Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 116: Tại sao xui xẻo luôn là tôi



 

Tô Ngọc đứng cách bầy rắn một đoạn, mặt không cảm xúc nhìn bọn họ: “Chi bằng các người nói xem tại sao lại tới đây, lại vì sao...” Ánh mắt Tô Ngọc nháy mắt trở nên sắc bén, lạnh lùng phun ra hai chữ: “Săn trộm!”

 

Ánh mắt Tên Gầy và Gã Béo đảo liên tục: “Chúng tôi... chúng tôi chỉ là... chỉ là đi lạc vào đây thôi, đúng... ai mà biết nơi này có dã thú chứ!” Tên Gầy nhìn thấy đi theo nhóm người còn có một đàn thú cưng, hắn mở to mắt, ngoài mạnh trong yếu uy h.i.ế.p:

 

“Cô là Tô Ngọc đúng không? Mau cứu chúng tôi, chúng tôi là phóng viên của Báo Tùy Thời. Thôn các người làm ăn kiểu gì vậy, nơi nguy hiểm thế này còn cho người tới du lịch, các người vì kiếm tiền mà coi thường mạng người sao?”

 

“Không sai, mau phái người tới cứu chúng tôi, có lẽ chuyện này chúng tôi sẽ không truy cứu. Bằng không nếu chúng tôi có mệnh hệ gì thì thôn các người cứ chờ bị phạt tù đi! Hai chúng tôi tới đây có không ít người biết, nếu xảy ra chuyện gì thì đều liên quan đến các người!” Gã Béo cũng liên tục phụ họa.

 

Nhóm Tô Ngọc lạnh lùng nhìn họ. Hoa Tuân một tay vuốt ve chiếc cằm trơn bóng, nhếch môi cười tà: “Xem ra hai người các người còn rất khỏe nhỉ! Vẫn còn sức lực c.h.ử.i bới, hử?”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hắn đi đến bên gốc cây buộc dây thừng, ngón tay thon dài như ngọc b.úng nhẹ vào sợi dây leo đang căng ra. Hành động này khiến hai kẻ đang bị treo thót tim. “Chi bằng chúng ta hạ thấp dây xuống một chút nhé, tôi thấy mấy cục cưng này có vẻ đói bụng rồi đấy.”

 

Hai người hoảng sợ lắc đầu, thất thanh kêu to: “Không cần, không cần! Chúng tôi sai rồi, cầu xin các người cứu tôi với! Tôi trả thù lao, bao nhiêu cũng được. Hơn nữa chuyện ở đây đảm bảo một chữ cũng không nói ra ngoài, miệng chúng tôi kín lắm!”

 

“Các người muốn bao nhiêu tiền cũng được, cứu chúng tôi xuống trước đã, chúng ta thương lượng mà!”

 

“Nhưng mà, tôi không muốn thả các người xuống a!” Tô Ngọc nhún vai, trên mặt mang nụ cười nhưng đôi mắt lại lạnh băng vô cùng. “Tôi vất vả lắm mới đưa được hai người lên đấy.”

 

“Cô...” Hai người bị treo hoảng sợ mở to mắt. “Là cô... Con tiện nhân, tất cả là do cô làm? Cô còn nhỏ tuổi sao lại có tâm địa độc ác như vậy? Mau đuổi lũ rắn này đi rồi thả chúng tôi xuống, nếu không cô sẽ không yên đâu!” Tên Gầy ánh mắt như tẩm độc oán hận nhìn chằm chằm Tô Ngọc, hận không thể lao tới c.ắ.n c.h.ế.t cô.

 

Lúc này hắn dần bình tĩnh lại, nhớ tới điểm không thích hợp. Tình huống của hắn và Gã Béo chỉ có con người mới làm được, mà người có thể ra vào khu rừng này thì không cần nói cũng biết là ai.

 

“Cô biết chúng tôi là ai không? Đắc tội với chúng tôi cô đừng hòng sống yên ổn ở thành phố S này.” Tên Gầy c.ắ.n răng uy h.i.ế.p.

