Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 119: Bức ảnh của Tướng Quân



 

Tô Ngọc hơi ngượng ngùng, vội vàng gỡ bàn tay hư hỏng của Mục Khải Nguyệt đang làm loạn trên người mình ra. Cô xoay người lại, áp vào người hắn, vẻ mặt giả vờ hung dữ nhéo khuôn mặt tuấn tú của hắn.

 

“Cư nhiên dám cù lét em, nói xem lấy gan ở đâu ra hả?”

 

Mục Khải Nguyệt chu môi, đôi mắt long lanh nhìn cô chằm chằm, không chút do dự đáp: “Ngọc Ngọc cho đó...”

 

Tô Ngọc phì cười: “Nói bậy, em đâu có.”

 

“Rõ ràng là có mà.”

 

Hai người như đôi trẻ con thi nhau tranh luận, lát sau lại cười nói vui vẻ. Tiếng cười đùa khiến lũ cá trong hồ cũng phải ngước nhìn, nhả bong bóng trong nước như hòa chung niềm vui sướng ấy.

 

Mặt nước hồ sen bỗng nhiên xao động mạnh. Nhìn trận thế lớn như vậy, không cần nói cũng biết là Tướng Quân xuất hiện.

 

“Xè xè...” Thân rắn màu vàng kim khổng lồ trồi lên khỏi mặt nước. Những dòng nước trôi tuột theo lớp vảy trên người Tướng Quân chảy xuống, nhìn vô cùng hùng vĩ.

 

“Tướng Quân!” Tô Ngọc dựa vào lan can vẫy tay gọi nó.

 

“Xè xè ~” Tướng Quân chậm rãi bơi đến bên cạnh Tô Ngọc, cái đầu to lớn cọ cọ vào lòng cô.

 

Bàn tay nhỏ nhắn của Tô Ngọc vuốt ve lớp vảy lạnh lẽo trên đầu Tướng Quân. Cảm giác mát lạnh này làm dịu đi không ít hơi nóng bốc lên từ màn thân mật vừa rồi với Mục Khải Nguyệt.

 

Mục Khải Nguyệt cũng không nhịn được đưa tay sờ lớp vảy mát lạnh của Tướng Quân. Thời tiết hiện tại đã nóng lên nhiều, dựa vào nó thật sự rất thoải mái.

 

Đột nhiên mắt Tô Ngọc sáng lên, vỗ vỗ đầu Tướng Quân: “Tướng Quân, mày đưa bọn tao ra giữa hồ sen đi, bọn tao muốn ngắm hoa.” Sao cô lại quên mất Tướng Quân nhỉ? Nó to lớn thế này, chở người ngồi lên trên hoàn toàn không thành vấn đề.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Xè xè ~” Tướng Quân gật đầu. Ngay sau đó, đuôi rắn vươn lên khỏi mặt nước cuốn lấy Tô Ngọc đặt lên tấm lưng rộng lớn của mình. Tô Ngọc giật mình một chút, nhưng trong lòng lại có chút phấn khích, cô chưa từng được ngồi trên con rắn lớn thế này bao giờ.

 

Đợi Tướng Quân đặt mình xuống yên ổn, Tô Ngọc liền ôm c.h.ặ.t lấy thân mình nó. Tuy Tướng Quân đủ lớn, nhưng khi Tô Ngọc ngồi trên lưng, chân cô vẫn chạm vào nước. Kệ đi, coi như nghịch nước vậy.

 

Mục Khải Nguyệt cũng được Tướng Quân dùng cách tương tự cuốn lên. Trong mắt hắn lóe lên ánh sáng hưng phấn, một tay nắm lấy tay Tô Ngọc, hai chân thả trong nước đung đưa không ngừng: “Ngọc Ngọc, vui quá!”

 

“Còn có cái vui hơn nữa cơ, đi nào Tướng Quân!” Tô Ngọc cười rạng rỡ, ánh mắt hai người chạm nhau đầy ý cười. Ánh hoàng hôn buông xuống dát vàng lên mặt nước, lũ cá thủy tinh vui vẻ bơi quanh hai người, có con còn nghịch ngợm nhảy vọt lên cao.

 

Lúc nhóm Lý Tiểu Huyên đến nơi thì nhìn thấy cảnh tượng đẹp như tranh vẽ ấy. Tựa như hai vị tiên nhân cưỡi thần thú dạo chơi nơi tiên cảnh. Hơn nữa nhan sắc của cả hai đều quá xuất sắc, khiến người nhìn không khỏi rung động, không hề có chút cảm giác lạc lõng nào, quả là một đôi trời sinh.

 

Kìm nén sự kích động trong lòng, Lý Tiểu Huyên vội lấy điện thoại ra chụp liên tiếp vài tấm, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đẹp quá đi mất!”

 

Cao Uyển Tình lặng lẽ đứng đó mỉm cười nhìn hai người, mà cặp đôi đang trao nhau ánh mắt tình tứ kia cũng chẳng hề phát hiện ra sự hiện diện của các cô.

 

Lý Tiểu Huyên vừa định đăng ảnh lên vòng bạn bè thì đột nhiên khựng lại: “Tiểu Tình Tử, hình như Tiểu Ngọc Ngọc chưa từng đăng ảnh Tướng Quân lên Weibo của em ấy phải không?”

 

Cao Uyển Tình ngẫm nghĩ: “Hình như là vậy. Cả bốn bé con kia cũng chưa được đăng lên. Tuy chúng ta đã đăng ảnh mấy bé con rồi, nhưng Tiểu Ngọc Ngọc vẫn chưa làm ‘hộ khẩu’ cho chúng đâu.”

