Bốn người kia bị Tô Mộc nói cho đỏ mặt tía tai. Lúc này, mấy đứa trẻ chạy tới khóc lớn ôm lấy chân bố mẹ chúng: “Mẹ ơi đừng đuổi Báo Ca, Tiểu Tinh Nhi đi mà, con không muốn bọn nó đi đâu, hu hu hu...”
“Tiểu Bảo, Tiểu Bảo ngoan đừng khóc.” Một người phụ nữ trong số đó vội vàng bế đứa con dưới chân lên. “Mẹ không đuổi, không đuổi nữa.” Nói rồi bà ta cũng bật khóc theo.
Người phụ nữ bế con đi đến bên cạnh Tô Ngọc: “Ngọc nha đầu, cháu đừng trách chúng ta. Thật sự là đám thanh niên trong thôn đều đã quyết định quay về, con trai lớn của cô cũng đang ở bên ngoài. Khó khăn lắm mới có chút hy vọng, cô không muốn con trai cô tiếp tục bôn ba nữa, đã ba năm rồi không gặp nó, cô nhớ nó lắm! Hu hu...” Người phụ nữ ôm con khóc nức nở, một người đàn ông mắt đỏ hoe ôm hai mẹ con vào lòng an ủi không lời.
Mọi người ở đây đều đỏ hoe mắt. Một người phụ nữ khác cũng kéo chồng mình lại: “Ngọc nha đầu à! Là chúng ta hồ đồ, chúng ta quên mất lời dạy của tổ tiên. Nhưng cũng giống như Tiểu Quyên nói, cô và chú Lão Hắc chỉ có một đứa con, nó còn nhỏ như vậy đã phải đi làm thuê, chúng ta sợ lắm, ngày nào cũng sợ con ăn không đủ no mặc không đủ ấm, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Cho nên mới nghĩ hiện tại trong thôn có thể kiếm tiền thì gọi chúng nó về. Lần này lại không kiếm được tiền nữa, con trai chúng ta lại không về được rồi. Hu hu hu... Con tôi đáng thương, nó còn nhỏ thế mà đã phải đi xa rồi.” Người phụ nữ gục vào vai chồng khóc đến đứt ruột gan.
Người phụ nữ còn lại thì ngồi bệt xuống đất ôm đứa con trai gầy gò đen nhẻm: “Hu hu... Chồng tôi chân què mà vẫn phải đi làm xa, chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Tôi một mình nuôi con không dễ dàng gì, vất vả lắm mới có chút hy vọng, giờ lại quay về như cũ.”
Tô Mộc thở dài, ông và bà nhà làm sao không nhớ con cái chứ, họ cũng đã nhiều năm không gặp rồi.
“Tiểu Ngọc Ngọc, họ đáng thương quá!” Lý Tiểu Huyên sụt sịt mũi, vừa rồi còn hùng hổ muốn đ.á.n.h nhau, giờ lại chuyển sang đồng cảm với họ.
Tô Ngọc nắm c.h.ặ.t t.a.y, không ngờ tình hình trong thôn lại nghiêm trọng như vậy. Hóa ra họ không thay đổi, chỉ là quá nhớ người thân đi làm xa. Mấy ngày nay thôn có khách du lịch khiến họ có hy vọng, nhưng đột nhiên khách đi hết, hy vọng tan vỡ, sao có thể không đau lòng.
“Các cô các chú yên tâm, chuyện này sẽ không kéo dài lâu đâu. Cháu đang chuẩn bị phản công rồi, xin mọi người hãy tin cháu. Sau chuyện lần này, thôn Linh Khê của chúng ta sẽ càng nổi tiếng hơn, đến lúc đó khách đến sẽ đông gấp nhiều lần hiện tại.” Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt nói chắc nịch.
“Ngọc nha đầu... cháu... cháu nói thật chứ?” Tô Mộc bỗng nhiên ngẩng đầu. Còn cơ hội sao? Nỗ lực bấy lâu nay của họ sẽ không uổng phí sao?
“Vâng.” Tô Ngọc trịnh trọng gật đầu, sắc mặt phức tạp nhìn mọi người. “Thực ra chuyện này là do hai kẻ kia chạy vào rừng cấm phía sau gây ra. Bọn họ định trộm gấu con, nên cháu mới giúp dạy dỗ bọn họ một chút. Chúng ta không những không được thỏa hiệp mà còn phải áp chế bọn họ, nếu không chọc giận dã thú trong núi gây ra bạo động thì sau này thôn chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
“Cái gì? Bọn họ vào rừng sau núi?” Tô Mộc kinh hãi. Ngay cả mấy người đang khóc cũng ngẩng phắt đầu lên nhìn Tô Ngọc, bất chấp đang khóc lóc vội vàng truy hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì.
Tô Ngọc kể lại chuyện Béo và Gầy trộm gấu, dân làng nghe xong lập tức kích động, phẫn nộ trừng mắt: “Chúng dám làm thế sao? Ai cho chúng cái gan đó! Ngọc nha đầu, chuyện này tuyệt đối không thể dung túng!”
