Từ xa, Tô Ngọc đã thấy một bóng dáng nhỏ bé nhảy nhót chạy về phía mình. Đưa Tiểu Tinh Nhi cho Mục Khải Nguyệt bế, cô ngồi xổm xuống dang tay đón lấy chú khỉ con đang lao tới.
Vừa vào lòng Tô Ngọc, khỉ con liền ôm cổ cô kêu chí chí, như đang kể lể điều gì.
Tô Ngọc ôm nó, vuốt lông đầu nó: "Ngoan nào, chị đến thăm em đây."
"Gâu gâu." Tiểu Nguyệt Nha thấy có kẻ thừa cơ chạy vào lòng chủ nhân liền xù lông, nhe răng với khỉ con.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ngọc Ngọc, cái gì đây?" Mục Khải Nguyệt không vui, sao nó lại chạy vào lòng Ngọc Ngọc, còn ôm Ngọc Ngọc nữa chứ.
"Đây là khỉ con, đáng yêu không? Tiểu Nguyệt Nha, không được sủa bậy." Tô Ngọc lườm Tiểu Nguyệt Nha một cái.
Tiểu Nguyệt Nha im bặt, nó cảm thấy địa vị của mình ngày càng lung lay. Huhu, may mà còn có vợ bé nhỏ an ủi. Nó quay sang nhìn Tiểu Tinh Nhi đang ngủ ngon lành trong lòng Mục Khải Nguyệt.
"Dạ." Mục Khải Nguyệt không thèm nhìn khỉ con, thấy nụ cười vui vẻ trên mặt Tô Ngọc cậu cũng cười theo. Chỉ cần Ngọc Ngọc vui là được.
"Đi thôi." Tô Ngọc ôm khỉ con, dẫn Mục Khải Nguyệt đi đến gốc cây đào. Ngồi xuống dưới gốc cây, cô lấy ba lô trên lưng xuống, lén bỏ đầy trái cây vào rồi mở ra để bên cạnh.
"Nào, đây là trái cây chị mang đến, tự lấy ăn đi." Nói rồi đưa một quả Ngọc Linh Quả cho khỉ con. Nó cầm lấy ăn ngon lành.
Ăn xong, nó kêu vài tiếng về phía cây đào. Tiếp theo thấy hai con khỉ lớn nhảy từ trên cây xuống, đứng cách đó không xa cảnh giác nhìn họ.
Khỉ con tuột khỏi lòng Tô Ngọc, lấy hai quả từ ba lô mang đến đưa cho hai con khỉ lớn.
Hai con khỉ lớn cầm quả nhìn Tô Ngọc một lúc rồi mới ăn, vừa ăn vừa quan sát cô, không hiểu sao mùi trên người con người này lại dễ chịu đến thế.
"Khỉ con, lại đây." Tô Ngọc vẫy tay gọi khỉ con, lấy túi nilon bỏ một ít trái cây vào đưa cho nó.
"Mang cái này cho chúng đi." Tô Ngọc vỗ đầu nó.
Có lẽ do nặng quá, khỉ con cầm không nổi lại đưa cho cô, rồi kéo tay cô đi về phía hai con khỉ lớn.
Tiểu Nguyệt Nha và Mục Khải Nguyệt định đi theo nhưng bị Tô Ngọc ngăn lại. Cô cầm túi trái cây ngồi xổm cách hai con khỉ lớn khoảng một mét, giống như lần dụ khỉ con, đợi chúng cảm thấy an toàn sẽ tự lại gần.
Giằng co một lúc, hai con khỉ lớn mới được khỉ con dẫn dắt từ từ tiến lại. Chúng vươn tay chộp lấy trái cây trong tay Tô Ngọc rồi chạy ra xa ăn ngấu nghiến.
Ăn xong, chúng lại nhìn Tô Ngọc. Lạ trước quen sau, chúng từ từ tiến lại gần. Tô Ngọc lén lấy nước không gian ra, lần này hai con khỉ dứt khoát chạy đến bên cô uống nước.
Con khỉ cái nhỏ hơn uống vài ngụm rồi đẩy tay Tô Ngọc về phía khỉ con, ý bảo nó uống. Khỉ con cũng không khách sáo, nắm lấy tay Tô Ngọc uống ừng ực.
