Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 130: Thảo luận trên mạng



 

Nhờ danh tiếng vang dội của thôn Linh Khê trong thời gian này, ngày càng nhiều người bắt đầu chú ý đến động thái của thôn và đám thú cưng nhà Tô Ngọc. Tự nhiên, chuyện của hai tên Béo Gầy dưới sự tác động của thủy quân Báo Tùy Thời và fan của đám thú cưng tranh cãi nảy lửa trên mạng đã trở thành chủ đề hot.

 

Sáng sớm tinh mơ mở điện thoại lên là thấy ngay đề tài tranh luận xem Tô Ngọc và thú cưng nhà cô có thực sự đả thương người hay không.

 

“Người bây giờ thật là càng ngày càng kiêu ngạo, ỷ vào mình nuôi mấy con thú lạ là coi trời bằng vung sao? Thật không biết ai cho cô ta dũng khí, loại người này đáng bị xã hội lên án.”

 

“Ha hả, trước kia tôi cũng thấy mấy con thú đó khá hay ho, không ngờ lại còn có thể làm trò này. Dứt khoát sau này tôi cũng đi nuôi mấy con mãnh thú chuyên môn bắt nạt người khác cho rồi.”

 

“Chưa từng thấy ai trơ trẽn như vậy, tôi xem như đã hiểu thế nào là cáo mượn oai hùm, ch.ó cậy gần nhà.”

 

“Phi, dựa vào đâu mà chỉ nghe lời nói một phía của hai tên kia rồi vu oan cho chủ thớt Tiểu Ngọc của chúng tôi, nói chủ thớt trói họ lại đe dọa, bằng chứng đâu? Do hai tên đó xấu xí quá à?”

 

“Nhìn cái dạng đáng khinh của hai tên đó còn mặt dày nói chủ thớt Tiểu Ngọc đe dọa bọn họ, tôi thấy nói ngược lại thì có. Chủ thớt Tiểu Ngọc xinh đẹp như hoa, nhìn thôi là ăn được mấy bát cơm, còn nhìn hai tên kia tôi có thể nôn ra cơm từ hôm qua.”

 

“Lầu trên bưu hãn không cần giải thích. Thú cưng nhà chủ thớt Tiểu Ngọc tôi cũng từng tiếp xúc rồi, tuyệt đối không như bọn họ bôi nhọ đâu.”

 

“Ha hả, các người biết cái gì. Không nghe hai người kia nói là yêu cầu Tô Ngọc đưa giấy phép thuần dưỡng động vật hoang dã ra xem sao? Nói không chừng có người chột dạ mới bắt trói bọn họ lại đe dọa đấy.”

 

“Đúng đấy, có bản lĩnh thì bảo cô ta đưa giấy phép ra xem nào! Nói nhiều cũng vô dụng, tôi đã sớm nghi ngờ mấy con thú hoang dã kia cô ta lấy đâu ra, còn cả con sói và con ch.ó to như thế, không phải cho uống t.h.u.ố.c phi pháp gì chứ.”

 

“Ghê tởm nhất loại người này. Các người tưởng cái giấy phép đó dễ lấy lắm à? Cô ta Tô Ngọc chẳng có bối cảnh gì, có quan hệ lấy được mới là lạ. Hóa ra đăng ảnh lên mạng khoe khoang bấy lâu nay là nuôi dưỡng phi pháp.”

 

“Người ta xấu thì làm sao, xấu mà trêu chọc đến cô ta à? Có đến mức phải trói lại đe dọa không? Người nào đó tuy đẹp nhưng tâm địa lại xấu xí không chịu nổi.”

 

“Các người chưa từng đến đó, chưa từng tiếp xúc với Báo Ca chúng nó thì dựa vào đâu mà nói như vậy? Người ta ít nhất cũng cứu được bao nhiêu đứa trẻ từ tay bọn buôn người, có bản lĩnh các người cũng đi cứu đi! Chỉ biết ngồi trước máy tính gõ phím, chúng nó ít nhất là anh hùng thực sự, còn các người thì sao! Cẩu hùng cũng không xứng.”