“Đúng, nhất định phải cho chúng một bài học, tưởng thôn Linh Khê chúng ta không có ai chắc! Mỗi lần có khách đến chúng ta đều dặn dò kỹ là không được vào rừng sau núi, huống chi bên ngoài còn cắm bao nhiêu biển báo, dù có mù cũng phải thấy chứ, bọn họ nhất định là cố ý!”
Tô Ngọc đảm bảo sẽ khiến hai kẻ đó bị trừng phạt, mọi người lại xin lỗi Tô Ngọc rồi mới ra về.
Nhóm Hoắc Vũ trợn tròn mắt nhìn sự chuyển biến cực nhanh này. Vừa rồi chẳng phải còn đến ép Tô Ngọc sao? Giờ là tình huống gì đây?
“Tiểu Ngọc Ngọc, thái độ quay xe này cũng nhanh quá đấy, ban đầu chị còn định đ.á.n.h nhau một trận cơ.” Lý Tiểu Huyên há hốc mồm nói.
“Vậy chị còn muốn thế nào nữa?” Tô Ngọc trợn trắng mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Được rồi, chuyện trong thôn đã giải quyết xong, chúng ta tập trung đối phó với Báo Tùy Thời đang dương dương tự đắc kia đi.” Tô Ngọc cười quỷ dị, không khiến bang Lửa Cháy lột một lớp da thì cô không họ Tô. “Tối nay tung hết mấy cái video đó lên mạng, còn cả cái này nữa.”
Tô Ngọc lấy điện thoại gửi bức ảnh gấu con thoi thóp cho mọi người: “Tóm lại có bao nhiêu tung hết bấy nhiêu.”
“Yên tâm đi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.” Lý Tiểu Huyên kích động nói, cuối cùng cũng được phản công, mấy ngày nay nghẹn c.h.ế.t cô rồi.
“Hê hê, tôi có thể đăng ký vài cái nick ảo rải khắp các diễn đàn lớn.” Caesar cười gian trá.
“Cái thông báo tìm vật bị mất vẫn chưa có tin tức gì à?” Tô Ngọc hỏi Lý Tiểu Huyên.
“Chưa có.” Lý Tiểu Huyên bĩu môi.
“Vậy thôi bỏ đi, dù sao chừng này cũng đủ rồi.” Cái video đó chỉ giúp chuyện này thêm sức thuyết phục thôi, nhưng những tư liệu họ tìm được cũng đủ đ.á.n.h sập Báo Tùy Thời rồi, chỉ có nhà họ Âu là hơi phiền phức chút.
Đại học J, Trương Tiểu Phàm mệt mỏi trở về ký túc xá ngã đầu ra ngủ. Lần này theo giáo sư nghiên cứu robot thông minh cậu thu hoạch được rất nhiều.
Nhưng ngay khi cậu sắp chìm vào giấc ngủ thì nghe thấy hai bạn cùng phòng nói chuyện.
“Này, cậu bảo chuyện này rốt cuộc có thật không? Dù sao tớ thấy hai gã Béo Gầy kia chẳng phải thứ tốt lành gì, chắc chắn là vu khống.”
“Xì, cậu thấy Tô Ngọc xinh đẹp nên bênh chứ gì. Nhưng tớ cũng thấy không thật lắm, nếu mấy con thú đó thực sự dã tính chưa thuần thì sao có thể cứu được bao nhiêu đứa trẻ từ tay bọn buôn người như vậy. Tớ thấy chúng nó còn thông minh hơn người ấy chứ, sao tự nhiên lại chỉ đi dọa mỗi hai tên này?”
“Thế tại sao lại có nhiều người c.h.ử.i Tô Ngọc thế? Tớ thấy đây là một âm mưu.”
Trương Tiểu Phàm bay sạch cơn buồn ngủ, bật dậy túm lấy hai bạn cùng phòng: “Các cậu nói cái gì?”
“Ủa, cậu ngủ rồi mà? Còn chuyện gì nữa, mấy ngày nay ầm ĩ vụ Tô Ngọc ở thôn Linh Khê thả thú cưng trói người đe dọa ấy. À quên cậu mấy hôm nay đi nghiên cứu, để tớ kể cho...” Hai người lôi kéo Trương Tiểu Phàm kể lại chuyện trên mạng mấy ngày nay.
“Sao có thể chứ! Rõ ràng là hai tên vô sỉ đó định săn trộm gấu con nên bị gấu lớn đuổi g.i.ế.c, Báo Ca của Tô Ngọc còn vì cứu hai tên đó mà bị thương, sao bọn họ lại trơ trẽn như vậy!” Trương Tiểu Phàm tức đến đỏ mặt tía tai, quay lại giường lấy máy tính ra.
Hai bạn cùng phòng nhìn nhau, có biến rồi! Hai người hưng phấn chạy lại giường Trương Tiểu Phàm truy hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trương Tiểu Phàm mất kiên nhẫn phất tay: “Còn sao nữa, mấy hôm trước tớ xin nghỉ không phải để đến thôn Linh Khê thử nghiệm drone tự chế sao? Vốn định quay cảnh đẹp từ trên cao, ai ngờ gặp ngay một béo một gầy lén lút vào rừng cấm săn trộm một con gấu nâu con bị lạc đàn.”