Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 114: Trừng phạt (2)



 

Tô Ngọc bắt lấy đầu dây thả xuống rồi đưa cho Tiểu Tinh Nhi: “Tiểu Tinh Nhi, mày kéo tên này lên, tao bảo dừng thì dừng.”

 

“Ngao ngao.” Tiểu Tinh Nhi vui vẻ gật đầu. Đối với hai kẻ này nó không có chút thương xót nào. Cắn đầu dây dùng sức kéo, Tên Gầy bị treo lên xoay vòng giữa không trung. Dây thừng bọn họ lấy đủ dài, Tô Ngọc bảo Tiểu Tinh Nhi quấn hai vòng quanh một gốc cây khác, xác định sẽ không rơi xuống mới nhận lấy dây buộc c.h.ặ.t lại.

 

Làm y hệt như vậy để treo nốt Gã Béo lên, Tô Ngọc vỗ tay cười âm hiểm: “Bà cô đây hôm nay không dọa cho chúng mày sợ vỡ mật thì không họ Tô.”

 

“T.ử Lưu Ly.” Tô Ngọc gọi một tiếng.

 

T.ử Lưu Ly lập tức xuất hiện trước mặt cô. Chị chủ hiện tại thật đáng sợ, chúng nó chưa từng thấy cô tức giận như vậy.

 

“Ngoan, trong rừng này mày có đàn em rắn nào không, tìm được bao nhiêu thì tìm bấy nhiêu cho chị, bất kể là rắn độc hay trăn.” Nhìn nụ cười mỉm và giọng nói dịu dàng của Tô Ngọc, nhóm T.ử Lưu Ly rùng mình, đột nhiên vô cùng đồng cảm với hai tên nhân loại kia.

 

“Tê tê...” T.ử Lưu Ly gật đầu, đôi mắt đỏ huyết xẹt qua vẻ hứng thú. Lần này có kịch hay để xem rồi.

 

Nghĩ đến nhóm người và thú cưng vẫn đang đợi trong rừng trúc, Tô Ngọc dặn Lam trông nom Báo ca cẩn thận. Hiện tại nơi này có hơi thở của T.ử Lưu Ly để lại, không có động vật nào khác dám tới gần. Tô Ngọc cùng Mục Khải Nguyệt lại ngồi lên lưng Tiểu Tinh Nhi. Gấu con đã được cô đưa vào không gian, dù sao cũng chỉ vài ngày, cứ để nó ở trong không gian điều trị.

 

Cô cũng muốn đưa Báo ca vào không gian, nhưng lại sợ lát nữa họ hỏi tới không biết giải thích thế nào. Hiện tại vết thương của Báo ca cũng đã xử lý xong, chỉ là nhìn còn chút mệt mỏi.

 

Trong rừng trúc, nhóm thú cưng và mọi người cũng chẳng còn tâm trạng đào rượu, đều đứng tại chỗ lo lắng chờ đợi.

 

“Ai nha Tiểu Thải rốt cuộc là sao, Báo ca làm sao vậy?” Lý Tiểu Huyên túm lấy Tiểu Thải nôn nóng chất vấn. “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!”

 

“Cạc cạc... Buông gia ra cái đồ bà cô nam tính này, sao chẳng biết thương hoa tiếc ngọc... à nhầm tiếc chim gì cả, cô muốn bóp c.h.ế.t gia à!” Tiểu Thải vỗ cánh quạt vào cô nàng. “Gia làm sao biết chuyện gì xảy ra, gia chỉ nghe thấy tiếng Báo ca cầu cứu chứ có phải mắt thần đâu mà nhìn thấy. Thật là quá vô lễ, nhìn xem bộ lông vũ hôm nay gia mới chải chuốt lại bị cái tay không biết nặng nhẹ của cô làm rối tung lên rồi. Gia nói cho mà biết, một tên thô hán t.ử còn dịu dàng hơn cô, cái nết này coi chừng ế chỏng gọng, ai lấy cô người đó xui xẻo.” Nói đến thô hán t.ử, Tiểu Thải chỉ chỉ Vạn Tường.

 

Đừng nói chứ Vạn Tường tuy dáng người cường tráng nhưng tính cách lại hay thẹn thùng, đúng là trầm tính hơn Lý Tiểu Huyên nhiều.

 

Vạn Tường: “...” Hắn nằm không cũng trúng đạn à!

 

Nhóm Hoắc Vũ nhịn cười, con vẹt Tiểu Thải này mồm miệng càng ngày càng độc địa.

 

“Câm cái mỏ chim của mi lại, sao mi không nói cái mỏ mi ngang ngửa quạ đen đi. Mồm mép thế này kiếp trước chắc chắn làm bà mối.” Lý Tiểu Huyên trừng mắt, cô nàng nam tính chỗ nào, đây là hào sảng được chưa?

 

“Ha hả, gia mà làm bà mối gặp phải cô thì chắc tức c.h.ế.t. Đã không biết ăn nói lại gặp phải người phụ nữ không giống phụ nữ, tìm bao nhiêu đàn ông cũng bị cô dọa chạy hết.” Tiểu Thải nói xong liền bay v.út đi. Chê cười, con nhóc c.h.ế.t tiệt kia cũng giống Tiểu Kim, ném bia ngắm thì trượt chứ ném nó thì bách phát bách trúng.

 

Quả nhiên thấy Lý Tiểu Huyên nhặt hòn đá nhỏ dưới đất ném về phía Tiểu Thải, cũng may Tiểu Thải đã bay khá xa, hòn đá chỉ sượt qua người nó.

