Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 129: Cuộc chiến giành phòng



 

Cố Hiên trợn to mắt, ngay sau đó xua tay lia lịa: “Anh... còn có thể làm thế sao? Em không làm đâu, nhỡ đâu Hoa lão đại biết được sẽ xử đẹp em mất.”

 

Đôi mắt đen láy của Cố Nguyên nhìn chằm chằm hắn: “Hoặc là bây giờ anh xử đẹp chú, hoặc là dẫn đường.”

 

Cố Hiên tê cả da đầu, trong lòng đã khóc thành sông. Tại sao, tại sao hôm nay hắn lại xui xẻo thế này, chẳng lẽ lúc ra cửa không xem hoàng lịch?

 

Dẫn Cố Nguyên đến trước phòng Hoa Tuân, Cố Hiên giãy giụa lần cuối: “Ca, sao anh không sang phòng Mục Khải Nguyệt ấy!”

 

Cố Nguyên liếc hắn một cái: “Mục Khải Chiến sẽ phá cửa, đến lúc đó ai cũng đừng hòng ngủ. Ít nhất tên Hoa Tuân này vũ lực chưa mạnh đến mức đó.” Nói xong “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

 

Cố Hiên xoa cái mũi suýt bị đập trúng, oán hận nhìn chằm chằm cánh cửa đã bị khóa trái: “Ha hả, Hoa lão đại sẽ không phá cửa nhưng hắn sẽ phá nát em trai anh đấy. Không phải ruột thịt cũng đừng hố em trai thế chứ.”

 

Cố Hiên trực tiếp trở về phòng ngủ, hắn hiện tại không dám xuống dưới, nếu bị Hoa lão đại biết thì hôm nay cũng đừng hòng ngủ. Hắn lấy điện thoại nhắn tin cho Caesar.

 

Chẳng bao lâu sau Caesar mò lên. Cố Hiên một tay kéo hắn vào phòng rồi đóng cửa khóa chốt, động tác liền mạch lưu loát.

 

“Cậu làm gì thế? Anh còn muốn xuống ăn trái cây, quả đó ngon lắm, lát nữa bị ăn hết mất.” Caesar vẻ mặt bất mãn nhìn hắn.

 

“Ha hả, anh đi đi, chỉ cần không sợ về không có chỗ ngủ.” Cố Hiên ném mình lên giường, từng người một hắn đều không trêu vào nổi sao.

 

“Sao thế?” Caesar đi đến bên giường ấn ấn. “Cũng mềm phết. Đúng rồi biểu ca đâu, anh ấy không phải đi lên cùng cậu sao? Giường này tuy ba người hơi chật, anh hào phóng ngủ giữa vậy.” Hắn tư thế ngủ không tốt, ngủ rìa sợ mai tỉnh dậy nằm dưới đất.

 

“Không cần chọn, hôm nay chỉ có hai ta ngủ thôi.” Cố Hiên trở mình vùi mặt vào gối rầu rĩ nói.

 

“Không phải bảo các phòng khác chưa trải giường sao? Anh ấy tìm được phòng rồi à?” Caesar hoàn toàn không cảm nhận được tâm trạng buồn bực của người nào đó.

 

“Tìm được rồi, tìm đến phòng của Hoa lão đại rồi. Mẹ kiếp nếu anh không lên thì hôm nay ngủ sô pha đi.” Cố Hiên bật dậy bóp cổ hắn nói.

 

“Ặc... Buông tay, cậu định mưu sát à!” Caesar sợ hắn bóp hỏng cổ tay mình, cũng nghe hiểu ý tứ trong lời hắn.

 

“Ý cậu là biểu ca chiếm phòng của tên Hoa Tuân kia? Chuyện đó đúng là biểu ca dám làm.” Hắn nhìn Cố Hiên đang ủ rũ trên giường. “Lại không chiếm phòng cậu, cậu đau lòng cái gì?”

 

“Ha hả, mai em c.h.ế.t chắc rồi, hôm nay ngủ cho ngon đi.” Nói xong kéo chăn trùm kín đầu ngủ.