Đợi chúng uống xong, Tô Ngọc ôm khỉ con, thử đưa tay sờ hai con khỉ lớn. Lần này chúng không chạy, ngoan ngoãn ngồi đó cho cô sờ, thậm chí còn trèo lên vai cô bới tóc tìm chấy.
Tô Ngọc biết khỉ thường thích bắt chấy cho nhau để thể hiện sự thân thiện nên cứ mặc kệ chúng, cùng lắm là rối tóc chút thôi.
Cô quan sát, hai con khỉ lớn này chắc là bố mẹ khỉ con, con to là bố, con nhỏ hơn là mẹ.
Tô Ngọc dẫn chúng đến dưới gốc đào. Có lẽ vì Tô Ngọc, chúng không sợ Mục Khải Nguyệt lắm. Tiểu Nguyệt Nha tò mò lại gần ngửi ngửi, hai con khỉ cũng tò mò nhìn lại.
Đột nhiên từ phía vách núi truyền đến tiếng khỉ kêu. Khỉ bố nghe thấy liền hú dài một tiếng đáp lại. Sau đó khoảng hơn hai mươi con khỉ nhảy từ vách núi xuống, chạy về phía họ.
Khi đến nơi, có con nhảy lên cây, có con chạy đến bên bố mẹ khỉ con, tất cả đều tò mò nhìn nhóm Tô Ngọc. Mấy con khỉ con nghịch ngợm chạy ra sau m.ô.n.g Tiểu Nguyệt Nha giật đuôi nó một cái.
Tiểu Nguyệt Nha nhe răng dọa, chúng nhảy ra xa, nhưng nó vừa lơ là chúng lại sán đến.
Tô Ngọc buồn cười nhìn cảnh tượng đó, kéo ba lô lại, lấy ra một quả, nhìn khỉ bố: "Bảo chúng xếp hàng từng đứa lại đây lấy đi."
Tô Ngọc nhận ra con khỉ này là khỉ chúa. Nó nghe Tô Ngọc nói xong liền kêu vài tiếng với bầy khỉ, sau đó bầy khỉ trật tự xếp hàng lần lượt đến nhận trái cây từ tay Tô Ngọc.
Tô Ngọc ngạc nhiên, thực ra cô chỉ muốn thử xem thôi, thấy khỉ con có vẻ hiểu tiếng người nên muốn xem khỉ lớn có hiểu không, không ngờ được thật.
Tiểu Nguyệt Nha thấy có vẻ vui, cũng tung tăng chạy vào xếp hàng. Tô Ngọc dở khóc dở cười, đợi nó đến trước mặt thì nhét cho một quả đào mật, nó ngậm lấy rồi nhảy nhót đi chỗ khác.
Có đồ ăn ngon dụ dỗ, nhóm Tô Ngọc nhanh ch.óng làm quen với bầy khỉ. Tiểu Nguyệt Nha là vui nhất vì cuối cùng cũng có bạn chơi cùng, nó đuổi bắt với đám khỉ trên bãi cỏ trống.
Tiểu Tinh Nhi còn đang tập đi, phải có người trông chừng nên Tô Ngọc không cho nó đi xa. Nhìn nó đi lảo đảo thật buồn cười.
Khỉ con đi theo Tô Ngọc tò mò nhìn Tiểu Tinh Nhi tập đi, thấy nó sắp ngã thỉnh thoảng còn đưa tay đỡ. Mục Khải Nguyệt bắt chước Tô Ngọc ngồi xổm xuống, cô nhìn Tiểu Tinh Nhi và khỉ con, cậu nhìn cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sương mù dần tan, thấp thoáng từ xa vọng lại tiếng trẻ con nô đùa. Không lâu sau, một đám trẻ chăn trâu bò xuất hiện trong tầm mắt họ. Bầy khỉ thấy người lạ liền tót lên cây.
"A... Khỉ kìa!" Không biết đứa nào hô lên, đám trẻ lập tức chú ý về phía này. Đứa bạo dạn thì chạy thẳng tới, đứa nhát gan thì đứng nhìn sợ sệt, nhưng thấy tò mò cũng từ từ mon men lại gần.
"Chị này em gặp rồi, cả con ch.ó trắng lớn kia nữa, anh Khải Nguyệt cũng ở đây." Một cậu bé khoảng mười tuổi nhìn thấy Tô Ngọc và Tiểu Nguyệt Nha, hào hứng giới thiệu với bạn.