 

Hừ, đừng tưởng chỉ các người ném chuẩn, công phu né đòn của gia cũng không phải dạng vừa đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Về rồi, về rồi!” Tiểu Thải bay trên cao, từ xa đã thấy Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt cưỡi Tiểu Tinh Nhi trở về.

 

Mọi người ở đây nghe thấy thế tinh thần phấn chấn hẳn lên. Tiểu Nguyệt Nha và đám thú cưng lập tức chạy ùa ra, ngay cả bốn con thú non cũng kêu ngao ngao bò về phía đó. Nhìn thấy đám thú lớn biến mất trước mắt, chúng nó gấp đến độ kêu loạn lên, vì đi chưa vững nên ngã lăn quay mấy vòng.

 

Lý Tiểu Huyên và mọi người mỗi người bế một con lên: “Được rồi đừng ồn nữa, các anh chị đưa các em qua đó.”

 

“Tiểu Ngọc Ngọc, xảy ra chuyện gì vậy?” Vừa tới nơi họ liền lo lắng hỏi.

 

Tô Ngọc hận thù nắm c.h.ặ.t t.a.y, nghiến răng nghiến lợi nói: “Có hai tên phóng viên xông vào muốn trộm gấu con, bị hai con gấu lớn đuổi g.i.ế.c. Báo ca vì cứu bọn họ nên bị thương.”

 

“Cái gì?” Lý Tiểu Huyên, Hoắc Vũ và Cố Hiên đồng thanh kinh hô, lo lắng nhìn cô: “Vậy Báo ca có sao không? Sao em lại quay lại đây, lẽ ra nên ở lại chăm sóc Báo ca chứ!”

 

“Không sao, bị gấu tát một cái, em đã xử lý vết thương rồi. Hiện tại T.ử Lưu Ly và Lam đang ở đó, chúng ta mau đào rượu lên bỏ vào túi rồi đi thôi.”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Hai tên phóng viên kia đâu? Bọn họ mù à? Bên ngoài rừng cứ cách hai ba mét lại có một biển báo, bà đây không tin bọn họ không nhìn thấy. Mẹ kiếp trộm đồ trộm đến tận đây, chán sống rồi phải không?” Lý Tiểu Huyên tức giận xắn tay áo lên như muốn đ.á.n.h nhau.

 

“Đúng vậy, phóng viên nhà nào thế? Việc này hôm nay không xong đâu, ra ngoài nhất định phải dạy dỗ bọn họ một trận.” Cố Hiên cũng đầy mặt kích động nói: “Chị Tô Ngọc, người đó chị bắt được chưa?”

 

“Bắt được rồi, đang bị em trói ở kia. Chúng ta đóng rượu xong em dẫn mọi người đi xem.” Nói đến đây trong mắt Tô Ngọc hiện lên ý cười. Không biết hai kẻ kia tỉnh lại nhìn thấy bộ dạng của mình có bị dọa ngất đi lần nữa không nhỉ!

 

Vì không đào nhiều nên họ thu dọn rất nhanh. Miệng ống trúc được bịt kín mít, hơn nữa tre trúc không dễ vỡ như bình gốm nên bỏ vào bao tải cũng không lo lắng.

 

“A!...” Càng đi đến gần, tiếng khóc la t.h.ả.m thiết của hai người kia càng lớn.

 

“Á! Hu hu... Cụ rắn ơi, thịt con... thịt con không ngon đâu!... Các ngài đừng c.ắ.n con... hu hu... đừng c.ắ.n con...” Gã Béo kinh hoàng nhìn lũ rắn dày đặc đang bò lổm ngổm dưới chân, miệng không ngừng hét to.

 

“Đừng qua đây... Cút đi, thằng Béo nhiều thịt... Đúng rồi, các ngài mau qua c.ắ.n thằng Béo đi... Thịt con dở lắm.” Tên Gầy dùng sức vặn vẹo thân mình, miệng không ngừng c.h.ử.i bậy. Lũ rắn dưới chân thỉnh thoảng lại ngóc đầu lên, hắn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, môi run cầm cập.

 

“Gầy, thằng tiểu nhân vô sỉ... Là mày rủ tao vào đây, giờ lại hại tao... Mẹ kiếp mày đáng c.h.ế.t, súc sinh còn có lương tâm hơn mày.” Gã Béo đỏ mắt gào lên, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Nghĩ đến lúc con gấu tới Tên Gầy chỉ lo chạy một mình, hắn hận không chịu được. Đều tại hắn, nếu không phải tại Tên Gầy thì hắn sao lại ra nông nỗi này.

 

“Mẹ kiếp giờ mày trách tao? Nếu không phải mày cũng tham thì tao nói vài câu mày đã vào à? Phi, đừng có nói như kiểu lỗi tại tao hết, tao nói cho mày biết việc này mày cũng không thoát được đâu.” Tên Gầy cũng không vừa, c.h.ử.i lại xa xả.

 

“Gầy, đều tại mày! Nếu không phải vì lợi ích mày nhận việc này thì chúng ta đâu có gặp chuyện hôm nay. Cái cô Tô Ngọc kia bên cạnh nhiều dã thú như vậy, nhìn con nào cũng không dễ chọc, chứng cứ cái ch.ó gì tìm ở đâu ra!” Gã Béo hiện tại ghi hận Tên Gầy, mải c.h.ử.i nhau mà quên cả sợ hãi.

 

“Tao nói cho mày biết, nếu tao có mệnh hệ gì thì mày cũng đừng mong yên ổn. Những chuyện xấu xa mày làm trước kia tao nắm đầy bằng chứng, hơn nữa tao đã dặn người nhà rồi, nếu tao xảy ra chuyện gì thì sẽ mang đống bằng chứng đó đi tố cáo mày.”