Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 118: Ông Mục bênh vực người nhà



 

“Ủa, Báo ca làm sao vậy?” Mục Tri Lăng chú ý tới bộ dạng ủ rũ của Báo ca liền hỏi, nhìn thấy vết thương ở chân sau nó thì sắc mặt trầm xuống. “Sao lại bị thương?”

 

Nhắc đến chuyện này, nhóm Lý Tiểu Huyên lập tức tức giận: “Ông Mục ông không biết đâu, có hai tên phóng viên bỉ ổi chạy vào rừng rậm, bọn họ trộm gấu con bị phát hiện, sau đó bị hai con gấu lớn đuổi g.i.ế.c. Báo ca đi ngang qua cứu hai tên khốn đó nên mới bị thương đấy ạ.”

 

“Nực cười! Sao lại có người đi vào đó, bên ngoài chẳng phải đã treo biển cảnh báo rồi sao? Bọn họ mù hay không biết chữ hả! Thế mà còn dám săn trộm, đúng là ăn gan hùm mật gấu. Báo ca việc gì phải cứu bọn họ, để bọn họ bị c.ắ.n c.h.ế.t quách đi.” Mục Tri Lăng bênh vực người mình. Tô Ngọc là cháu dâu ông thừa nhận, mà Báo ca là của Tô Ngọc, nghe tin nó bị hại ông lập tức không vui.

 

“Thì thế ạ! Nhưng cũng may hai tên đó bị bắt rồi, hiện tại đang bị treo trong rừng rậm đấy! Ông Mục đừng giận, Ngọc Ngọc nhà chúng cháu đâu dễ bắt nạt, hai tên đó không chỉ bị treo lên mà phía dưới toàn là rắn độc với trăn, giờ chắc đang khóc lóc t.h.ả.m thiết lắm!” Lý Tiểu Huyên khua tay múa chân kể lại cho Mục Tri Lăng nghe.

 

“Nhưng hai tên đó quá đáng ghét, còn dám uy h.i.ế.p bọn cháu bảo nếu không thả bọn hắn xuống thì sẽ cho bọn cháu ăn không hết thì gói đem về. Hừ hừ, bọn cháu cứ để cho hai tên đó nếm mùi thế nào là không sống yên ổn trước đã.”

 

“Hai tên phóng viên đó là của tòa soạn nào, biết không?” Mục Tri Lăng nheo mắt. Nghe hình phạt dành cho hai kẻ đó, cơn giận trong lòng ông cũng vơi bớt đôi chút. Nhưng dám bắt nạt người của ông, chuyện này chưa xong đâu.

 

Tô Ngọc xử lý xong vết thương cho Báo ca, dặn Lam ra sân hái mấy quả thú linh cho Báo ca ăn. Nhìn hai con thú dựa vào nhau đi xa, cô đột nhiên cảm thấy có lẽ không lâu nữa nhà cô sắp có báo con rồi.

 

Nghe Mục Tri Lăng hỏi, Tô Ngọc đáp: “Là Báo Tùy Thời, tòa soạn này có lẽ dính dáng đến xã hội đen. Ông Mục chuyện này ông đừng nhúng tay vội, cháu đã nghĩ ra cách đối phó bọn họ rồi, nếu thực sự không được thì cháu sẽ nhờ ông, được không ạ?” Cô nghịch ngợm nháy mắt. Chuyện này cô quả thật đã có kế hoạch, dám thèm muốn thú cưng của cô thì cứ để bọn họ nếm thử sự lợi hại của chúng.

 

Mục Tri Lăng đ.á.n.h giá Tô Ngọc: “Sao thế, chuyện này còn uẩn khúc gì à?”

 

“Vâng.” Tô Ngọc gật đầu, giọng nói có chút lạnh lẽo. “Chắc là lão đại của bọn họ thèm muốn mấy con thú nhà cháu, muốn tìm bằng chứng cháu phạm pháp, sau đó dùng thủ đoạn gì đó để chiếm đoạt chúng.”

 

“Hừ, gan to đấy! Nhưng Ngọc nha đầu, nếu cháu biết bọn họ là dân anh chị thì e là không dễ đối phó đâu, cháu định làm thế nào?” Mục Tri Lăng hiện tại khí thế sắc bén, không còn vẻ ông lão vui tính thường ngày mà rất dọa người, đúng là người đã từng trải qua chiến trường g.i.ế.c địch.