 

Caesar chọc chọc khuôn mặt trẻ con của hắn: “Vậy anh ra ngoài trước nhé.”

 

“Không cho ra!” Cố Hiên bật dậy khinh miệt nhìn hắn. “Anh sẽ không ngây thơ cho rằng Hoa lão đại sẽ chịu ngủ chen chúc với chúng ta chứ? Nói cho anh biết, nếu Hoa lão đại đến thì hai ta đều ra sô pha mà ngủ.”

 

“Không thể nào, nhìn hắn đâu có hung dữ.” Hắn thấy Hoa Tuân có vẻ khá dễ nói chuyện mà.

 

“Có biết thế nào là đừng nhìn mặt mà bắt hình dong không, lớn thế này rồi sao còn ngây thơ thế.” Cố Hiên trợn trắng mắt.

 

Cuối cùng Caesar vẫn không ra ngoài. Và khi Hoa Tuân không mở được cửa phòng mình, sắc mặt hắn quả thực có thể vắt ra nước.

 

“Cố Nguyên, ra đây!” Hoắc Vũ hiếm khi tinh ý, thấy tình hình không ổn liền kéo Rowle chạy biến, hiện tại là Hoa lão đại, tính khí hắn không tốt đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bên trong cánh cửa im ắng, không có một chút âm thanh nào phát ra. Hoa Tuân hít sâu một hơi, hắn trừng trừng nhìn cánh cửa, thật muốn phá nát nó ra a!

 

“Cố Nguyên, mi cút ra đây cho ông! Đừng ép ông phá cửa, đến lúc đó ai cũng chẳng được yên đâu.”

 

Cố Nguyên ngồi vững vàng trên giường, mắt dán vào máy tính, ngón tay gõ phím lia lịa, đối với âm thanh bên ngoài đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại.

 

“Cái đó... Hoa lão đại, ngài vẫn là nương chân chút đi, bằng không ngày mai ngài có thể bị đuổi ra ngoài đấy.” Vạn Tường thấy Hoa Tuân định đạp cửa thật liền vội vàng nhắc nhở, sau đó cũng chuồn lẹ, để lại Hoa Tuân đứng đó mặt mày đen sì.

 

Cuối cùng Hoa Tuân hầm hầm đi sang phòng Mục Khải Nguyệt. Lúc này Mục Khải Chiến vừa tắm xong đi ra, thấy Hoa Tuân đi vào liền nhíu mày: “Cậu đến đây làm gì?”

 

Hoa Tuân nhìn Mục Khải Chiến từ trên xuống dưới. Hắn vừa tắm xong, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Do quanh năm huấn luyện nên vóc dáng đẹp đến mức khiến người ta ghen tị, những giọt nước trên mái tóc ngắn chảy dọc theo sườn mặt xuống xương quai xanh, cộng thêm khuôn mặt anh tuấn cương nghị của Mục Khải Chiến, trông quyến rũ vô cùng.

 

Hoa Tuân chỉ đ.á.n.h giá một chút rồi dời mắt đi: “Không làm gì cả, ngủ.” Nói rồi hất chăn chui tọt vào trong.

 

Mục Khải Chiến sầm mặt bước nhanh tới lật tung chăn lên: “Về phòng cậu đi.”

 

“Bị tên Cố Nguyên không biết xấu hổ chiếm rồi, tôi mới không thèm ngủ sô pha. Dù sao hoặc là ngủ chung hoặc là anh tự ra sô pha mà ngủ.” Trở mình quay lưng về phía Mục Khải Chiến tiếp tục ngủ, không chăn thì không chăn, xem ai lì hơn ai.

 

Mục Khải Chiến đâu thèm quan tâm nhiều thế, bàn tay to lớn vươn ra, túm lấy cánh tay hắn lôi ra ngoài. Hoa Tuân phản ứng cũng nhanh, tung một cú đá xoay người về phía hắn.

