“Chạy rồi?” Tô Ngọc c.ắ.n một quả táo đỏ hồng, ngạc nhiên nhìn Mục Khải Chiến.
“Ừ, tôi gọi điện hỏi cục cảnh sát địa phương, khi họ đến nhà Tên Gầy thì người đã đi mất, tiền trong tài khoản cũng bị rút sạch.” Mục Khải Chiến vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói đều đều không chút gợn sóng, chỉ có ánh mắt khi nhìn về phía Mục Khải Nguyệt đang phồng má ăn như chuột hamster bên cạnh Tô Ngọc mới nhu hòa đi đôi chút.
“Động tác cũng nhanh đấy chứ.” Tô Ngọc vỗ một cái vào móng vuốt của gấu nâu nhỏ đang định thò ra lấy quả, tên này quả thực là một cái thùng cơm không đáy, chắc chắn là vì chỗ cô có đồ ăn ngon nên mới quyết đoán bỏ rơi bố mẹ mình.
Gấu nâu nhỏ rưng rưng xoa xoa móng vuốt, đôi mắt bé tí thỉnh thoảng liếc trộm đĩa hoa quả, miệng há ra nước miếng sắp chảy ròng ròng.
“Mày còn ăn nữa à, sáng nay mày đã ăn ba cái bánh bao to, hai quả cà chua và vô số hoa quả rồi, sao mà mày ăn khỏe thế hả? Cứ đà này thì bà đây sớm muộn gì cũng phá sản mất.”
“Ngao ngao...” Gấu nâu nhỏ thấy Tô Ngọc giận liền ôm chân cô bắt đầu làm nũng bán manh, Tô Ngọc hất thế nào cũng không ra.
Tô Ngọc day trán, cô đây là mang về một tên tiểu vô lại rồi.
Lý Tiểu Huyên và mấy người ham vui thấy hay hay liền định trêu chọc tiểu gia hỏa một chút, nào ngờ nó còn rất kiêu ngạo chẳng thèm để ý đến họ, ngay cả lấy hoa quả dụ dỗ cũng không được. Tuy rằng ôm đùi Tô Ngọc nhìn hoa quả trong tay nhóm Lý Tiểu Huyên đến chảy cả nước miếng, nhưng nhất quyết không chịu qua ăn.
“Sao lại thế này a! Nhìn xem nước miếng chảy ròng ròng kìa.” Cố Hiên có chút nản lòng.
Tô Ngọc bế nó vào lòng, sau đó cầm một quả đưa cho nó, tiểu gia hỏa lập tức vồ lấy ôm gặm lấy gặm để.
Ánh mắt Tô Ngọc lóe lên, xem ra chuyện của hai tên Béo Gầy vẫn để lại bóng ma tâm lý cho nó.
“Phân biệt đối xử cũng đừng rõ ràng thế chứ.” Lý Tiểu Huyên c.ắ.n mạnh miếng táo, ánh mắt đầy oán niệm nhìn ai đó.
“Nó chắc là bị hoảng sợ.” Hoa Tuân ngồi cạnh Mục Khải Chiến đột nhiên lên tiếng. “Vì Tô Ngọc cứu nó nên nó nảy sinh sự ỷ lại, nhưng lại sợ hãi những người khác ngoài Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt.”
“Hóa ra là thế.” Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, lập tức cảm thấy gấu nâu nhỏ thật đáng thương. Dù sao gặp phải chuyện như vậy, sinh ra bài xích với con người cũng không phải không có khả năng, không tấn công họ đã là tốt lắm rồi.
“Chị Tô Ngọc, không xong rồi cảnh sát tới!”
“Chị Tô Ngọc mau ra đây! Có cảnh sát xấu xa tới bắt Báo Ca chúng nó kìa!”
“Chị Tô Ngọc mau đưa Sao Trời chạy đi! Đừng để cảnh sát xấu xa tìm thấy!”
Tiếng la hét sợ hãi của mấy đứa trẻ truyền đến. Tô Ngọc dở khóc dở cười, mấy đứa nhóc này, cái gì mà cảnh sát xấu xa chứ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mộc dẫn theo ba người mặc cảnh phục vẻ mặt xấu hổ, thầm nghĩ về nhà nhất định phải dạy dỗ lại lũ trẻ này, thật không biết lớn nhỏ gì cả. Nhưng thực ra trong lòng ông cũng có chút lo lắng, không biết cảnh sát đến đây làm gì.
Ba anh cảnh sát nhìn đám trẻ con chạy như ong vỡ tổ phía trước vừa chạy vừa la hét mà đen mặt. Các cháu hét to thế này chẳng phải là báo động cho người ta sao?
Có đứa thông minh dường như nhận ra: “Suỵt suỵt, các cậu nói nhỏ thôi, chúng ta đang lén đi báo tin, không thể để ba ông cảnh sát xấu xa kia nghe thấy.”
“Đúng rồi ha, Tô Viễn cậu mau đi báo cho chị Tô Ngọc, bổn cô nương muốn dùng nhan sắc và trí tuệ của mình chặn họ lại.” Tô Phỉ Nhi xắn tay áo lên, ra dáng chuẩn bị làm một trận lớn.
“Được, anh em chúng ta đi!” Tô Viễn hô một tiếng, dẫn theo hai đứa nhỏ chạy biến.
Ba anh cảnh sát xấu xa: “...”
Giờ đã muộn rồi được không, thì thầm to thế ai mà chẳng nghe thấy.