 

“Dạ... cháu đã ghi âm cuộc đối thoại bọn họ tự bóc phốt lẫn nhau. Hiện tại chỉ cần chờ ngày mai thả hai tên đó về, sau đó để T.ử Lưu Ly theo dõi bọn họ tìm thêm bằng chứng, chúng ta chỉ cần chờ là được.” Vuốt ve T.ử Lưu Ly trên cổ tay, Tô Ngọc nói ra kế hoạch của mình. Đối với thực lực của T.ử Lưu Ly cô rất yên tâm.

 

Mục Tri Lăng hài lòng gật đầu, cô bé này khá lắm, có khí phách. Mạc Vũ tiến lên vỗ vai ông: “Sợ cái gì, cứ coi như để Ngọc nha đầu lấy bọn họ ra luyện tập. Nếu xử lý được thì tốt, nếu không được chẳng phải còn mấy lão già chúng ta sao.”

 

“Vâng, ông Mục yên tâm đi, nếu thực sự không xong cháu chắc chắn sẽ tìm các ông, các ông là chỗ dựa lớn nhất của cháu mà.” Tô Ngọc nháy mắt tinh nghịch, chọc cho hai ông lão trong lòng vui vẻ.

 

Trên bàn cơm, nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị, Tô Ngọc không thể không khâm phục bà Mục. Nghe nói bà Mục thời trẻ là tiểu thư khuê các, không ngờ tay nghề nấu nướng lại tốt như vậy. Đặc biệt là sau khi nếm thử, tuy không phải ngon nhất cô từng ăn nhưng làm được thế này cũng rất tuyệt. Trong ấn tượng của Tô Ngọc, cô cứ nghĩ tiểu thư khuê các là mười ngón tay không dính nước xuân cơ.

 

“Oa... Bà Mục, bà nấu ngon quá!” Cố Hiên và Lý Tiểu Huyên, mấy kẻ dở hơi này đang ăn cơm cũng không quên khuấy động không khí.

 

Tô Ngọc cũng gật đầu: “Xem ra tay nghề của bà Mục không hề mai một chút nào a!”

 

Bà Mục vui vẻ ra mặt. Món mình nấu được mọi người thích đương nhiên là vui, nhưng bà mong chờ nhất là đ.á.n.h giá của Mục Khải Nguyệt.

 

Bà Mục thấp thỏm nhìn Mục Khải Nguyệt đang cắm cúi ăn cơm. Tô Ngọc dùng khuỷu tay hích nhẹ hắn.

 

“Ngọc Ngọc ~” Mục Khải Nguyệt ngẩng đầu nghi hoặc nhìn cô, khuôn mặt trắng nõn ngơ ngác, khóe miệng còn dính một hạt cơm, nhìn thật muốn nhéo cho một cái!

 

“Thỏ Trắng nhỏ thấy đồ ăn có ngon không?” Vươn tay nhón hạt cơm dính bên khóe miệng hắn, Tô Ngọc theo bản năng định đưa vào miệng mình, tay vừa đưa lên một nửa mới nhớ ra còn bao nhiêu người đang nhìn, vì thế hơi ngượng ngùng bỏ xuống.

 

Mục Khải Nguyệt chớp mắt nhìn Tô Ngọc, lại thấy ông bà nhìn mình, bèn gật đầu: “Ngon.” Nhưng không ngon bằng Ngọc Ngọc nấu. Bất quá Ngọc Ngọc bảo sức khỏe ông bà không tốt, không chịu nổi đả kích.

 

“Được, ngon thì ăn nhiều một chút.” Bà Mục quả thực lệ nóng doanh tròng, như được tiêm m.á.u gà, không ngừng gắp thức ăn vào bát Mục Khải Nguyệt.

 

“Bà ơi bà thiên vị, Tiểu Nặc Nặc cũng muốn nha!” Tiểu Nặc Nặc ôm cái bát nhỏ lạch bạch chạy đến ngồi cạnh bà Mục, phía sau vẫn là cái đuôi nhỏ Đường Mặc.

