“Xè xè ~” Chờ bọn Liệt Hổ đi khỏi, T.ử Lưu Ly từ từ chui ra từ một góc khuất.
Thân hình nhỏ bé trườn tới chỗ Liệt Hổ cất b.út ghi âm, cuộn mình lại lấy đà rồi nhảy phắt lên mặt bàn cao cả mét.
Ngắm nghía cái tay cầm tròn nhỏ trên ngăn kéo từ trên xuống dưới, nó lại tung người nhảy lên, đuôi quấn c.h.ặ.t lấy tay cầm, dùng sức giật mạnh ra ngoài, ngăn kéo liền bị nó kéo ra.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
T.ử Lưu Ly oán hận treo lủng lẳng trên tay cầm ngăn kéo một lúc rồi mới thè lưỡi bò vào trong. Đậu má, bắt một con rắn làm động tác độ khó cao thế này thật sự làm khó nó a, mấu chốt là thân thể nó còn nhỏ bé thế này.
Vào trong, nó thấy hai vật đen sì và một ít giấy tờ. Một cái là b.út ghi âm, cái còn lại là s.ú.n.g, thứ nó từng thấy trên TV nhà chị chủ.
T.ử Lưu Ly dùng đuôi cuốn lấy khẩu s.ú.n.g nghiên cứu một chút. Thứ đồ chơi này vừa cồng kềnh lại vừa xấu xí, thật không hiểu sao đám người này lại thích.
Quẫy đuôi ném khẩu s.ú.n.g sang một bên, lúc này nó mới nghiêng đầu đ.á.n.h giá chiếc b.út ghi âm đen sì kia. Miệng ướm thử một cái, ừm, có thể mang đi. Thế là con rắn nào đó ngậm b.út ghi âm trong miệng nghênh ngang rời đi.
“Meo ~” Tiểu Nhu Mễ thả vật ngậm trong miệng xuống bàn kêu một tiếng, sau đó chui tọt vào lòng Tô Ngọc lăn lộn làm nũng: “Meo meo meo ~”
“Hai đứa về rồi a!” Tô Ngọc cười tủm tỉm gãi cằm Tiểu Nhu Mễ, nó lập tức híp mắt kêu gừ gừ thoải mái.
“Tiểu Nhu Mễ có nhớ Tiểu Nặc Nặc không, Tiểu Nặc Nặc nhớ em lắm lắm.” Tiểu Nặc Nặc ôm chân Tô Ngọc nhìn nó mong chờ.
T.ử Lưu Ly cũng nhả vật trong miệng ra, trở lại cổ tay Tô Ngọc cọ cọ.
“Vất vả cho hai đứa rồi, thưởng cho mỗi đứa một quả Thú Linh.” Lấy ra hai quả Thú Linh đen nhánh, Tiểu Nhu Mễ cũng thôi làm nũng, vươn móng vuốt nhỏ vỗ vỗ đầu Tiểu Nặc Nặc rồi ôm quả gặm ngon lành.
“Bút ghi âm và USB? Xem thử hai tiểu gia hỏa này tìm được gì nào.” Hoắc Vũ hứng thú cầm lấy chiến lợi phẩm của T.ử Lưu Ly, ấn nút phát trên b.út ghi âm.
Cuộc đối thoại không sót một chữ giữa anh em Liệt Hổ Liệt Báo và Âu Thần Phàm vang lên.
Tô Ngọc nheo mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh: “Xem ra nhà họ Âu này thật sự không thành thật chút nào! Vốn dĩ không muốn tìm họ gây phiền phức, giờ xem ra không tìm không được rồi.” Cầm lấy b.út ghi âm tắt đi rồi ném lên bàn.
“Bọn họ nói hỏng việc tốt của hắn là ý gì?” Lý Tiểu Huyên c.ắ.n móng tay hỏi, không ngờ lại liên quan đến vụ lớn như vậy.
