Tô Ngọc nhìn về phía thác nước. Chẳng còn cách nào khác, những chỗ khác đều là đồng cỏ mênh m.ô.n.g, chỉ có chỗ đó gần núi và cây cối rậm rạp. Quả nhiên, cô nhìn thấy vài bóng dáng đang nhảy nhót trên vách núi bên kia.
"Khỉ con, chị phải về nhà rồi, ngoan ngoãn đi tìm người nhà của em đi." Tô Ngọc xoa đầu khỉ con, bế nó đặt xuống đất.
"Chí chí." Vừa đặt xuống, nó quay lại ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tô Ngọc rồi leo tót lên, ôm cứng lấy cổ cô không buông, ánh mắt tủi thân nhìn cô, giống như bị Tô Ngọc bỏ rơi vậy, biểu cảm đáng thương vô cùng.
Tô Ngọc bất đắc dĩ ôm lấy nó, xoa nhẹ lớp lông mềm sau gáy: "Khỉ con, em về trước đi được không? Chị phải về nhà rồi, ngày mai chị lại đến tìm em nhé."
"Chí chí." [Thật không?] Khỉ con ngẩng đầu khỏi hõm cổ Tô Ngọc, đôi mắt to linh động nhìn cô.
Tô Ngọc kỳ lạ thay lại hiểu được ý nó, liền cam đoan: "Thật mà, ngày mai chị sẽ đến."
Được cam đoan, khỉ con không ôm Tô Ngọc nữa, ngược lại nắm lấy tay cô, khát khao nhìn cô rồi chỉ vào miệng mình, ý tứ trong mắt không thể rõ ràng hơn.
Tô Ngọc dở khóc dở cười, lấy từ không gian ra hai quả đào to cho nó. Khỉ con mỗi tay cầm một quả, luyến tiếc rời đi. Đi đến dưới vách núi còn quay lại kêu vài tiếng với Tô Ngọc.
Tô Ngọc vẫy tay với nó, liền thấy hai con khỉ lớn nhảy xuống vách núi đón lấy quả đào từ tay khỉ con, sau đó nhìn về phía cô một cái. Tiếp theo, một con trong số đó, con to lớn hơn, hú lên một tiếng với bầy khỉ đang chờ, rồi cả bầy khỉ vài cú nhảy đã biến mất sau vách núi.
Trên đường về nhà, khi đi qua khu rừng sau núi, T.ử Lưu Ly trên cổ tay đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng đuôi rắn gõ nhẹ vào tay Tô Ngọc.
Tô Ngọc nghi hoặc nhìn nó, nó lại dùng đuôi chỉ về phía cánh rừng hôm qua cô đi vào, đôi mắt đỏ tươi nhìn cô chăm chú.
"Em muốn chị vào trong đó hả?" Tô Ngọc vuốt cái đầu nhỏ trơn bóng lạnh lẽo của nó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Xì xì." T.ử Lưu Ly gật đầu, sau đó nhảy xuống khỏi người Tô Ngọc bò về phía cánh rừng.
Tô Ngọc thấy thế đành tò mò đi theo. Theo chân T.ử Lưu Ly đi qua rừng trúc, thấy nó vẫn cứ đi sâu vào trong, cô hoàn toàn không hiểu nó muốn làm gì.
Đi khoảng nửa giờ, thấy con rắn nhỏ chui vào một hang động, Tô Ngọc do dự một chút rồi cũng bước vào.
Vào hang, bên trong truyền đến tiếng nước chảy róc rách. Trong hang vốn tối đen, nhưng lại có ánh huỳnh quang lấp lánh. Tô Ngọc bước về phía có ánh sáng, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô trợn tròn mắt, hai tay che miệng suýt hét lên.
Trời ơi, cô nhìn thấy gì thế này! Trong hang động tối tăm có một đầm nước nhỏ, phía trên là những nhũ đá nhọn hoắt, tiếng nước tí tách chính là do nước từ nhũ đá nhỏ xuống đầm tạo ra.
Mà ánh huỳnh quang lại phát ra từ trong đầm nước. Hóa ra đó không phải là huỳnh quang gì cả, mà là những con cá đang phát sáng. Cá toàn thân màu trắng, vảy cá rất giống vảy của T.ử Lưu Ly nhưng trong suốt hơn như pha lê, ánh sáng chính là phát ra từ cơ thể chúng. Cá không nhiều, khoảng hơn mười con, đang vui vẻ bơi lội trong đầm.
Ánh sáng từ đàn cá chiếu rọi xung quanh khá rõ, nên Tô Ngọc nhìn thấy rõ những cây trúc màu tím mọc cách đầm nước không xa.
