Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 135: Chân tướng



 

Đến tối, khi lượng người truy cập mạng đông nhất, mấy người đã chuẩn bị sẵn sàng ngồi trước máy tính bắt đầu gõ phím lia lịa biên tập và đăng tải hình ảnh, video.

 

Thế là cư dân mạng được một phen rửa mắt với những góc khuất đen tối đằng sau các vụ bê bối của minh tinh và công ty giải trí.

 

“Vãi chưởng chuyện gì thế này, hóa ra những bê bối của minh tinh X kia đều là bịa đặt hãm hại, thật hay giả vậy?”

 

“Đương nhiên là thật, nhiều bằng chứng thế kia, cả video cũng có. Trời ơi, không ngờ nhiều người bị hại như vậy, đây là người của Báo Tùy Thời đúng không? Còn cả hai gã phóng viên kia có phải là cặp đôi Béo Gầy đang làm loạn mấy ngày nay không?”

 

“Tôi đã bảo nhìn mặt hai tên đó không phải thứ tốt lành gì mà, idol của tôi cư nhiên bị bọn chúng hãm hại, tôi muốn liều mạng với chúng nó!”

 

“Trời ơi, người của Báo Tùy Thời làm nhiều chuyện thất đức như vậy, còn cả hai tên Béo Gầy kia nữa. Nếu là thật thì chuyện của Tô Ngọc có phải cũng là do chúng bịa đặt không?”

 

“Rất có khả năng đấy, làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý thế kia thì thêm chuyện này cũng chẳng lạ.”

 

“Ha hả, tôi đã nói rồi mà, thú cưng nhà Tô Ngọc cứu được bao nhiêu đứa trẻ từ tay kẻ bắt cóc, còn bọn chúng thì sao, chỉ động mồm mép nói người ta thế này thế nọ, cũng không nhìn lại mình là cái thá gì, xứng để người ta bắt nạt à?”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Cái gì vậy, sao các người biết đây không phải là giả, những chuyện kia nhưng đều đã được xác thực rồi.”

 

“Ha hả, tưởng tung mấy cái này ra là có thể xóa nhòa chuyện của Tô Ngọc sao? Phải biết mấy con thú nhà Tô Ngọc là thú hoang dã, dã tính dễ mất đi thế à?”

 

“Cút sang một bên đi, các người không phải là thủy quân Báo Tùy Thời thuê đấy chứ? Bằng chứng rành rành ra đấy còn muốn nói gì nữa. Có bản lĩnh các người cũng đưa ra bằng chứng Tô Ngọc bắt cóc đe dọa đi! Khua môi múa mép ai chẳng làm được, tôi còn nói bọn họ cướp vợ tôi đây này, có cần tôi cũng giả vờ đáng thương chút để kiếm sự đồng cảm của công chúng không!”

 

“Lầu trên bội phục, sớm nhìn bọn họ không thuận mắt rồi, không ngờ làm nhiều chuyện đen tối như vậy, lần này bị người ta phanh phui ra hết, đúng là quả báo nhãn tiền mà.”

 

Tại Báo Tùy Thời, Liệt Báo nhìn những tin tức trên mạng mà sắc mặt đen như đ.í.t nồi. Nữ thư ký bên cạnh run lẩy bẩy cúi đầu, không dám nhìn hắn.

 

“Cút! Đi điều tra cho tao xem chuyện này là thế nào, tại sao lại có những video và ghi âm này!” Liệt Báo quét sạch đồ đạc trên bàn xuống đất, vẻ mặt hung tợn dọa nữ thư ký chạy mất dép.

 

Lúc này chiếc điện thoại bị hắn gạt xuống đất đổ chuông. Hắn day trán, bực bội nhặt lên.

 

“A lô, đại ca.” Giọng điệu rõ ràng chẳng vui vẻ gì.

 

Đầu dây bên kia Liệt Hổ gầm lên: “Rốt cuộc là thế nào? Chú không phải bảo không vấn đề gì sao?”

 

“Em cũng không biết sao lại thế, mấy cái video này ở đâu ra cũng không rõ. Dù thế nào thì chuyện của Tô Ngọc không thể kéo dài nữa, em sẽ trực tiếp đi kiện con nhỏ đó nuôi dưỡng động vật hoang dã trái phép, đến lúc đó thì không đến lượt nó quyết định. Chuyện bên này em sẽ cố gắng xử lý ổn thỏa.” Liệt Báo bực bội rút điếu t.h.u.ố.c ra châm, nhả một hơi khói. “Đại ca anh cứ lo ổn định tên Âu Thần Phàm kia trước đã.”

 

“Được rồi anh biết rồi, tra xem ai tung tin ra, anh sợ chúng còn nắm được nhược điểm khác của chúng ta.”

 

“Biết rồi.” Cúp điện thoại, Liệt Báo nhìn chằm chằm vào những thứ trên mạng với ánh mắt âm hiểm. Vụ này thật không dễ giải quyết, rốt cuộc đối phương có bằng chứng xác thực, dù thủy quân của hắn có mạnh đến đâu cũng không thể bịt miệng được dư luận.

