“Chị Uyển, tố chất nhân viên ở đây cũng được đấy chứ.” Vừa rồi Tô Ngọc thấy có mấy người muốn tiến lên giúp cô.
“Ngọc Ngọc, rửa tay, bẩn.” Mục Khải Nguyệt vẩy vẩy cái tay vừa chạm vào Âu Na Na, biểu cảm ghét bỏ không che giấu.
Tô Ngọc nhịn cười, kéo tay hắn xoa xoa. Thỏ Trắng nhỏ nhà cô đáng yêu quá đi mất. “Được rồi, về nhà em rửa thật kỹ cho anh.”
“Được.” Mục Khải Nguyệt nắm tay Tô Ngọc, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái hơn chút. Lúc này Tiểu Bạch cũng giơ cái móng vuốt vừa cào Âu Na Na lên nhìn Tô Ngọc.
Tô Ngọc cúi người xoa đầu nhỏ của nó: “Về nhà cũng rửa cho mày nữa.”
“Chít chít.” Tiểu Bạch hài lòng. Trên người mụ đàn bà kia bôi trét cái gì lung tung rối loạn, hôi c.h.ế.t đi được.
Bên kia, sau khi nắm rõ sự việc, Lưu Văn đi đến bên cạnh chị em nhà họ Âu.
Âu Na Na vẫn ngẩng cao đầu kiêu ngạo, hoàn toàn không biết bộ dạng mình thê t.h.ả.m và xấu xí đến mức nào. Vì đau đến phát khóc nên lớp trang điểm nhòe nhoẹt, mắt đen sì một vòng, lông mi giả rụng một nửa, cộng thêm lớp phấn dày cộp trắng bệch và đôi môi đỏ ch.ót, trông cô ta chẳng khác gì nữ quỷ. Lưu Văn nhìn mà không nỡ nhìn thẳng.
Mọi người xung quanh nhìn bộ dạng như quỷ của cô ta cũng xì xào bàn tán, nhưng ngại thân phận nên không dám nói to. Đồng thời họ cũng thương hại cho nhóm Tô Ngọc, sao lại chọc phải thiên kim tiểu thư điêu ngoa này chứ.
Nhìn lại Âu Tinh Nhu chỉ lo giả vờ yếu đuối rơi nước mắt, hoàn toàn mặc kệ Âu Na Na xấu mặt thế nào. Đây đâu phải tình chị em thắm thiết, rõ ràng là có thù oán thì có.
“Thế nào? Mau xử lý bọn chúng đi, tôi sẽ không truy cứu lỗi lầm của cửa hàng các người.” Âu Na Na đắc ý nói. Hừ, cô ta nhất định phải cho ba người kia và mấy con súc sinh biết kết cục khi đắc tội cô ta.
“Xin lỗi Âu tiểu thư, vì các cô đã phá hoại trật tự của cửa hàng, nên mời các cô ra ngoài ngay bây giờ.”
Âu Tinh Nhu như không dám tin mở to mắt. Sao lại thế này? Cô ta nhìn quanh đám đông, khóc lóc yếu đuối như sắp ngất đi, quả nhiên khiến không ít người đàn ông mủi lòng.
“Hay là thôi đi, họ cũng đâu làm gì quá đáng đâu!” Một giọng nam nhỏ nhẹ vang lên trong đám đông. Lưu Văn coi như không nghe thấy.
Còn Âu Na Na thì nhìn Tô Ngọc với vẻ khinh thường: “Nghe thấy chưa? Đã bảo nơi này không phải chỗ cho loại người như mày đến mà, bảo mày cút đi đấy!”
Tô Ngọc: “...”
Lưu Văn: “...”
Đám đông vây xem: “...”
Người này tai có vấn đề hay não có vấn đề vậy?
Lưu Văn nhìn cô ta với vẻ mặt kỳ quái, đúng là kỳ ba thật sự. Còn Âu Tinh Nhu bên cạnh mặt đỏ bừng, c.ắ.n răng nhìn Lưu Văn nói nhỏ: “Cửa hàng trưởng Lưu, bà phải nghĩ cho kỹ, vì những người này mà đắc tội nhà họ Âu là không tốt đâu.”