Cô chưa từng thấy loại trúc nào đẹp như vậy, toàn thân màu tím, từ thân đến lá, dưới ánh huỳnh quang dường như còn phát ra ánh tím nhàn nhạt, đẹp không tả xiết.
Không chỉ vậy, dưới gốc trúc tím còn mọc ba cây hoa lan màu tím. Lá lan màu tím nhưng hoa lại nở màu xanh lam. Hoa lan nở rộ tỏa hương thơm dìu dịu thấm vào ruột gan, khiến người ta dễ dàng say mê mùi hương này.
Tô Ngọc ngẩn ngơ nhìn tất cả, trời ơi cô rốt cuộc đã đến chốn thần tiên nào thế này. Hoàn hồn lại, cô vui sướng bế T.ử Lưu Ly lên hôn lấy hôn để: "Trời ơi T.ử Lưu Ly, chị yêu em c.h.ế.t mất."
T.ử Lưu Ly đáng thương giãy giụa trong tay Tô Ngọc, cảm thấy mình sắp nghẹt thở. Cũng may Tô Ngọc buông ra sớm, nó nằm bẹp dí trên mặt đất, choáng váng nghĩ: [Mẹ kiếp, loài người thật đáng sợ.]
Tô Ngọc thả T.ử Lưu Ly xuống, phấn khích chạy tới ngắm nghía chúng một hồi, sau đó vung tay thu hết cá, hoa lan và trúc tím vào không gian. Cô hài lòng vỗ tay, mang theo đám thú cưng lẩn vào không gian.
Đi thẳng đến đầm nước, thấy đàn cá đang vui vẻ bơi lội. Cô không muốn để đám cá này chung với cá thường, tổng cộng có mấy con, lỡ xảy ra chuyện thì tiếc lắm, nên đành an trí chúng ở đầm nước này.
Lúc ở trong hang cô đã cố tình bắt một con lên ngửi, hoàn toàn không có mùi tanh của cá, ngược lại còn có mùi thơm dễ chịu, đây cũng là lý do quan trọng nhất khiến cô thả chúng ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
T.ử Lưu Ly hơi oán niệm nhìn đám cá trong đầm, người nó cũng không có mùi lạ, cũng có hương thơm mà, dựa vào đâu không cho nó xuống đầm? Nó quyết định rồi, sau này nó cũng muốn xuống đầm, mới không thèm tắm chung với lũ cá ngốc ch.ó ngốc bên ngoài kia đâu. T.ử Lưu Ly vẫy đuôi, trong mắt lóe lên tia giảo hoạt.
Tô Ngọc đếm thử, có mười hai con. Cô còn phát hiện ra một điều, có lẽ do đầm nước trong hang quá nhỏ nên lúc đó không nhận ra, đám cá này thế mà lại bơi theo từng cặp. Lúc đầu Tô Ngọc tưởng mình nhìn nhầm, còn quan sát kỹ một lúc mới xác nhận đúng là chúng bơi theo cặp.
Cạn lời, thời buổi này đến cá cũng ngược đãi cẩu độc thân. Thấy chúng sống tốt, Tô Ngọc thở phào, cô còn lo chúng không thích nghi được, dù sao chúng cũng sống trong hang động. Mấy cây thực vật kia thì cô không lo, cô tin vào không gian của mình, nếu không T.ử Lưu Ly cũng sẽ không dẫn cô vào hang.
Xem xong, Tô Ngọc đi ra sông nhỏ. Đám cá tôm cô thu ở thác nước đã được thả vào sông, thấy chúng đều tung tăng nhảy nhót, trong lòng nghĩ khi nào bắt mấy con ra ăn cho đỡ thèm.
Nghĩ đến lát nữa phải lên thành phố, Tô Ngọc cẩn thận đào một cây hoa lan biến dị và hai cây trúc tím nhỏ cho vào chậu trồng cẩn thận, tưới thêm nước không gian. Cô định mang hai chậu này đi bán, hết cách rồi, cô đang cần tiền gấp.
Về đến nhà đã là 9 giờ. Chưa đến cửa đã thấy một vật thể hình người lao về phía mình, ôm chầm lấy cô.
Mục Khải Nguyệt đang chán nản ngồi xổm trước cửa nhà Tô Ngọc, đột nhiên thấy cô về, cậu vừa vui vừa tủi chạy lại. Thật đáng ghét, Ngọc Ngọc đi ra ngoài mà không gọi cậu.
"Ngọc Ngọc, chị không gọi em." Mục Khải Nguyệt ôm Tô Ngọc, cọ cọ vào cổ cô.