 

“Bà đương nhiên cũng thương Tiểu Nặc Nặc, đây gắp cho cháu ngay, nào, nói cho bà biết cháu thích ăn gì.” Bà Mục xoa đầu nhỏ của Tiểu Nặc Nặc vẻ mặt hiền từ. “Còn cả tiểu Đường Mặc nữa, cháu thích ăn gì cũng nói với bà.”

 

“Bà ơi Nặc Nặc thích ăn sườn xào, còn cả cá nữa...” Giọng nói non nớt đáng yêu của Tiểu Nặc Nặc khiến mọi người yêu thích không thôi, đặc biệt là mấy người già. Đường Mặc yên lặng ghi nhớ những món Tiểu Nặc Nặc thích, tính toán sau này lớn lên nhất định phải đi học nấu ăn, chuyên môn làm món Tiểu Nặc Nặc thích cho bé ăn.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Mục Khải Nguyệt nhìn thức ăn bà Mục gắp đầy trong bát, ừm... nhiều quá, chia bớt cho Ngọc Ngọc ăn đi! Vì thế hắn vui vẻ gắp những món Tô Ngọc thích sang cho cô, trên mặt treo nụ cười thuần khiết: “Ngọc Ngọc ăn.”

 

“Được, Thỏ Trắng nhỏ cũng ăn đi.” Thấy hắn gắp toàn món mình thích, Tô Ngọc trong lòng cảm động. Phàm là thứ cô thích, Thỏ Trắng nhỏ của cô đều nhớ rõ mồn một.

 

Hoa Tuân thấy cảnh này chỉ cảm thấy chướng mắt cực kỳ, hắn oán niệm cầm đũa chọc chọc bát cơm. Có chút hẹp hòi nghĩ thầm cái tên ngốc đó có gì tốt chứ, đẹp trai không bằng hắn, dáng người... ngạch thôi cái này không tính, đ.á.n.h nhau không giỏi bằng hắn, chẳng lẽ chỉ vì biết làm nũng bán manh sao? Hắn cũng biết mà!

 

Mắt không thấy tâm không phiền, hắn dứt khoát dời mắt đi, lại không ngờ nhìn trúng Hoắc Vũ đang cắm cúi khổ sở ăn. Hắn khẽ nhếch môi: “Tiểu Vũ Vũ ăn no vào, nếu không lát nữa không có sức đâu nha~”

 

“Phụt ~ khụ khụ...” Hoắc Vũ bị lời Hoa Tuân dọa cho nghẹn, vội vàng bưng cốc nước trên bàn uống ừng ực, nội tâm gào thét đẫm lệ: Mẹ kiếp có cho người ta ăn cơm t.ử tế không hả!

 

Nhìn thấy Hoắc Vũ gặp tai ương, tâm trạng khó chịu của Hoa Tuân cuối cùng cũng đỡ hơn chút, yên tâm thoải mái bắt đầu ăn cơm.

 

Chương 143

 

“Sao lại nghẹn thế này? Người trẻ tuổi ăn cơm phải từ tốn chút, đừng suốt ngày hấp tấp, không tốt cho dạ dày đâu.” Bà Mục thấy Hoắc Vũ như vậy liền quan tâm nói.

 

Hoắc Vũ mặt đỏ bừng liên tục vâng dạ, chờ bình tĩnh lại liền ném ánh mắt oán hận về phía Hoa Tuân. Hắn mất mặt đến tận nhà tướng quân Mục rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn Hoa Tuân hoàn toàn không bị ảnh hưởng, bình tĩnh ưu nhã ăn cơm, Cố Hiên và Vạn Tường yên lặng thắp nến cho Hoắc Vũ. Huynh đệ, chúc may mắn.

 

“Ngọc nha đầu à! Cháu và Khải Nguyệt định bao giờ thì kết hôn?” Bà Mục ôm Tiểu Nặc Nặc, đôi mắt hiền từ đầy mong chờ nhìn cô.

 

“Phụt ~” Tô Ngọc vội vàng quay người phun ngụm canh vừa đưa vào miệng ra. Sao cô cảm thấy hôm nay không thích hợp để ăn cơm thế nhỉ!

 

Mục Khải Nguyệt vội rút khăn giấy lau miệng cho Tô Ngọc, nhíu mày nhìn chằm chằm bát canh của cô: “Nóng sao? Nguyệt Nguyệt thổi rồi hẵng uống.” Nói rồi cầm thìa múc một thìa canh đưa lên miệng thổi.