"Em cũng gặp rồi."
"Cả em nữa." Mấy đứa nhỏ nhao nhao giơ tay.
Tô Ngọc ôm khỉ con buồn cười nhìn bọn trẻ, Tiểu Tinh Nhi dưới chân ngọ nguậy không yên. "Các em tên gì nào?"
"Em tên Tô Viễn." Cậu bé lên tiếng đầu tiên nhanh nhảu nói.
"Em tên Tô Mục."
"Em tên Tô Phong."
"Còn hai bạn tết tóc kia là Tô Quả Nhi và Tô Ninh." Tô Viễn giới thiệu nốt hai cô bé nhút nhát đang đứng phía sau.
"Chào các em, chị tên là Tô Ngọc." Tô Ngọc xoa đầu Tô Viễn.
"Em chào chị Tô Ngọc ạ." Mấy đứa trẻ đồng thanh chào, nhưng mắt cứ dán c.h.ặ.t vào khỉ con trong lòng Tô Ngọc và Tiểu Nguyệt Nha.
"Lại đây, chị cho cái này ăn." Tô Ngọc gọi chúng lại, lấy ít trái cây ra chia, đương nhiên không lấy Ngọc Linh Quả.
Nghe thấy được ăn, mắt bọn trẻ sáng rực, ríu rít chạy lại nhận trái cây, đứa nào cũng lễ phép cảm ơn rồi ăn ngon lành.
Hai cô bé nhút nhát vẫn đứng đó không dám lại gần.
"Lại đây đi, đừng sợ." Tô Ngọc vẫy tay, hai cô bé mới rụt rè bước tới.
"Em chào chị Tô Ngọc." Hai cô bé đỏ mặt chào.
Tô Ngọc lấy hai quả đào to đưa cho các em: "Ngoan lắm, cầm ăn đi."
"Em cảm ơn chị Tô Ngọc." Hai cô bé lí nhí cảm ơn.
"Chị Tô Ngọc ơi, em sờ khỉ con được không ạ?" Tô Viễn mong chờ nhìn Tô Ngọc.
"Được chứ, nhưng nhẹ tay thôi nhé." Nói rồi cô ngồi xổm xuống cho cậu bé sờ.
"Vâng ạ." Tô Viễn gật đầu lia lịa, cẩn thận đặt tay lên người khỉ con.
Khỉ con ngoan ngoãn nằm trong lòng Tô Ngọc, không né tránh. Với nó, chỉ cần được ở trong lòng chị Tô Ngọc thơm tho thì sao cũng được.
"Em sờ được rồi này!" Tô Viễn phấn khích khoe với bạn.
"Em cũng muốn, em cũng muốn." Mấy cậu bé khác cũng xúm lại sờ khỉ con.
"Chị Tô Ngọc, em muốn sờ con ch.ó trắng lớn kia." Tô Quả Nhi thấy Tô Ngọc hiền lành, lấy hết can đảm nói ra mong muốn. Con ch.ó trắng kia đẹp quá.
"Được thôi." Tô Ngọc gọi Tiểu Nguyệt Nha lại. Nó nhìn hai cô bé, chủ động đến bên cọ cọ. Hai cô bé thấy thế thì thích thú mặt đỏ bừng. Ba cậu bé kia thấy vậy cũng chạy sang sờ Tiểu Nguyệt Nha.
Tô Ninh chạy đến bên Tô Ngọc, đỏ mặt nhìn cô: "Em... em muốn sờ ch.ó con."
Tô Ngọc cười bế Tiểu Tinh Nhi lên: "Đây, nó tên là Tiểu Tinh Nhi, em ôm nhẹ thôi nhé, nó vẫn là em bé đấy."
"Vâng ạ." Tô Ninh gật đầu, cẩn thận đón lấy Tiểu Tinh Nhi.
Mục Khải Nguyệt lúc này cũng ghé mặt vào, đôi mắt đen láy lấp lánh nhìn cô: "Em muốn sờ Ngọc Ngọc."
Tô Ngọc bật cười, nhéo má cậu: "Nói linh tinh gì thế."
Dưới tiếng nước thác chảy ầm ầm, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ làm không gian trở nên náo nhiệt. Đàn trâu bò đằng xa ngẩng đầu nhìn rồi lại cúi xuống gặm cỏ.