Nếu để người trong giới biết các cô bị đuổi ra ngoài, sau này chắc chắn sẽ bị cười chê.
Lúc này Âu Na Na mới phản ứng lại dường như có gì đó không đúng. Cô ta ngẫm nghĩ lời Lưu Văn vừa nói, tức khắc không dám tin trừng mắt nhìn bà ta hét lên: “Bà vừa nói cái gì? Bảo chúng tôi ra ngoài? Không phải nên đuổi bọn chúng đi sao? Bà chỉ là một nhân viên cửa hàng nhỏ bé lấy đâu ra dũng khí dám chống đối tôi? Tin hay không tôi khiến cửa hàng này ngày mai phải đóng cửa!”
“Vậy tôi sẽ chờ. Bảo vệ, mời hai vị này ra ngoài.” Lưu Văn cũng tức giận. Nhà họ Âu dù sao cũng là danh gia vọng tộc, sao lại dạy ra đứa con gái lệch lạc thế này.
“Không cần, chúng tôi tự đi!” Oán độc liếc nhìn Tô Ngọc một cái, Âu Tinh Nhu mạnh mẽ kéo Âu Na Na rời đi. Đồ bao cỏ chỉ biết hỏng việc này, hôm nay xem như mất hết mặt mũi rồi. Hơn nữa hình tượng ngoan hiền cô ta xây dựng bấy lâu nay e là cũng sụp đổ trong mắt những người này. Cô ta phải về nhà nghĩ cách đối phó mới được.
Âu Na Na vừa đi vừa c.h.ử.i bới ầm ĩ. Đám đông vây xem cũng giải tán. Tinh Uyển lo lắng nhìn Tô Ngọc: “Em gái, sau này em phải cẩn thận đấy. Âu Na Na là kẻ có thù tất báo, trước kia những người cô ta không thích đều bị cô ta ỷ thế gia tộc sỉ nhục đủ đường. Còn Âu Tinh Nhu cũng không phải dạng vừa, chuyên giả vờ yếu đuối để lấy lòng thương hại.” Nói đến đây cô cười khẩy: “E là hôm nay là lần đầu tiên cô ta bị hố nặng như vậy đấy.”
Tô Ngọc cười lạnh: “Giả vờ yếu đuối ai chẳng biết, cô ta tưởng đó là độc quyền của cô ta chắc! Hôm nay em cho cô ta c.h.ế.t vì cái thói giả vờ đó luôn. Hả?” Cô cười nhéo má Mục Khải Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ừ.”
Tinh Uyển: “...”
Lúc này Lưu Văn đi tới: “Phu nhân đến sao không báo một tiếng ạ? Vị này là...”
“Chào chị, tôi tên là Tô Ngọc.” Tô Ngọc đưa tay ra.
“Chào cô, tôi là Lưu Văn.” Lưu Văn cười đúng mực, bắt tay Tô Ngọc.
“Chị Lưu, em ấy là em gái kết nghĩa của tôi đấy, còn vị này là bạn trai em ấy.” Tinh Uyển cười nói. “Hiện tại trong bang rất bận, chị về trước đi, chúng tôi mua vài bộ quần áo rồi sẽ về.”
Những người còn lại trong cửa hàng thấy cảnh này đều rất ngạc nhiên. Cửa hàng trưởng Lưu nổi tiếng tính tình cứng rắn, không nể mặt ai, giờ lại cười nói vui vẻ với hai cô gái trẻ?
“Được rồi. A Phương, hôm nay quần áo các cô ấy chọn miễn phí toàn bộ.” Lưu Văn dặn dò một câu, trò chuyện với Tinh Uyển vài câu rồi rời đi. Hiện tại bang Ám Dạ đang tiếp quản bang Lửa Cháy, trên dưới trong bang đều bận tối mắt tối mũi, nhưng trong lòng ai cũng vui sướng.
“Vậy em không khách khí đâu nhé.” Tô Ngọc tinh nghịch cười với Tinh Uyển.