“Thú cưng nhà mình chưa bao giờ ra ngoài, chỉ có lần đi mua ngựa.” Tô Ngọc gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn: “Cho nên bọn họ đang nói đến đám buôn người kia?”
“Vãi chưởng, nhà họ Âu chơi lớn thật!” Nhóm Cố Hiên không dám tin mở to mắt. Đến cả buôn bán người cũng làm, thế gia cái nỗi gì, quả thực còn đen hơn cả xã hội đen!
“Nhà họ Âu và nhà họ Nam là hai ông trùm ở thành phố S này. Nhà họ Âu làm việc luôn rất âm hiểm, mấy năm nay các công ty con của họ làm ăn sa sút dần, đây là ch.ó cùng rứt giậu sao?” Cố Nguyên là dân kinh doanh, ít nhiều cũng hiểu biết về nhà họ Âu.
“Bức tường này nhảy cũng cao quá đi.” Chuyện xấu nào cũng dính phần.
“Sợ gì, họ nhảy càng cao ngã mới càng đau chứ, chỉ sợ họ nhảy không cao thôi.” Lý Tiểu Huyên kiêu ngạo hừ một tiếng.
Mục Khải Chiến ngồi thẳng lưng, nhìn chằm chằm b.út ghi âm lạnh lùng nói: “Chỉ dựa vào cái này thì không làm gì được bọn họ đâu, họ hoàn toàn có thể nói đây là giả tạo.”
“Em biết, cho nên em muốn tìm viện binh.” Tô Ngọc cười gian xảo.
“Chuyện này tôi sẽ lo, nhưng điều động thế lực quân đội cần thời gian.” Mục Khải Chiến nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không cần các anh, thế lực chính của các anh ở thành phố J, cái gọi là phép vua thua lệ làng, huống chi còn dính dáng đến xã hội đen. Các anh ai có thể bắt mối với nhà họ Nam không?”
“Em định dùng nhà họ Nam đối phó nhà họ Âu?” Cố Nguyên nhướng mày, ý tưởng này cũng không tệ.
“Ừ, nghe nói lão gia t.ử nhà họ Nam trước kia từng đi lính, hơn nữa gia phong tốt đẹp, em muốn thử xem.” Tô Ngọc nghịch ngón tay Mục Khải Nguyệt. Danh tiếng nhà họ Nam luôn được người dân ca ngợi, cứ thăm dò trước đã.
“Tôi đi cùng cô, lão gia t.ử nhà họ Nam có chút giao tình với ông nội tôi.” Mục Khải Chiến mím môi.
“Xem cái này là gì nào.” Caesar đã mở USB ra, tìm thấy một số thứ bên trong.
“Thật là tạo nghiệp mà! Hóa ra bao nhiêu vụ bê bối của người nổi tiếng đều là do bọn họ bịa đặt hãm hại. Vụ này tôi nhớ này, minh tinh này ban đầu rất nổi, sau đó vụ quy tắc ngầm của anh ta ầm ĩ lên, cuối cùng lại tìm thấy ma túy trong nhà, hóa ra đều là do Báo Tùy Thời làm ra. Thế là hủy hoại cả cuộc đời người ta rồi! Quá vô liêm sỉ.” Lý Tiểu Huyên tức giận nói. Lúc trước cô cũng từng rất thích minh tinh này, không ngờ sau đó lại xảy ra chuyện.
“Ha hả, đống này đủ cho bọn họ ăn đủ rồi.” Tô Ngọc cười lạnh. “Chờ chuyện này kết thúc tôi sẽ đích thân đi gặp bang Lửa Cháy.”
“Chuyện này có cần nói với ông Mục bọn họ không?” Tô Ngọc hỏi Mục Khải Chiến.
“Không cần.” Nếu chuyện này mà cũng không giải quyết được thì quân hàm này của hắn coi như vứt.
“Mang tôi theo với! Tôi đ.á.n.h nhau giỏi lắm!” Lị La hưng phấn nói, đ.á.n.h nhau là nghề của nàng.