Tô Ngọc khựng lại, giơ tay vỗ vỗ lưng cậu một cách cứng ngắc, khô khan nói: "Chẳng phải chị sợ Thỏ Trắng Nhỏ chưa ngủ đủ sao, lần sau đi đâu chị sẽ gọi em nhé."
"Được, Ngọc Ngọc đừng rời bỏ Nguyệt Nguyệt nhé." Mục Khải Nguyệt có chút sợ hãi, cậu sợ Ngọc Ngọc sẽ giống những người khác không cần cậu, không chơi với cậu nữa.
Nghe Mục Khải Nguyệt nói, Tô Ngọc thấy đau lòng. Cô biết cậu thế này chắc chắn đã trải qua nhiều chuyện không vui. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự bất an của cậu.
Ôn nhu xoa đầu Mục Khải Nguyệt: "Được rồi, Ngọc Ngọc vĩnh viễn sẽ không rời bỏ Nguyệt Nguyệt."
"Ngọc Ngọc là tốt nhất." Nghe lời cam đoan, Mục Khải Nguyệt vui vẻ cọ cọ vào người cô.
"Được rồi, lát nữa chị phải lên thành phố một chuyến, em có muốn đi không?" Tô Ngọc kéo đầu Mục Khải Nguyệt ra, nhéo má cậu.
"Muốn đi, nhưng mà bà nội..." Mục Khải Nguyệt rơm rớm nước mắt nhìn Tô Ngọc, cậu muốn đi cùng Ngọc Ngọc lắm, nhưng bà nội đang ốm, thím Ba bảo cậu không được đi đâu xa.
"Không sao, chúng ta sang xem thím Ba có bận không, nếu không bận thì nhờ thím trông giúp một lúc." Tô Ngọc nghĩ, khí hậu ở đây tốt nên mùa màng sớm hơn bên ngoài, việc đồng áng cơ bản đã xong, trong thôn trồng trọt không nhiều nên giờ đang là lúc nông nhàn.
"Dạ." Nghe Tô Ngọc nói vậy, Mục Khải Nguyệt lập tức vui vẻ, mắt sáng lên lấp lánh.
Sắp xếp ổn thỏa mọi việc, Tô Ngọc để Tiểu Nguyệt Nha ở trong không gian chơi với Tiểu Tinh Nhi, T.ử Lưu Ly tiếp tục làm vòng tay, cô dẫn Mục Khải Nguyệt lên thành phố. Mục Khải Nguyệt như lần đầu tiên đến đây, tò mò nhìn ngó khắp nơi. Nhìn dòng người đông đúc và xe cộ lạ lẫm, cậu căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc.
"Thỏ Trắng Nhỏ đừng sợ, có chị ở đây mà, em cứ ngoan ngoãn nắm c.h.ặ.t t.a.y chị nhé." Nhận ra sự bất an của cậu, Tô Ngọc nắm c.h.ặ.t lại tay cậu an ủi.
"Vâng." Mục Khải Nguyệt nuốt nước bọt, cảm giác có Ngọc Ngọc bên cạnh khiến cậu bớt sợ hơn hẳn.
Kéo Mục Khải Nguyệt vào một góc khuất, Tô Ngọc bảo cậu đứng đợi, còn mình chạy nhanh đến chỗ vắng người lấy chậu hoa lan biến dị màu tím và chậu trúc tím đã chuẩn bị sẵn ra, dùng vải đen che kín lại.
Lúc quay ra thấy Mục Khải Nguyệt đang ngồi xổm trên đất, đầu chôn giữa hai đầu gối, trong mắt Tô Ngọc thoáng hiện sự xót xa. Cô tiến lại ôm lấy cậu: "Thỏ Trắng Nhỏ, Ngọc Ngọc về rồi đây, xin lỗi, chị không nên để em đợi ở đây một mình."
"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt ôm chầm lấy cô, giọng gọi tên cô hơi run run.
"Ừ, chúng ta đứng lên trước đã được không?" Tô Ngọc nhẹ nhàng dỗ dành.
Mục Khải Nguyệt được Tô Ngọc đỡ dậy xong vẫn cứ ôm c.h.ặ.t cánh tay cô không buông, như sợ cô biến mất, giọng nức nở: "Ngọc Ngọc đừng... bỏ đi..."
"Được rồi, chị không đi đâu hết." Tô Ngọc đau lòng vỗ nhẹ lưng cậu, chờ cậu bình tĩnh lại mới cùng cậu đi về phía chợ hoa chim cảnh lớn nhất thành phố.