Mạc Vân Khuynh bưng ly trà lên ngửi nhẹ hương thơm, nhấp một ngụm rồi mỉm cười: "Vâng ạ."
Đúng vậy, Tô Ngọc cố ý nhắc chuyện sửa đường và trưởng thôn đi xin chính quyền trước mặt họ. Cô hy vọng việc này sẽ được giải quyết nhanh ch.óng, mà thân phận của Mạc lão và Mạc Vân Khuynh chắc chắn không đơn giản. Đương nhiên, cô cũng sẽ ghi nhớ ân tình này.
Tô Ngọc trở về thôn Linh Khê, dỗ dành Mục Khải Nguyệt đang phụng phịu về nhà xong thì sang nhà trưởng thôn. "Chú Ba, chuyện mảnh đất cháu nói thế nào rồi ạ?"
"Xong rồi, chỗ đó khoảng 100 mẫu, giá chốt là 5 vạn tệ." Tô Mộc cầm cuốn sổ tính toán một lúc rồi đưa cho Tô Ngọc xem.
"Được ạ, chú Ba, thế còn khu rừng và đồng cỏ bên thác nước có bán không ạ?"
Tô Mộc kinh ngạc nhìn Tô Ngọc: "Ngọc à, cháu định mua cả khu đó luôn sao? Chỗ đó có cả núi, không ít tiền đâu, cháu vừa bỏ ra nhiều tiền thế kia, còn kham nổi không?"
"Vâng, cháu muốn trồng cây ăn quả ở đó. Tiền thì cháu vẫn lo được một ít, chỗ đó cháu nhất định phải lấy, kể cả có phải vay ngân hàng cháu cũng mua." Tô Ngọc kiên quyết nói. Cô muốn an cư lạc nghiệp ở đây, khu thác nước đó cô bắt buộc phải có.
Tô Mộc nhíu mày: "Được thì được, nhưng giờ cháu đào đâu ra nhiều tiền thế, vay ngân hàng cũng chưa chắc người ta cho vay nhiều vậy đâu."
"Cái đó... chú Ba, hôm qua cháu vào rừng sau núi hái được một cây lan biến dị, hôm nay mang đi bán, nên tiền chắc là đủ ạ." Tô Ngọc ngượng ngùng lè lưỡi.
"Cái gì? Cháu vào rừng sau núi á? Cháu có biết trong đó có thú dữ không, con bé này gan to thật đấy!" Tô Mộc tức giận đứng dậy. Con bé này quá nghịch ngợm, mới về mấy ngày đã dám chạy vào rừng sâu. Nhưng nghĩ lại thể chất đặc biệt của nó, e là chỉ có nó mới dám đi vào đó ngang nhiên như vậy.
Tô Ngọc rụt cổ, cô không giận, cô biết Tô Mộc quan tâm mình, trong lòng thấy ấm áp. Cô cười hì hì chạy lại vuốt n.g.ự.c giúp ông hạ hỏa: "Chú Ba, chú đừng giận, chú ngồi xuống trước đã, chú xem chẳng phải cháu vẫn bình an vô sự đây sao?"
"Cái con bé này, lần sau cấm không được làm thế nữa đấy." Tô Mộc trừng mắt nhìn cô, đây chẳng phải lấy mạng mình ra đùa sao?
"Vâng vâng vâng, chú Ba chúng ta bàn tiếp đi ạ. Cây lan kia cháu bán được khối tiền, nên mua chỗ đó chắc là đủ." Tô Ngọc vội vàng lảng sang chuyện khác.
"Lan biến dị gì mà đắt thế?" Tô Mộc mở to mắt. Mảnh đất và ngọn núi bên kia không phải vài vạn là mua được, một cây hoa mà bán được nhiều tiền thế sao?
"Chú Ba, người giàu bây giờ thích mấy thứ của lạ lắm. Một cây lan quý bình thường cũng bán được cả chục đến cả trăm vạn, huống chi cây cháu bán là biến dị hoàn hảo, đương nhiên càng có giá."
"Đắt thế á?" Tô Mộc cảm thấy tim mình hơi không chịu nổi. Mấy thứ hoa cỏ ông thấy vô dụng lại đắt thế sao, mấy trăm vạn, cả đời này ông chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
"Nên là chú Ba đừng lo chuyện tiền nong, cháu định quyên 300 vạn để sửa đường, còn lại thì mua khu rừng và đồng cỏ bên thác nước."