“Thôi đi bà, công phu mèo cào của bà chỉ tổ làm bia đỡ đạn cho người ta thôi.” Caesar ghét bỏ nói. Ngay sau đó một chiếc giày cao gót bay về phía hắn, Caesar lăn lộn né tránh: “Mẹ kiếp, có cho người ta nói thật không hả?”
Tô Ngọc - người ngay cả công phu mèo cào cũng không có: “...”
Ha hả, cô có v.ũ k.h.í gian lận sắc bén mà.
Trên mạng tình thế đã nghiêng về một phía, những cư dân mạng không biết sự tình bắt đầu bị thủy quân của Báo Tùy Thời dắt mũi lên án Tô Ngọc và nhóm Báo Ca. Hơn nữa, lượng khách đến thôn Linh Khê ngày càng ít, thậm chí một số người già đang nghỉ dưỡng ở đây cũng bị đón về vì sợ thú cưng nhà Tô Ngọc dã tính chưa thuần như trên mạng đồn thổi.
Một số phóng viên cũng đến nhiều lần, vốn định canh chừng nhà Tô Ngọc xem có hỏi được gì không, nhưng con trăn lớn kia lại khiến họ chùn bước. Một số kẻ giao hảo với Báo Tùy Thời trở về bịa đặt thêm mắm dặm muối, càng khẳng định tin đồn Tô Ngọc cậy thú bắt nạt người.
Mấy ngày nay trưởng thôn và dân làng thôn Linh Khê lo sốt vó. Một số người từng nếm trải vị ngọt kiếm tiền bắt đầu bất mãn với hiện trạng này, lén lút nói Tô Ngọc ích kỷ, không quan tâm đến cảm nhận của mọi người, yêu cầu cô thả Báo Ca và các con thú về rừng.
“Tô Ngọc à! Cháu hãy vì mọi người mà suy nghĩ một chút, thả hắc báo chúng nó về đi thôi, không thể ích kỷ như vậy được!”
“Đúng đấy! Ngọc nha đầu cháu thả chúng nó về đi!”
“Bây giờ ai cũng sợ mấy con thú hoang nhà cháu, chẳng còn ai đến nữa. Chúng ta vất vả lắm mới tìm được cách kiếm tiền, không thể vì cháu mà hỏng hết được.”
Sáng sớm tinh mơ, hai người đàn ông và ba phụ nữ tầm hơn bốn mươi tuổi đứng trước cửa nhà Tô Ngọc tận tình khuyên bảo, ra vẻ như muốn tốt cho Tô Ngọc vậy.
Ánh mắt Tô Ngọc ngày càng lạnh. Là cô nhìn lầm rồi sao? Sự giúp đỡ lại khiến khuôn mặt vốn giản dị của họ nảy sinh lòng tham lam.
“Các người đang làm gì thế?” Ngay khi Lý Tiểu Huyên định mở miệng mắng người, từ xa truyền đến tiếng quát lớn.
“Chú Hắc Mộc, chú Đại Sơn, các người đối xử với ân nhân giúp đỡ thôn như vậy sao? Hả? Các người quên lúc Tô Ngọc chưa đến chúng ta sống khổ sở thế nào rồi à? Một lũ lòng lang dạ sói, mới đó mà đã bị lòng tham làm mờ mắt, lời dạy của tổ tiên bị các người ăn hết rồi sao? Ngọc nha đầu bỏ ra bao nhiêu tiền, bao nhiêu công sức cho chúng ta, đường cái, cầu cống, cái nào trong thôn không phải do con bé bỏ tiền bỏ sức ra? Các người thật làm người ta lạnh lòng quá!” Tô Mộc đỏ ngầu đôi mắt không chút lưu tình mắng mỏ. Ông không ngờ người trong thôn mình lại nghĩ về Tô Ngọc như thế, thật thất vọng đau lòng biết bao.