cô tiết ra một ít nước không gian tưới cho nó.

 

Tưới nước xong, Tô Ngọc nhìn cái cây định leo lên. Cây nhìn cao nhưng có nhiều cành to nên cũng dễ leo.

 

Bám vào thân cây, ngồi vắt vẻo trên một cành cây to, nhìn xuống dưới từ trên cao là một tầm nhìn hoàn toàn khác biệt, mọi thứ thu vào trong tầm mắt trông càng thêm xinh đẹp.

 

Đột nhiên cành cây phía trên chếch đầu cô rung động, Tô Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, một con khỉ nhỏ lông vàng óng đang tò mò nhìn cô.

 

Tô Ngọc thở phào, cô cứ sợ bất thình lình lòi ra con trăn hay gì đó thì đáng sợ lắm. Nhìn con khỉ nhỏ, nghĩ nghĩ, cô lấy từ không gian ra một quả đào to bằng cái bát vẫy vẫy tay với nó: "Khỉ con, lại đây với chị, cho em đồ ngon này."

 

Con khỉ nhỏ nhìn thấy quả đào to trong tay Tô Ngọc, mắt sáng rực lên, nhưng vẫn cẩn thận quan sát cô. Tô Ngọc cũng không vội, cứ lẳng lặng nhìn nó.

 

Quan sát một lúc, thấy không có gì nguy hiểm, hơn nữa người này có mùi hương nó thích, con khỉ nhỏ liền nhảy vào lòng Tô Ngọc, cầm lấy quả đào liếc nhìn cô một cái.

 

"Ăn đi." Ôm lấy khỉ con, vuốt lông nó, thật mượt mà. Nhìn bộ dạng này chắc là khỉ lông vàng rồi.

 

Con khỉ nhỏ cũng không bài xích, ngồi trong lòng Tô Ngọc ăn ngon lành, vừa ăn vừa ngước nhìn cô.

 

Tô Ngọc đợi nó ăn xong liền ôm nó xuống đất, con khỉ nhỏ cứ ôm c.h.ặ.t cổ cô không buông.

 

Xuống đất, vỗ vỗ lưng khỉ con: "Nhóc con, xuống nào."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Chí chí." Chỉ thấy con khỉ nhỏ không những không xuống mà còn trèo lên vai Tô Ngọc bới tóc cô.

 

Khóe miệng giật giật, cô biết đây là biểu hiện khỉ con thích cô. Tuy rất vui nhưng cô phải về nhà, không thể mang nó theo được. Hơn nữa khỉ là loài sống theo bầy đàn, Tô Ngọc đoán quanh đây chắc còn những con khỉ khác.