"Ngọc à, chú Ba thật sự phải cảm ơn cháu. Có 300 vạn này của cháu, chú nhất định dốc toàn lực thuyết phục chính quyền." Tô Mộc xúc động, con bé này đúng là phúc tinh của thôn. Sửa đường, chuyện này ông nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Dù sao ở đây quá hẻo lánh, trước kia cũng từng đề xuất nhưng nghe thấy xa xôi ai cũng lắc đầu kêu khó khăn, kinh phí nhân lực đều thiếu, rồi chuyện cứ thế trôi đi.
"Không cần cảm ơn đâu chú, cháu là người thôn Linh Khê, có khả năng thì sẽ cố gắng hết sức. Chú Ba, chuyện bán hoa lan được nhiều tiền chú đừng nói ra ngoài nhé, cháu sợ dân làng biết lại đổ xô vào rừng tìm, gặp thú dữ thì nguy. Hơn nữa lan biến dị đắt vì nó hiếm, cháu tìm được cũng là nhờ nó."
Tô Ngọc đưa tay đang quấn T.ử Lưu Ly ra. Cô không định giấu Tô Mộc mãi, cũng hy vọng T.ử Lưu Ly và Tiểu Tinh Nhi có thể quang minh chính đại ra mắt mọi người, chứ không phải suốt ngày lo lắng bị phát hiện. Hơn nữa thôn Linh Khê có quy định không được tùy ý g.i.ế.c hại động vật hoang dã, người và vật ở đây dường như có một thỏa thuận ngầm —— nước sông không phạm nước giếng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Đây là gì?" Tô Mộc ghé sát vào nhìn, không nhận ra, chẳng phải là cái vòng tay đẹp thôi sao?
Tô Ngọc cười cười, dùng tay chạm nhẹ vào đầu T.ử Lưu Ly: "Tiểu Lưu Ly, dậy đi nào."
"Á!" Tô Mộc đang thắc mắc Tô Ngọc giở trò gì thì thấy chiếc vòng tách ra, biến thành một con rắn màu tím, đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm ông, khiến ông da đầu tê dại. Nhìn là biết rắn độc rồi!
"Cháu cháu cháu... Ngọc, nó là rắn... rắn à?" Tô Mộc mặt biến sắc, trợn tròn mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào T.ử Lưu Ly, không dám tin nhìn Tô Ngọc.
"Vâng, chú Ba đừng sợ, T.ử Lưu Ly ngoan lắm, nó không c.ắ.n người đâu." Tô Ngọc vuốt đầu T.ử Lưu Ly, nó thè lưỡi thoải mái hưởng thụ, thỉnh thoảng còn phối hợp nghiêng đầu cọ vào tay cô.
Tô Mộc thấy T.ử Lưu Ly ngoan ngoãn trong tay Tô Ngọc cũng bớt sợ, nhưng vẫn không dám lại gần, đi ra chỗ xa xa ngồi xuống rót chén nước trấn tĩnh: "Ngọc à, rốt cuộc là sao, sao cháu lại nuôi rắn thế?" Nhìn màu sắc sặc sỡ thế kia, gan con bé này to quá thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chú Ba, nó tên là T.ử Lưu Ly, cháu nhặt được ở sau núi, linh tính lắm đấy." Tô Ngọc nói dối không chớp mắt. Mà cũng chẳng hẳn là nói dối, đúng là ở sau núi thật, chỉ là nó tự chạy đến tìm cô thôi, ai bảo cô mị lực vô biên chứ. Tô Ngọc tự luyến nghĩ.
T.ử Lưu Ly âm thầm lườm cô một cái. [Da mặt dày thật.]
"Thế... cây lan kia là do nó tìm được thật à?" Chuyện này cũng thần kỳ quá, một con rắn lại biết giúp người tìm hoa lan.
"Thật ạ, nên cháu mới không muốn chú nói chuyện này ra ngoài."
"Yên tâm đi, chú hiểu đạo lý trong đó mà." Tô Mộc thở dài, bài học xương m.á.u trước kia có một lần là đủ rồi.
"Vậy chú Ba, chốt thế nhé, nhà cháu còn việc cháu về trước đây ạ."
"Ừ, trời tối rồi, Ngọc đi đường cẩn thận đấy."
"Cháu biết rồi ạ."