 

“Phải không?” Tô Ngọc cúi người đón lấy T.ử Lưu Ly, cúi đầu vuốt ve cái đầu trơn bóng lạnh lẽo của nó, không có bất kỳ biểu cảm nào nói: “Vậy tôi đảo lại muốn xem, các người làm thế nào để tôi không sống yên ổn được.”

 

Gã Béo đảo mắt: “Chúng tôi là người của bang Lửa Cháy, các người cũng không muốn chọc phải xã hội đen đâu nhỉ? Biết điều thì tốt nhất thả chúng tôi ra, chúng tôi coi như việc này chưa từng xảy ra. Bằng không nếu người trong bang tìm tới cửa, không chỉ các người có chuyện mà cả người trong thôn cũng đừng hòng sống yên ổn.”

 

Tô Ngọc cười lạnh. Gã Béo này cũng có vài phần khôn vặt, biết lấy người trong thôn ra uy h.i.ế.p cô. Đáng tiếc a! Có lẽ trước kia cô còn chút cố kỵ, chứ hiện tại sao, chỉ cần bọn chúng dám đến, cô có rất nhiều cách khiến bọn chúng sống không bằng c.h.ế.t.

 

“Đi thôi, để bọn họ ở đây phơi sương một ngày, tận hưởng bản hòa tấu của động vật trong rừng đêm nay đi.” Ha hả, thật sự tưởng động vật trong rừng nhiều chỉ là truyền thuyết thôi sao? Vậy thì trải nghiệm cho kỹ đi, đảm bảo khiến bọn họ cả đời khó quên.

 

“Tớ đột nhiên thấy hai người kia đáng thương ghê, Tiểu Ngọc Ngọc bỗng nhiên trở nên thật đáng sợ. Nhưng mà cái giọng điệu này tớ thích.” Lý Tiểu Huyên kéo tay Cao Uyển Tình thì thầm.

 

“Cho nên a, về sau ngàn vạn lần đừng chọc Tiểu Ngọc Ngọc giận, bằng không mấy phương pháp này mà dùng lên người cậu...” Cao Uyển Tình nhướng mày. “Eo ơi ~ nghĩ đến cảnh ngàn vạn con rắn bò lổm ngổm trên người là thấy sởn gai ốc rồi!”

 

Lý Tiểu Huyên rùng mình, trộm nhìn Tô Ngọc đi phía trước: “Về sau đảm bảo không chọc giận Tiểu Ngọc Ngọc.”

 

“Này, các người đừng đi! Quay lại, mau quay lại! Con tiện nhân mau thả bọn tao ra, bằng không mày đừng hòng sống yên, lão đại bọn tao sẽ không tha cho chúng mày đâu!” Nhìn đám người và vật đi càng lúc càng xa, hai người rốt cuộc hoảng loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đừng đi mà! Tô Ngọc! Tô Ngọc...” Gã Béo kinh hoàng hô to, đáng tiếc không ai thèm để ý đến bọn họ.

 

“Các cậu nói xem chị Tô Ngọc liệu có phải cũng bị đa nhân cách không?” Cố Hiên thì thầm với Vạn Tường và Hoắc Vũ.

 

“Tôi thấy không giống, chắc là tức giận quá thôi. Dù sao Báo ca bị thương, nếu là tôi tôi cũng sẽ điên lên.” Vạn Tường lắc đầu.

 

“Ngày thường nhìn chị ấy hoạt bát cởi mở, không ngờ lúc nổi giận lên cũng k.h.ủ.n.g b.ố không kém Hoa lão đại chút nào! Ủa? Mắt hai cậu bị sao thế? Rút gân à?” Hoắc Vũ nhìn hai người bên cạnh đang nháy mắt liên tục.

 

Cố Hiên đỡ trán cùng Vạn Tường lùi lại vài bước. Huynh đệ, bọn tôi đã cố hết sức rồi.

 

Ngay lúc Hoắc Vũ còn đang ngơ ngác thì bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói âm u: “Hửm? Tiểu Vũ Vũ vừa nói cái gì cơ? Gió to quá tôi nghe không rõ, tôi cho cậu cơ hội nói lại lần nữa đấy, thế nào?”