 

Hai người cứ thế bắt đầu kẻ tung người hứng đ.á.n.h nhau. Tuy nhiên Hoa Tuân dù đ.á.n.h nhau giỏi nhưng lại không phải đối thủ của người quanh năm c.h.é.m g.i.ế.c trên chiến trường như Mục Khải Chiến, chẳng bao lâu đã bị Mục Khải Chiến chế phục.

 

“Buông tôi ra!” Hoa Tuân nghiến răng, hai tay bị Mục Khải Chiến bẻ quặt ra sau lưng. Mẹ kiếp tên đàn ông này ăn cái gì mà lớn thế, sức trâu bò thật.

 

“Hoặc là cậu tự đi ra ngoài, hoặc là tôi ném cậu ra ngoài.” Mục Khải Chiến mặt không đổi sắc, nhưng thầm nhíu mày. Người này sao lại gầy thế nhỉ, hắn một tay là có thể nắm trọn hai cổ tay cậu ta.

 

Hoa Tuân đảo mắt, ngay sau đó hắn liền ngất lịm đi. Mục Khải Chiến theo bản năng đỡ lấy hắn, nhíu mày vỗ vỗ mặt hắn: “Này, tỉnh lại đi.”

 

Đáng tiếc khuôn mặt xinh đẹp quá mức của Hoa Tuân hoàn toàn không có phản ứng. Giờ này nhân cách thứ nhất đã ngủ, hiện tại nhân cách thứ hai bỏ chạy, Hoa Tuân tự nhiên cũng hiện ra bộ dạng đang ngủ say.

 

Mục Khải Chiến thấy hắn sắc mặt hồng hào, hô hấp đều đều, này rõ ràng là ngủ rồi, hại hắn còn tưởng tên này bị làm sao chứ! Khuôn mặt vốn đang căng thẳng của hắn giờ đen như đáy nồi.

 

Vốn định đ.á.n.h thức hắn dậy, nhưng người trong tay dù dồn toàn bộ trọng lượng lên cánh tay hắn, Mục Khải Chiến vẫn cảm thấy nhẹ đến mức khó tin đây là một người đàn ông. Ma xui quỷ khiến thế nào hắn nhéo eo cậu ta một cái, quả nhiên rất nhỏ, nhỏ hơn eo hắn cả vòng.

 

Mím môi, Mục Khải Chiến bế ngang hắn lên đặt xuống giường. Thôi kệ, trước kia trong điều kiện bắt buộc cũng không phải chưa từng ngủ chung với đồng đội, nhưng hắn đã quên đó đều là chuyện từ tám trăm năm trước rồi.

 

Thay đồ ngủ, Mục Khải Chiến tắt đèn leo lên giường. Bên cạnh có hơi người sống khiến hắn có chút không quen, bực bội trở mình mấy lần.

 

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào. Hoa Tuân dường như gặp ác mộng, tư thế ngủ đang nằm thẳng bỗng nhiên nghiêng người cuộn tròn lại, sắc mặt dần trở nên tái nhợt, khóe mắt lặng lẽ lăn xuống một giọt nước mắt trong suốt.

 

Mục Khải Chiến nằm nghiêng đối diện hắn, tận mắt chứng kiến loạt biến đổi này. Điều này làm hắn nhớ tới chính mình hồi nhỏ, khi đó hắn cũng thường cuộn tròn mình trong bóng đêm, lặng lẽ l.i.ế.m láp vết thương lòng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Đôi mắt đen láy lặng lẽ nhìn một lúc, cuối cùng hắn kéo người kia lại gần. Thân thể run rẩy của Hoa Tuân dần dần yên tĩnh trở lại. Mục Khải Chiến nhìn chằm chằm bầu trời đêm đen kịt, nghe tiếng côn trùng kêu chim hót khác hẳn sự ồn ào nơi thành phố, hắn nghĩ, lúc ấy nếu cũng có người ôm lấy mình như vậy, có lẽ sẽ không sợ hãi đến thế.