 

Tại một căn hộ chung cư, Gã Béo nhìn những thứ trên mạng mà mặt cắt không còn giọt m.á.u. Bởi vì những thứ này hắn quá quen thuộc, đều là do hắn quay lại khi cùng Tên Gầy đi làm việc, có nhiều cái là hắn cố tình lưu lại để phòng thân, còn lại là video giám sát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn lồm cồm bò dậy lục lọi trong ngăn kéo tủ đầu giường, nhưng tìm mãi không thấy chiếc USB đó đâu. Hắn ngồi phịch xuống sàn nhà bừa bộn, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, miệng lẩm bẩm: “Xong rồi, xong rồi...”

 

“Reng...” Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm hắn giật mình hoàn hồn. Gã Béo lau nước mắt cầm điện thoại lên, màn hình hiện tên người gọi là Tên Gầy.

 

“Không được, nhất định không thể thừa nhận mấy thứ này là của mình, bằng không lão đại sẽ không tha cho mình.” Nghĩ đến thủ đoạn xử lý người của Liệt Báo, thịt mỡ trên người Gã Béo run lên bần bật.

 

Cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, Gã Béo bắt máy: “A lô, Gầy à có chuyện gì thế?”

 

“Béo, có phải mày không? Mấy thứ trên mạng có phải do mày làm không?” Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Tên Gầy truyền qua điện thoại.

 

“Thứ gì cơ? Mày đừng có vu oan cho tao, tao còn đang định hỏi có phải mày tung ra không đây này!” Gã Béo tim đập chân run, cố tỏ ra trấn định, mồ hôi hột trên mặt chảy ròng ròng.

 

“Đừng có giở trò với tao, hôm đó mày đã nói mày nắm bằng chứng của tao, chuyện này không phải mày thì còn ai vào đây nữa. Đồ ngu xuẩn, giờ cả hai ta đều tiêu đời rồi!” Tên Gầy tức giận ném điện thoại đi.

 

“Không được, không thể ngồi chờ c.h.ế.t thế này, tao phải trốn, đúng rồi, tao phải chạy trốn.” Tên Gầy vội vàng thu gom đồ đạc quý giá, cầm thẻ ngân hàng, mặc kín mít, đội mũ lưỡi trai rồi đi ra ngoài. Hắn phải nhanh ch.óng rút hết tiền trong thẻ, nếu chậm trễ thẻ có thể bị đóng băng.

 

Tên Gầy vừa đi không lâu thì một toán người mặc cảnh phục đi tới nhà hắn. Gõ cửa hồi lâu không thấy động tĩnh, mấy người nhìn nhau, đây là muốn bỏ trốn rồi!

 

Còn Gã Béo vốn cũng định trốn nhưng không nhanh chân bằng cảnh sát nên đã bị tóm gọn.

 

Về phần Báo Tùy Thời, nhờ những bằng chứng trốn thuế, đ.á.n.h cắp thông tin mà Caesar cung cấp, cuối cùng cảnh sát cũng tìm tới cửa.

 

“Chào anh, chúng tôi nghi ngờ tòa soạn này liên quan đến trốn thuế và các hoạt động phạm pháp khác, mời anh phối hợp điều tra.” Trong văn phòng, Liệt Báo nhìn thấy cảnh sát xuất hiện thì mặt đen như nước cống.

 

Nhưng hắn cũng biết hiện tại không phải lúc cứng đối cứng, ngoan ngoãn theo cảnh sát về đồn rồi chờ đại ca cứu ra thôi. Đừng để hắn biết chuyện này là do ai làm, mẹ kiếp, ra ngoài rồi nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t nó.

 

Thấy thời cơ chín muồi, Tô Ngọc bảo mọi người tung video, ghi âm và ảnh chụp hai tên Béo Gầy trong rừng rậm lên. Lần này cư dân mạng thực sự chấn động.

 

“Hóa ra chúng ta thực sự đã oan uổng cho Tô Ngọc, mẹ kiếp hai tên kia cũng quá vô liêm sỉ đi, cứu chúng nó làm gì, dứt khoát để hai con gấu kia ăn thịt cho rồi.”

 

“Đồ tiện nhân vô sỉ, ông đây chưa từng thấy ai đổi trắng thay đen giỏi như thế, sao chúng nó không lên trời luôn đi!”

 

“Đau lòng Báo Ca, đau lòng Lam, sao có thể vì cứu loại người như vậy mà bị thương chứ, bọn chúng c.h.ế.t cũng đáng đời.”

 

“Xin lỗi chủ thớt Tiểu Ngọc, chúng tôi đã oan uổng cho cô, oan uổng cho Báo Ca và mọi người. Tôi không biết dùng gì để bày tỏ sự hối lỗi, chỉ có thể nói xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.”

 

“Xin lỗi chủ thớt Tiểu Ngọc, chúng tôi nên tin tưởng Báo Ca, từ nay về sau tôi không bao giờ tin lời người khác nói xấu Báo Ca nữa.”

 

“Xin lỗi vì tôi đã không kiên định lập trường, Tiểu Nguyệt Nha chắc buồn lắm nhỉ, xin lỗi xin lỗi.”

 

Dưới Weibo của Tô Ngọc là một mảng lớn lời xin lỗi, còn trên mạng là làn sóng c.h.ử.i rủa hai tên Béo Gầy, yêu cầu chính quyền trừng phạt thích đáng hai kẻ này cùng tòa soạn Báo Tùy Thời. Báo Tùy Thời cũng theo đó mà đóng cửa.