 

“Không sao.” Tô Ngọc đoạt lấy cái thìa. Hành động tiếp theo của Thỏ Trắng nhỏ cô đều đoán được, nếu để hắn đút canh cho cô thì xấu hổ c.h.ế.t mất.

 

“Ồ.” Mục Khải Nguyệt có chút tiếc nuối nhìn cô, hắn còn muốn tự tay đút Ngọc Ngọc ăn canh mà.

 

“Khụ, bà Mục sao tự nhiên lại nghĩ đến chuyện này ạ?” Không tránh được ánh mắt nóng rực của bà Mục, Tô Ngọc kiên trì hỏi.

 

“Đương nhiên là... định sớm thì tốt sớm chứ sao. Trẻ con lại không chê nhiều, cháu xem hai đứa đều đẹp đẽ, tuấn tú thế này, nếu sinh một đứa bé thì đáng yêu biết bao! Nếu các cháu không có thời gian chăm thì chẳng phải còn có mấy lão già chúng ta đây sao.”

 

Bà Mục hưng phấn nói, ông Mục bên cạnh cũng gật đầu phụ họa. Ngọc nha đầu vừa có tướng mạo vừa có năng lực, chuyện này vẫn nên định sớm cho chắc, nhỡ đâu cháu dâu dâng đến miệng rồi còn bay mất thì ông biết tìm ai khóc. Khổ nỗi Khải Nguyệt lại ngây ngô chẳng hiểu gì, chuyện này đành phải để ông bà già này lo liệu thôi.

 

Cả đám người nghe mà khóe miệng giật giật. Thế này là thế nào a! Còn chưa kết hôn đã nghĩ đến chuyện con cái, tư duy này có phải nhảy cóc quá không?

 

“Hay là cứ đính hôn trước đi!” Dường như biết mình dọa đám trẻ sợ, bà Mục cẩn thận hỏi. “Dù sao chuyện này cũng nên làm sớm, thế nào? Khải Nguyệt nhà bà ở rể cũng được!”

 

“Đúng đúng, ở rể! Khải Nguyệt nhà ông nửa đời sau giao cho cháu, cháu không được phụ nó đâu đấy!” Mục Tri Lăng làm bộ như Tô Ngọc chiếm được món hời lớn lắm. “Khụ, cái đó, hai ông bà già này cũng cần người phụng dưỡng đúng không? Ông thấy chỗ này rất tốt, dù sao về sau đều là người một nhà, thuận tiện nửa đời sau của chúng ta cũng giao cho cháu luôn.”

 

Mạc Vũ: “...” Lão bất t.ử này nói lời này mà sao mặt không đỏ chút nào thế hả! Da mặt dày đến trình độ nào rồi?

 

Tô Ngọc: “...”

 

Mọi người: “...”

 

Đây là mong ngóng tống khứ cháu trai đi đến mức nào vậy? Ở đây e rằng trừ hai đứa nhỏ và Mục Khải Nguyệt vẫn bình tĩnh ăn cơm ra, những người khác đều cạn lời.

 

Hoa Tuân buông đũa khó chịu nhìn Mục Khải Nguyệt. Hai ông bà già hắn không dám nhìn, nhìn cái tên ngốc kia còn không được sao? Có nên phá đám một chút không nhỉ!

 

Không đợi Hoa Tuân nghĩ xong, Tô Ngọc liếc thấy Mục Khải Nguyệt đã ăn xong liền ngắt lời họ: “Cái đó... cháu no rồi, mọi người cứ từ từ ăn ạ. Bà Mục chuyện kết hôn để hôm nào nói tiếp, hay là đợi anh Mục Khải Chiến tới rồi cùng thương lượng? Cứ quyết định thế nhé, bye bye!” Vẫy tay một cái, Tô Ngọc kéo Mục Khải Nguyệt chạy biến ra ngoài.

 

Mục Khải Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác đi theo, sao tự nhiên lại đi rồi?

 

Bà Mục nhìn bóng dáng hai người đi xa vẻ mặt tiếc nuối, bà còn chưa hỏi ra kết quả mà. Nhưng không sao, Tô Ngọc chẳng phải bảo đợi Mục Khải Chiến tới mới nói sao? Xem ra là con bé xấu hổ rồi.

