Tên Gầy trừng mắt giận dữ, hắn không ngờ Gã Béo nhìn thật thà mà tâm cơ thâm sâu như vậy. “Béo, mẹ kiếp mày giấu kỹ thật đấy! Ngày thường giả vờ trung thực không ngờ lại nham hiểm thế. Đừng tưởng tao không nắm thóp được mày, mày nghĩ mày sạch sẽ lắm sao? Mấy việc lão đại giao phó việc nào mày không tham gia? Giờ mày lại giả thanh cao trách tao à, cũng không soi gương xem mình là cái thứ gì!” Tên Gầy nhổ toẹt một cái, vặn vẹo thân mình muốn đá hắn nhưng bị trói c.h.ặ.t vào nhau nên chẳng dùng được sức.
“Vãi chưởng, còn có thể chơi kiểu này sao?” Nhóm Hoắc Vũ trợn mắt há hốc mồm nhìn đống rắn đủ màu sắc kích cỡ đang bò lổm ngổm dưới đất, cảnh tượng dày đặc đan xen khiến người ta tê dại cả da đầu.
“Sao... sao lại nhiều rắn thế này?” Cao Uyển Tình mặt cắt không còn giọt m.á.u, ngay cả Lý Tiểu Huyên sắc mặt cũng không tốt lắm. Dù sao cũng là con gái, nhìn thấy cả đống rắn quấn vào nhau sao có thể không sợ. Tô Ngọc thì mặt không cảm xúc nhìn, nhưng sắc mặt cũng hơi khó coi. T.ử Lưu Ly tìm đâu ra nhiều rắn thế này?
Nhóm Tô Ngọc đứng cách cái cây treo hai người kia một đoạn, nghe hai kẻ đó đang bóc phốt lẫn nhau, cô linh cơ vừa động lấy điện thoại ra bật chế độ ghi âm.
“Đỏ Thẫm, mày mang điện thoại đặt gần bọn họ một chút, cẩn thận đừng để bị phát hiện.”
“Chi chi.” Đỏ Thẫm (sóc?) đáp lời, ngậm điện thoại của Tô Ngọc nhẹ nhàng đi tới. Lũ rắn trên mặt đất nhìn thấy Đỏ Thẫm liền tự động tránh đường cho nó.
Đặt điện thoại xuống gốc cây, Đỏ Thẫm linh hoạt chạy về. Hai kẻ đang mải c.h.ử.i nhau hoàn toàn không phát hiện ra sự hiện diện của nó.
“Gầy, đồ khốn nạn, nếu không phải tại mày tao cũng không muốn tới đây, nếu không phải mày bắt con gấu con thì chúng ta sao gặp phải gấu lớn. Mày không phải bảo ở đây không có dã thú sao? Chúng ta vốn dĩ chỉ cần đợi ở ngoài là được, mẹ kiếp mày cứ nhất quyết đòi vào, giờ thì hay rồi, mạng cũng sắp đi tong!” Gã Béo nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa c.h.ử.i mắng Tên Gầy vừa cố gắng giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng.
Nhìn thấy phía dưới có một con rắn dài màu sặc sỡ đột nhiên ngóc đầu lên, hắn vội lắc lư thân mình: “Gầy, mày mau nghĩ cách đi! Tao không muốn c.h.ế.t, hu hu... Tao không cần vinh hoa phú quý lão đại hứa hẹn nữa, tao muốn về nhà. Lão đại chính là bắt chúng ta làm bia đỡ đạn, muốn bắt mấy con thú của Tô Ngọc sao không tự mình đến!”
“Lão đại cái ch.ó gì, mẹ kiếp chính là bắt chúng ta đi tìm c.h.ế.t. Trước kia có người chọc hắn, hắn bắt chúng ta bịa đặt tin tức trả thù, kết quả chúng ta mang tiếng xấu. Mẹ kiếp nếu không phải vì tiền thì ông đây đã sớm không làm. Phi, tao đã bảo sao hắn lại hứa hẹn bảo đảm nửa đời sau vô lo còn thăng chức, hóa ra là bắt chúng ta đi nộp mạng.” Tên Gầy vốn mặt mũi đã không đẹp đẽ giờ càng thêm dữ tợn.
“Đánh rắm, lão đại chỉ bảo chúng ta tìm bằng chứng Tô Ngọc nuôi động vật hoang dã trái phép, ai bắt mày mò vào tận đây!” Gã Béo nhổ vào mặt hắn. Tên Gầy là loại người gì hắn biết quá rõ, vì lợi ích bản thân thì việc gì cũng làm được.
“Nếu không phải lão đại thèm muốn mấy con thú kia thì chúng ta có phải đến đây không? Á! Cút ngay đừng qua đây... Cút...” Tên Gầy kinh hoàng nhìn con trăn to bằng bắp tay đang bò lên cây ngày càng gần mình.
Gã Béo cũng mặt trắng bệch nhìn theo, thân thể run lên bần bật, miệng lẩm bẩm: “Đừng ăn tao... đừng ăn tao...”
“Chà, cách chơi này không tồi, về sau có thể thử xem.” Một giọng nói đầy mị hoặc vang lên. Hoa Tuân vốn đang lạnh lùng nhìn hai kẻ kia cãi nhau đột nhiên thay đổi sắc mặt, khoác tay lên vai Hoắc Vũ, lười biếng dựa vào người cậu ta.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Má ơi!” Hoắc Vũ giật mình đến dựng cả lông tơ, vội vàng nhảy ra xa một bước, thủ thế phòng thủ kinh hãi nhìn Hoa Tuân: “Anh anh anh... Hoa... Hoa lão đại?” Má ơi con quỷ này sao hôm nay xuất hiện tận hai lần, xem ra về sau phải tránh xa Tuân ca một chút, chứ cứ thỉnh thoảng biến thành Hoa lão đại thế này thì dọa người c.h.ế.t mất!