 

“Cứu người thì sao, cứu người là có thể tùy ý làm tổn thương người khác à? Nếu nói vậy hôm nào tôi cũng tiện tay cứu một người rồi quay ra tùy ý làm hại người khác được không?”

 

“...”

 

Phải nói thủy quân của Báo Tùy Thời cũng rất có năng lực, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã bôi đen thôn Linh Khê và nhóm Tô Ngọc tơi tả. Tuy nhiên vẫn có không ít fan đứng ra thanh minh, những người này hầu hết đã từng đến thôn Linh Khê chơi, họ có thiện cảm rất lớn với nơi này, quyết không tin chuyện bịa đặt đó.

 

Tô Ngọc nằm sấp trên giường lướt điện thoại, cười khẩy: “Chà, quả không hổ danh là ông trùm báo chí thành phố S! Kinh nghiệm tác chiến của đội ngũ này phong phú thật đấy.”

 

Mục Khải Nguyệt lăn từ bên này giường sang bên kia giường, rồi lại lăn về phía Tô Ngọc, chơi trò lăn lộn vui vẻ vô cùng.

 

Chơi mệt rồi, hắn lăn đến bên cạnh Tô Ngọc chui vào lòng cô. Tô Ngọc nghiêng người, cả người hắn liền chui tọt vào.

 

Tô Ngọc đè lên người Mục Khải Nguyệt, nghiêng đầu hôn lên má hắn: “Thỏ Trắng nhỏ, dậy thôi nào.”

 

“Chỗ này cũng muốn.” Mục Khải Nguyệt chỉ vào bên má chưa được hôn, chu môi: “Cả chỗ này nữa.”

 

Trong mắt Tô Ngọc tràn đầy ý cười, cúi đầu hôn lên má bên kia của hắn, rồi mổ nhẹ lên cái miệng đang chu ra, lúc này mới chống tay ngồi dậy: “Cục cưng à, mau đi rửa mặt đ.á.n.h răng thôi.” Sáng sớm dậy không vệ sinh cá nhân thì không thoải mái chút nào.

 

“Muốn bế bế.” Mục Khải Nguyệt dang rộng hai tay, đôi mắt to trong veo nhìn thẳng vào Tô Ngọc.

 

“Bế thì bế, lớn tướng rồi mà...” Miệng thì chê bai nhưng cô vẫn cúi người luồn tay qua nách bế bổng hắn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ngọc Ngọc là nhất!” Mục Khải Nguyệt vui vẻ đung đưa chân, sau đó cả người như con gấu đu lên người cô, đầu dụi dụi không yên: “Bế nữa đi.”

 

“Đừng quậy, em còn phải đi nấu bữa sáng nữa, đói bụng không?” Tô Ngọc xoa đầu hắn, lại sờ sờ bụng hắn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Ừm.” Mục Khải Nguyệt gật đầu nhưng vẫn không chịu buông tay. “Ngọc Ngọc vất vả quá, chỉ nấu cho Nguyệt Nguyệt ăn thôi, không cho bọn họ ăn.”

 

“Không sao, em thích nấu cơm cho Thỏ Trắng nhỏ ăn, bọn họ chỉ là tiện thể thôi.” Tô Ngọc nhẹ giọng dỗ dành hắn.

 

Hoa Tuân cảm thấy giấc ngủ này là giấc ngủ ngon nhất từ khi mẹ hắn qua đời đến giờ, bất kể là nhân cách nào cũng vậy. Trước kia cứ đến tối là hắn gặp ác mộng, nhưng hôm nay lại mơ thấy cảnh tượng ấm áp mềm mại khi còn bé được mẹ dỗ dành đi vào giấc ngủ, khiến hắn không muốn tỉnh lại.

 

Đương nhiên, nếu không phải vừa mở mắt ra phát hiện “mẹ” mình đang ôm lại biến thành một người đàn ông...

 

“Đậu má...” Hoa Tuân giật mình bật dậy. Động tác mạnh như vậy đương nhiên đ.á.n.h thức Mục Khải Chiến, người cũng có một giấc ngủ ngon hiếm thấy.