 

“Đi, đi đọ sức với tôi.” Hoa Tuân nhìn thấy hai người kia như hình với bóng thì tâm trạng không vui, hắn không vui thì thân là bạn bè kiêm đàn em, ba tên kia cũng phải bồi tiếp. “Còn cả hai cậu nữa cũng đi theo.”

 

Cố Hiên và Vạn Tường mặt mày méo xệch. Hoắc Vũ nghe thấy có người cùng chung hoạn nạn thì trong lòng có chút vui sướng nho nhỏ là sao đây? Huhuhu, xem ra hắn bị Hoa lão đại ngược quen rồi. Tuân ca anh mau quay lại đi!

 

Tô Ngọc dắt Mục Khải Nguyệt đi dạo một mạch đến đình hóng gió, hiện tại hậu viện rất yên tĩnh, Báo ca và Lam cũng không biết chạy đi đâu chữa thương rồi.

 

Tựa vào lan can, nhìn lá sen xanh mướt trong hồ, lá này chen lá kia, cao thấp đan xen. Một số chỗ đã nhú lên những nụ hoa đình đình ngọc lập, tất cả đều là màu trắng ngà. Tô Ngọc buồn bực, không phải bảo là sen bảy màu sao? Cá thủy tinh dường như rất thích những nụ sen này, thường xuyên bơi quanh nụ hoa, giống như đang chờ đợi điều gì đó. Chẳng lẽ là chờ sen nở?

 

Những cây sen này đều được cô trồng ở vị trí trung tâm hồ, muốn nhìn gần thì phải đi thuyền nhỏ, hôm nào nhờ ông cố làm một con thuyền mới được.

 

“Thỏ Trắng nhỏ nhìn thấy hoa kia không? Đẹp không?” Tuy rằng không giống mong đợi, nhưng sen màu trắng ngà này cũng có phong vị riêng.

 

“Không đẹp bằng Ngọc Ngọc.” Mục Khải Nguyệt nằm trên ghế dài trong đình, đầu gối lên đùi cô, đôi mắt mang ý cười mở to nhìn Tô Ngọc. Ngọc Ngọc của hắn là đẹp nhất.

 

Thu hồi ánh mắt đang ngắm hồ sen, Tô Ngọc rũ mắt sủng nịch nhìn Mục Khải Nguyệt, ngón tay thon dài điểm nhẹ lên ch.óp mũi hắn: “Thỏ Trắng nhỏ sao lại khéo miệng thế này, yêu anh c.h.ế.t mất.”

 

“Anh cũng yêu Ngọc Ngọc.” Mục Khải Nguyệt mắt cong cong, hai chiếc răng khểnh lộ ra khi cười. Hắn ôm cổ Tô Ngọc, hôn “chụt” một cái thật kêu lên má mềm mại của cô.

 

Tô Ngọc dí ngón tay vào trán hắn, cả hai rúc vào nhau trong một góc trời nhỏ bé này.

 

Hơi thở của hai người khiến nhiệt độ trong đình như tăng lên. Tư thế của họ bất tri bất giác thay đổi: Mục Khải Nguyệt nửa người trên dựa vào cột đình, cánh tay rắn chắc ôm trọn eo thon của Tô Ngọc, đôi chân dài co lên che chắn cho Tô Ngọc ngồi gọn trong lòng hắn không bị ngã. Tô Ngọc ngồi xếp bằng trong lòng hắn, hai người cùng nhìn ra bên ngoài, thỉnh thoảng ném chút thức ăn cho cá, vô cùng nhàn nhã.

 

“Ngọc Ngọc ~” Tay Mục Khải Nguyệt không yên phận cù vào nách Tô Ngọc, chọc cô cười khanh khách.

 

“Đừng quậy.” Tô Ngọc vừa cười vừa rụt cổ lại, vươn tay cù lại vào chỗ nhột của hắn.

 

“Ngọc Ngọc... Ngọc Ngọc...”

 

Mục Khải Nguyệt mở to đôi mắt vô tội làm nũng. Từ đình hóng gió truyền đến tiếng cười vui vẻ của hai người, theo gió bay đi rất xa.