Tiếng hét của Hoắc Vũ cũng bị hai kẻ đang treo lơ lửng nghe thấy. Bọn họ cố sức xoay người, xoay mấy vòng mới miễn cưỡng nhìn thấy nhóm Tô Ngọc. Như nhìn thấy hy vọng, hai người gào to về phía họ.
“Mau... mau cứu chúng tôi với! Tôi sẽ hậu tạ các người thật nhiều tiền!” Tên Gầy vặn vẹo thân hình bị trói chỉ còn thò cái đầu ra, gào to.
“Đúng đúng, mau tới cứu tôi, bao nhiêu tiền cũng được!” Gã Béo vội vàng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“...”
Không để ý đến hai kẻ đang la hét, Hoa Tuân thấy Hoắc Vũ phản ứng như vậy thì ánh mắt tối sầm lại, khóe miệng hơi nhếch lên, đôi mắt hoa đào cười đầy chế nhạo nhìn Hoắc Vũ: “Tiểu Vũ Vũ gan cậu bé thế này là không được đâu, xem ra về sau tôi phải thường xuyên ra ngoài mới được!” Sau đó lại như tự hỏi lắc lắc đầu: “Như vậy cũng không được nhỉ! Rốt cuộc người ta đẹp đến mức khiến người khác tự thấy xấu hổ thế này sao có thể dọa cậu được? Đúng rồi!” Đột nhiên mắt hắn sáng lên, ngón tay thon dài chỉ vào đống rắn kia.
“Cái này không tồi, có thể rèn luyện gan dạ cho cậu.” Tuy rằng khi nói mang theo nụ cười, nhưng lời nói ra lại làm người ta không rét mà run. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh nhiều rắn như vậy bò lên người mình, Hoắc Vũ cảm thấy cả người đều không ổn.
“Không không không... Hoa lão đại tôi không bị dọa, thật đấy, tôi chỉ là... tôi tưởng thằng Cố Hiên lại muốn chơi khăm tôi thôi! Đúng, chính là thế!” Nói xong còn gật đầu lia lịa ra chiều thật lắm.
“Tao...” Cố Hiên trợn to mắt chỉ vào mình. Sao lại nằm không cũng trúng đạn thế này? Nhìn thấy Hoắc Vũ nháy mắt ra hiệu, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn bạn mình.
Thấy Hoa Tuân liếc qua, hắn lập tức cười nịnh nọt: “Không sai, ha ha ha... Hoa lão đại anh cũng biết mà, hai thằng em thường xuyên không hợp nhau.”
Hoa Tuân liếc xéo hai người một cái, không nói thêm gì nữa. Hoắc Vũ và Cố Hiên lén vỗ n.g.ự.c thở phào.
Tô Ngọc đ.á.n.h giá Hoa Tuân, hai tính cách trước sau này thật sự quá khác biệt. Xem ra tính cách này của Hoa Tuân có chút nguy hiểm đây!
Cảm nhận được ánh mắt đ.á.n.h giá của Tô Ngọc, Hoa Tuân cười tà với cô, nụ cười còn quyến rũ hơn phụ nữ ba phần. Lý Tiểu Huyên và Cao Uyển Tình đứng bên cạnh đều nhìn đến ngây người.
Mục Khải Nguyệt không vui, kéo Tô Ngọc ra sau lưng mình: “Của tôi, không được nhìn.”
Lý Tiểu Huyên và Cao Uyển Tình cũng hồi thần, thì thầm vào tai Tô Ngọc: “Má ơi! Tiểu Ngọc Ngọc, Hoa Tuân lúc này còn đẹp hơn cả phụ nữ chị từng gặp! Đặc biệt là lúc hắn cười nhìn em, quả thực có thể câu hồn người khác, hơn nữa còn là già trẻ đều c.h.ế.t mê.”
“Được rồi đừng ở đây đùa nữa, chúng ta còn chính sự phải làm!” Tô Ngọc vỗ vai Mục Khải Nguyệt, nắm tay hắn đi về phía hai kẻ đang khóc lóc.
Mục Khải Nguyệt hừ hừ với Hoa Tuân, vung vẩy bàn tay đang nắm tay Tô Ngọc biên độ lớn, bộ dáng đắc ý bao nhiêu có bấy nhiêu. Tô Ngọc cũng mặc kệ hắn cao hứng.
Hoa Tuân nheo mắt. Tô Ngọc đối với tên ngốc này đúng là không bình thường. Hừm, không biết có thể đào góc tường này không nhỉ?
“Này, các người đến cứu tôi đúng không? Cầu xin các người cứu tôi với!” Tên Gầy trong lòng thầm hận. Vừa rồi hắn và Gã Béo gào to như vậy hắn không tin mấy người này không nghe thấy. Hừ, đợi ông đây được cứu ra nhất định cho chúng mày biết tay.
“Đúng vậy, mau cứu chúng tôi với. Tôi... tôi sẽ trả thù lao hậu hĩnh. Cũng không biết thằng khốn nạn nào trói chúng tôi ở đây còn dẫn dụ nhiều rắn đến thế, quá mẹ nó âm hiểm.” Gã Béo nghiến răng nghiến lợi nói.
Tô Ngọc: “...”
Mọi người: “...”