 

“Tỉnh rồi?” Giọng nói khàn khàn của người đàn ông mới ngủ dậy mang theo sự quyến rũ c.h.ế.t người.

 

“Sao tôi lại ở đây?” Hoa Tuân nhìn quanh, đây không phải phòng hắn. Lắc lắc đầu, ký ức của nhân cách thứ hai ùa về trong não.

 

Hoa Tuân: “...”

 

“Không nhớ à?” Nhìn vẻ mặt lạnh lùng giữa hai lông mày hắn, hoàn toàn không giống vẻ yêu nghiệt to gan đêm qua, Mục Khải Chiến trầm ngâm một lát như nhớ ra điều gì, đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới: “Đa nhân cách?”

 

“Ừ.” Hoa Tuân không nói nhiều, hất chăn xuống giường, đi tới cửa thì khựng lại: “Đêm qua cảm ơn.” Nói xong quay người đi thẳng.

 

Trong mắt Mục Khải Chiến lóe lên sự hứng thú. Đa nhân cách hắn trước kia cũng từng gặp một người, nhưng hoàn toàn khác với Hoa Tuân. Kẻ đó một nửa là tên ngốc chẳng biết gì, nửa kia lại là một gã điên biến thái.

 

Hoa Tuân này dường như hai nhân cách lại có thể chung sống hòa bình đấy chứ! Hơn nữa cả hai tính cách đều không khiến người ta ghét, cùng lắm thì một cái mạnh mẽ hơn chút. Nghĩ đến kẻ đêm qua đ.á.n.h nhau với mình, rõ ràng biết không đ.á.n.h lại còn cố sống cố c.h.ế.t đòi đua một trận, khóe miệng Mục Khải Chiến không tự chủ nhếch lên.

 

Cố Hiên do dự mãi không dám ra ngoài, sau đó vẫn là Caesar nhìn không nổi mới lôi hắn ra. Không ngờ xui xẻo thế nào lại đụng ngay Hoa Tuân vừa từ phòng Mục Khải Chiến đi ra. Hắn tức khắc chân mềm nhũn, cũng chẳng nhìn rõ đây là nhân cách nào liền vội vàng xin tha:

 

“Hoa lão đại em sai rồi, em đều là bị ép a! Ai bảo em đ.á.n.h không lại Cố Nguyên chứ, huhuhu... Anh đại nhân đại lượng tha cho em đi!”

 

Hoa Tuân đỡ trán: “Được rồi, tôi không phải Hoa lão đại của cậu.”

 

“Tuân ca?” Ngay sau đó Cố Hiên vui mừng lao tới ôm chầm lấy hắn. “Tuân ca a tốt quá, em còn tưởng là cái tên đại... phi, là Hoa lão đại chứ, hì hì, là anh thì tốt rồi, cuối cùng không bị xử đẹp nữa.”

 

“Đừng vội mừng sớm, hai ngày nay hắn xuất hiện thường xuyên như vậy nói không chừng lát nữa lại chui ra đấy.” Hoa Tuân ghét bỏ gỡ hắn ra khỏi người mình.

 

“Đúng rồi ha, vậy em vẫn nên tránh xa anh một chút.” Cố Hiên hoảng sợ nhảy ra xa ba thước, đương nhiên không quên lôi theo Caesar vẫn đang ngơ ngác.

 

Hoa Tuân: “...”

 

“Cạch.” Phòng cũ của Hoa Tuân vang lên tiếng mở cửa. Chỉ thấy Cố Nguyên vẻ mặt sảng khoái đi ra, chỉ liếc nhìn Hoa Tuân một cái rồi quay đầu đi thẳng, hoàn toàn không có chút xấu hổ nào của kẻ tu hú chiếm tổ.

 

Hoa Tuân: “...” Rất tốt, rất mạnh mẽ. Nhìn cái bản mặt này, dù hắn có lạnh lùng đến đâu cũng muốn lao vào c.ắ.n cho một cái.