 

“Hừ, cái con bé Ngọc này lười quá thể.” Lý Tiểu Huyên chống nạnh, chớp mắt một cái liền đăng tấm ảnh vừa chụp lên vòng bạn bè.

 

【Ngọc Ngọc quá lười, cái này trước kia tớ không dám chụp, giờ lén đăng phúc lợi cho mọi người đây, đảm bảo nhìn xong các cậu sẽ giật mình】#Hình ảnh#

 

Cô nàng thật sự không nói dối. Trước đây cô không dám chụp ảnh Tướng Quân vì nhìn nó quá đáng sợ. Thế nên trên mạng có ảnh của tất cả các thú cưng khác, duy chỉ thiếu mỗi Tướng Quân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bức ảnh vừa đăng lên, phần bình luận bên dưới lập tức bùng nổ. Những người yêu thích thú cưng nhà Tô Ngọc đã oanh tạc Weibo của cô mấy ngày nay mà không được hồi đáp, giờ liền chuyển chiến trường sang Weibo của Lý Tiểu Huyên. Ngày nào cũng có ảnh mới của mấy em thú cưng, quả thực tuyệt vời.

 

“Ôi mẹ ơi! Đây không phải là thật chứ? Đó là con gì vậy? Tại sao trên thế giới lại có con vật khổng lồ như thế?”

 

“Bé cưng tỏ vẻ chân run rẩy. Đó là quái thú sao? Nhưng sao nhìn lại đẹp đến thế, trên người nó còn có người ngồi kìa?”

 

“Rắn? Rồng? Chẳng lẽ truyền thuyết là thật? Tôi không tin trên đời lại có con rắn to như vậy. Mau nói với tôi đây không phải là thật, không phải thật, chuyện quan trọng phải nói ba lần!”

 

“Oh my god! Chẳng lẽ cách tôi mở điện thoại không đúng, hay là tôi bị ảo giác?”

 

“Lầu trên tôi cũng thế, hay là chúng ta đi ngủ tiếp đi? Chắc do tôi học hành mệt quá nên ảo giác rồi, chắc chắn là vậy.”

 

“Huhu, c.ắ.n khăn tay. Chẳng lẽ không ai thấy hình ảnh này quá đẹp sao? Tôi cảm thấy mình vào nhầm phim trường rồi, sao có thể đẹp lung linh thế này chứ.”

 

“Lầu trên đồng cảm. Cảm giác chủ thớt Ngọc Ngọc và bạn trai cô ấy hạnh phúc quá đi! Lúc nào cũng rải ‘cơm ch.ó’, nhưng bát cơm ch.ó này tôi xin nhận, hy vọng họ mãi mãi hạnh phúc.”

 

“Hy vọng mãi mãi hạnh phúc +1”

 

“Hy vọng mãi mãi hạnh phúc +1”

 

“...”

 

Thế là bên dưới là một loạt lời chúc phúc, khiến Lý Tiểu Huyên nhìn mà ghen tị nổ mắt. Nhưng phải công nhận hai người này nhìn quá xứng đôi.

 

“Chẳng lẽ các người quên mất con rắn khổng lồ kia rồi sao? Chủ thớt mau cho tôi biết tên của nó đi! Nhìn uy phong khí phách quá! Nhưng uy phong khí phách nhất vẫn là chủ thớt Tiểu Ngọc. Tôi chỉ muốn biết cô ấy làm thế nào thu phục được con vật to lớn như vậy, chẳng lẽ là thuần thú sư trong truyền thuyết? Tiên nhân ơi người có thiếu đồ đệ không, biết bán manh biết làm nũng đây này.”

 

“Lầu trên đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi. Nhưng không thể không nói tôi cũng muốn a! Chủ thớt ơi cậu giúp hỏi thử xem chủ thớt Tiểu Ngọc có cần người quét dọn không? Tôi nguyện ý a!”

 

“Nữ thần nam thần xin nhận của tôi một lạy. Huhu nể tình tôi đáng thương thế này các người thu nhận tôi đi!”

 

“Lũ ngốc các người, tấm ảnh này nhìn kiểu gì cũng giống photoshop được không, thế mà cũng tin? Tôi thật bi ai thay cho các người.”

 

“Cuối cùng cũng có người cùng suy nghĩ với tôi, ngày nào cũng xem mấy con vật này có gì hay ho đâu.”

 

“Cút xa một chút đi anh hùng bàn phím. Đừng suốt ngày không ăn được nho thì chê nho xanh, chúng tôi vui vẻ các người quản được sao? Đã thấy ai uy vũ soái khí hơn Báo Ca nhà tôi chưa? Có ai đẹp đẽ khí phách hơn T.ử Lưu Ly nhà tôi chưa?”

 

“Đã thấy ai lanh lợi đáng yêu hơn gia đình hồ ly nhà tôi chưa? Đã thấy ai xinh đẹp ưu nhã hơn Nai Con nhà tôi chưa?”

 

“Đã thấy ai ngốc nghếch đáng yêu hơn Tròn Tròn nhà tôi chưa? Đã thấy ai ngáo ngơ dễ thương hơn Tiểu Nguyệt Nha nhà tôi chưa?”

 

“Đã thấy ai cao lớn uy nghiêm hơn Tiểu Tinh Nhi nhà tôi chưa? Ơ... Chủ thớt Tiểu Ngọc ơi mau làm ‘hộ khẩu’ cho mấy em còn lại đi a!”

 

“Làm hộ khẩu đi a!”

 

“...”

 

Anh hùng bàn phím: “...” Mẹ kiếp, so sánh thế này thì bọn họ còn biết nói gì nữa?