Tô Mộc: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Các chú ơi các chú đẹp trai quá đi, nhìn xem Phỉ Nhi có xinh không này, hay là chúng ta đi hẹn hò uống trà chiều đi?” Tô Phỉ Nhi ôm lấy chân anh cảnh sát đẹp trai nhất trong ba người, chớp mắt làm nũng.
Cảnh sát: “...” Đây là con nhà ai, mau bế về đi.
“Chị Tô Ngọc, nhanh lên, đưa Tiểu Nguyệt Nha chúng nó trốn vào rừng sâu núi thẳm đi, họ chắc chắn không tìm thấy đâu. Đừng để họ bắt được nhé, Tô Phỉ Nhi đang giữ chân họ ở đằng kia rồi.”
Tô Ngọc: “...”
Đám người phía sau: “...”
Vậy xin hỏi bạn nhỏ Tô Viễn, phía sau các cháu là ai vậy?
“A! Sao họ đến nhanh thế?” Tô Phong hét lên.
“Tô Phỉ Nhi em giữ chân kiểu gì thế, có tí việc cũng làm không xong, nuôi em tốn cơm tốn gạo!” Tô Viễn chống nạnh, vẻ mặt tức giận nhìn Tô Phỉ Nhi đang trong vòng tay anh cảnh sát đẹp trai.
“Anh biết ngay cái đồ mê trai này nhìn thấy trai đẹp là không tin được mà, bọn anh không nên tin em!”
“Bà đây bé tí thế này, ôm không được, anh trai đẹp trai quá chính trực không chịu sự quyến rũ của bà, bà biết làm sao được!” Bàn tay nhỏ của Tô Phỉ Nhi tát nhẹ vào mặt anh cảnh sát đang bế mình, đương nhiên không dùng lực, giống như con mèo xù lông từ trên cao hét xuống với Tô Viễn.
Anh cảnh sát vô tội bị đ.á.n.h: “...”
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, mấy đứa nhóc này vóc dáng thì bé mà gan thì to thật.
Phía sau nhóm Lý Tiểu Huyên nghe mấy đứa trẻ cãi nhau mà cười đau cả bụng. Má ơi, mấy đứa này học đâu ra mấy từ ngữ đó vậy!
“Tiểu Nặc Nặc!” Tô Phỉ Nhi nhìn thấy Tiểu Nặc Nặc mắt sáng rực lên, giãy giụa muốn xuống khỏi vòng tay anh cảnh sát. Anh cảnh sát cũng thuận thế thả cô bé xuống.
“Tiểu Nặc Nặc đáng yêu ơi chúng ta đi chơi đi!” Cô bé thích nhất Tiểu Nặc Nặc trắng trẻo mập mạp lại xinh đẹp này.
Đường Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Nặc Nặc, cảnh giác nhìn Tô Phỉ Nhi. Khi tay Tô Phỉ Nhi vươn tới định véo má Tiểu Nặc Nặc, cậu bé bất động thanh sắc chặn lại: “Nam nữ thụ thụ bất thân, cậu không được chơi cùng Tiểu Nặc Nặc.”
“Dựa vào đâu, sao tớ chưa nghe câu này bao giờ?” Tô Phỉ Nhi tức giận nhìn Đường Mặc. Tuy Đường Mặc cũng đẹp trai nhưng xét thấy cậu ta cứ ngăn cản cô bé tiếp cận Tiểu Nặc Nặc, lại còn mặt lạnh, Tô Phỉ Nhi không thích cậu ta chút nào.
“Đó là do cậu thiếu hiểu biết.” Đường Mặc liếc xéo cô bé. Tiểu Nặc Nặc là của cậu, mới không thèm chia sẻ với người khác đâu. Haizz, còn bé thế này đã nhận người rồi, đợi sau này cậu vào quân doanh thì làm sao đây? Chú Ngô Hạo đã nói huấn luyện trong quân doanh thời gian ra ngoài rất ít, thời gian gặp Tiểu Nặc Nặc cũng sẽ ít đi, chuyện này thật sự khiến người ta đau lòng.
Không để ý đến mấy đứa trẻ cãi nhau nữa, ba anh cảnh sát đi về phía Tô Ngọc.
Đám Tô Viễn lập tức như gặp đại địch, vây quanh Tô Ngọc không cho họ tới gần.
Cảnh sát: “...” Bọn họ trở nên đáng sợ như vậy từ bao giờ thế?
Tô Ngọc cúi người xoa đầu bọn trẻ cười nói: “Không sao đâu, các chú cảnh sát này không phải đến bắt chị, chỉ là có chuyện muốn nói thôi. Các em ra bãi cỏ chơi với Tròn Tròn đi.”
“Chúng ta vào nhà nói chuyện đi.” Tô Ngọc nói với ba người. “Chú ba chú cũng vào ngồi chơi luôn nhé.”
“À, được được.” Tô Mộc cười đáp, không phải đến bắt người là tốt rồi.
“Trung tá Mục.” Ba người khi đi qua Mục Khải Chiến liền cung kính chào kiểu quân đội. Đại danh của Mục Khải Chiến bọn họ đã nghe từ lâu.
Mục Khải Chiến gật đầu. Một đám người quay lại phòng khách. Lúc này nhóm ông Mục, ông Mạc và bà Mục đang chơi cờ luyện võ bên ngoài cũng nghe được tin tức, lập tức thu dọn đồ đạc trở về. Họ không thể để Ngọc nha đầu chịu thiệt thòi, phải về chống lưng cho con bé.