Theo lời hứa với khỉ con hôm qua, sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc dẫn đám thú cưng đến thác nước. Tiểu Tinh Nhi đã biết đi lẫm chẫm vài bước, giờ đang bò loạn trong lòng Tô Ngọc.
Tô Ngọc nhìn bộ dạng đáng yêu của nó, bế lên hôn một cái, chạm vào cái mũi nhỏ xinh. Tiểu Tinh Nhi đã mở mắt, cô cũng không ngờ nhanh thế, chỉ có thể quy công cho nước không gian. Đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm người khác quả thực muốn tan chảy tim gan. "Tiểu Tinh Nhi, bé cưng, vội muốn đi thế cơ à?"
"Gâu ~" Tiểu Tinh Nhi há cái miệng nhỏ hồng hồng kêu khẽ, như đang đáp lại Tô Ngọc.
"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt mắt sáng lên, mong chờ nhìn chằm chằm vào... môi cô.
Tô Ngọc cứng đờ, chột dạ nhìn cậu. Chắc cậu ta không nhớ đâu nhỉ, khô khan hỏi: "Làm... làm gì?"
Nghe Tô Ngọc nói vậy, đôi mắt to của Mục Khải Nguyệt lập tức ảm đạm, hốc mắt dần đỏ lên. Ngọc Ngọc thế mà lại không nhớ.
"Đừng, đừng khóc mà, tôi nhớ, tôi nhớ mà!" Tô Ngọc vội vàng dỗ dành. Mẹ ơi, ai bảo đàn ông khóc là ẻo lả, Thỏ Trắng Nhỏ khóc trông chẳng phản cảm chút nào, ngược lại còn thấy thương ơi là thương.
"Thật không?" Mắt Mục Khải Nguyệt sáng lên ngay lập tức, tuy vẫn còn đỏ hoe nhưng niềm vui trong mắt không thể che giấu, sau đó cậu ghé mặt sát lại.
Tô Ngọc: "..." Nếu không biết tình trạng của cậu, tôi còn tưởng cậu là diễn viên đấy, tốc độ lật mặt này đúng là...
Tô Ngọc nhìn khuôn mặt đẹp trai trước mắt. Thôi kệ, dù sao mình cũng chẳng thiệt thòi gì. Nhắm mắt lại, Tô Ngọc ghé sát hôn một cái lên má Mục Khải Nguyệt.
Vừa chạm vào, phản ứng đầu tiên của Tô Ngọc là cảm giác rất tuyệt. Có lẽ vì gió sáng sớm hơi lạnh nên má cậu man mát, và cảm nhận kỹ thì hoàn toàn không có sự thô ráp của người sống lâu ở nông thôn.
Vừa hôn xong, Tô Ngọc thấy Mục Khải Nguyệt cười tít mắt như trăng non, trong mắt ánh lên niềm vui sướng. Tô Ngọc ngẩn ngơ, vô thức đưa tay chạm vào mắt cậu.
Mục Khải Nguyệt cảm thấy tay Tô Ngọc trên mắt mình hơi nhột, cậu nắm lấy tay cô, áp lên má cọ cọ thoải mái: "Tay Ngọc Ngọc ấm quá ~"
Tô Ngọc bừng tỉnh, ngượng ngùng rụt tay về: "Khụ, được rồi, đi thôi." Cô cảm thấy mặt mình chắc chắn đang đỏ bừng.
"Vâng. Ủa, mặt Ngọc Ngọc đỏ thế, nóng à? Để Nguyệt Nguyệt thổi cho nhé." Nói rồi cậu nắm tay cô, chu miệng thổi phù phù vào mặt cô.
Cảm nhận hơi thở phả vào mặt, mặt Tô Ngọc càng đỏ hơn, vội vàng đẩy đầu cậu ra: "Không cần đâu, tôi... tôi lát nữa là hết thôi."
"Dạ." Mục Khải Nguyệt khó hiểu, Ngọc Ngọc lạ ghét, thổi cho mát cũng không chịu. Nhưng không sao, chỉ cần được ở bên cạnh Ngọc Ngọc là tốt rồi. Cậu hạnh phúc ôm một cánh tay Tô Ngọc đi theo cô.
Tô Ngọc quay đầu liếc thấy nụ cười thỏa mãn của cậu, định đẩy tay cậu ra vì ngại ngùng nhưng do dự một chút rồi lại buông thõng xuống. Thôi kệ, nể tình cậu ta vui vẻ như vậy, cứ để cậu ta ôm đi...