 

Hoắc Vũ run b.ắ.n người, cứng đờ quay đầu lại liền thấy khuôn mặt tuấn tú đẹp đến mức nghẹt thở đang ở ngay sát sạt, nhưng trong mắt hắn thì đó là gương mặt k.h.ủ.n.g b.ố a! Hắn nói lắp bắp: “Không... không có gì... Hoa... Hoa lão đại ngài tới lúc nào vậy... Ngài chắc chắn nghe nhầm rồi.”

 

“Phải không?” Hoa Tuân nheo đôi mắt hoa đào.

 

“Đúng đúng đúng.” Hoắc Vũ gật đầu liên tục.

 

“Đánh rắm!” Lúc này một giọng nói lanh lảnh chen vào. “Gia đều nghe thấy hết, hắn bảo anh k.h.ủ.n.g b.ố. Con nít con nôi cư nhiên học đòi nói dối, thế là không tốt đâu nhá.” Nói xong thảnh thơi vỗ cánh bay đi, để lại Hoắc Vũ muốn c.h.ế.t tâm cũng có. Đáng c.h.ế.t con vẹt Tiểu Thải, cái thù này hai ta kết sâu rồi.

 

“Ồ ~” Hoa Tuân gật đầu, chữ “ồ” kéo dài ra nghe thật đáng sợ, ánh mắt cười cợt nhìn Hoắc Vũ khiến hắn nổi da gà.

 

“Hoắc Vũ à! Lâu rồi không gặp, thân thể cậu có vẻ xuống cấp rồi đấy! Tôi thấy bãi cỏ nhà Tô Ngọc cũng không tệ, rất rộng rãi. Tôi cũng lâu rồi không vận động tay chân, vừa hay hai chúng ta quay lại đó đọ sức một chút.” Vỗ vỗ lưng Hoắc Vũ, Hoa Tuân ra vẻ “tôi muốn tốt cho cậu”.

 

“A đúng rồi, quy tắc cũ, bên thua nhớ giặt quần áo tất vớ nhé. Nhớ kỹ đấy bảo bối, là giặt tay nha, ba ngày.” Nói xong cũng không thèm nhìn vẻ mặt khóc không ra nước mắt của Hoắc Vũ, cứ thế đi thẳng.

 

“Tại sao xui xẻo luôn là tôi?” Hoắc Vũ vươn một tay ra, hắn cảm thấy cuộc đời mình thật u ám.

 

“Nén bi thương.” Cố Hiên tiến lên vỗ vai bạn thở dài, kỳ thật trong lòng đang cười muốn nội thương. Mẹ kiếp tên này mãi không nhớ đời, bao nhiêu lần rồi. Nếu không phải hai năm nay Hoa lão đại không thường xuất hiện thì tên này chắc còn đang ngồi xổm ở xó nào đó khổ sở giặt quần áo rồi.

 

“Để ý chút đi.” Vạn Tường hiếm khi nói một câu đồng tình.

 

“Chi chi.” Tiểu Kim cũng hùa theo xem náo nhiệt, nhảy lên vai Hoắc Vũ vỗ vỗ đầu hắn, sau đó nhảy xuống đất kêu chi chi rồi chạy mất. Cái dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c kia nhìn thế nào cũng giống đang hả hê.

 

Hoắc Vũ trợn tròn mắt, trong lòng có hàng vạn con lạc đà Alpaca chạy qua. Đây là hổ xuống đồng bằng bị ch.ó... không, bị khỉ khinh nhờn a! Mũi Hoắc Vũ lệch cả đi vì tức.

 

“Báo ca thế nào rồi?” Lý Tiểu Huyên nhìn Báo ca đang nằm trên mặt đất, trong lòng phẫn nộ lại dâng lên. “Hai tên khốn nạn đó, đáng lẽ nên ném chúng vào đống rắn cho c.ắ.n c.h.ế.t quách đi.”