“Khách khí làm gì, chị chỉ mong em chọn nhiều nhiều vào ấy chứ.” Tinh Uyển kéo tay Tô Ngọc đi vào trong.
Tô Ngọc chọn cho mình và Mục Khải Nguyệt một bộ đồ thể thao đơn giản hào phóng thay vào. Tinh Uyển mang ba con thú cưng đi tắm rửa quay lại liền thấy hai người mặc đồ đôi ngồi đó tú ân ái.
Tiểu Tinh Nhi vừa thấy Tô Ngọc liền nhảy qua. Hai chú hồ ly béo hình như ăn hơi nhiều, lúc tắm đã mơ màng ngủ gật, giờ đang nằm hình chữ X trên tay Tinh Uyển ngủ say sưa. Tiểu Hồng hình như mơ thấy gì đó, chân ngắn nhỏ giật giật liên hồi, đạp mấy cái vào người Tiểu Bạch bên cạnh.
“Sao lại ngủ rồi?” Tinh Uyển đi tới ngồi xuống đặt chúng lên đùi, Tô Ngọc vươn tay nhéo cái chân đang đạp loạn xạ của Tiểu Hồng.
Tinh Uyển thấy lạ: “Tên này mơ thấy gì mà đạp hăng thế?”
“Chắc là mơ thấy đang bơi lội đấy. Tiểu Bạch thì ngoan hơn nhiều.”
Tiểu Bạch tuy cũng nằm ngửa, nhưng cái đuôi to xù của nó lại đắp lên bụng, hai chân trước ôm c.h.ặ.t lấy đuôi như sợ nó rơi mất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Chị đi lâu như vậy mà hai đứa chỉ chọn bộ này thôi à?” Tinh Uyển đ.á.n.h giá hai người. “Em gái Tô Ngọc, em là con gái mà, sao có thể ăn mặc tùy tiện thế được. Đi, chị đưa em đi chọn vài bộ váy.”
“Không cần đâu, em mặc thế này là được rồi. Đồ này dễ vận động, ở thôn Linh Khê em ngày nào cũng phải chạy nhảy bên ngoài, hoặc là chơi với Tiểu Tinh Nhi bọn nó, mặc váy bất tiện lắm.” Tô Ngọc lắc đầu nguầy nguậy.
“Ây da cũng có lúc em không vận động chứ. Chị xem phong cảnh thôn em trên mạng rồi, nếu không mặc váy xinh đẹp chụp ảnh thì phí lắm.” Tinh Uyển đặt hai chú hồ ly ngủ say lên ghế mềm, kéo Tô Ngọc đi chọn đồ tiếp.
Mục Khải Nguyệt nghiêng đầu, cũng đứng dậy đi theo. Tiểu Nhu Mễ thấy mọi người đi hết, khóe miệng nhếch lên nụ cười nham hiểm, đi đến bên cạnh hai chú hồ ly béo, vươn móng vuốt ra tha hồ chà đạp khuôn mặt béo ú của chúng.
“Tách tách...” Tiếng chụp ảnh vang lên. Mấy nữ nhân viên trong cửa hàng thấy ba cục bông này đáng yêu quá không kìm được đi tới.
Đặc biệt là cảnh con mèo nhỏ dùng móng vuốt giẫm lên mặt hồ ly nhìn “đầy tình thương”, trời ơi, nhìn chỉ muốn ôm về nuôi thôi!
“Trong cửa hàng có mẫu váy cưỡi ngựa không?” Tinh Uyển hỏi thẳng nhân viên. Cửa hàng này coi như là của cô, bên trong có quần áo gì cô cũng thường xuyên cập nhật. Cô cảm thấy bộ váy đó chắc chắn hợp với Tô Ngọc.
Cô nhân viên ngạc nhiên một chút. Bộ quần áo đó mới thiết kế xong, sao người phụ nữ này lại biết? Nhưng nhớ lời cửa hàng trưởng dặn dò phải đáp ứng mọi yêu cầu của họ, cô nở nụ cười chuyên nghiệp gật đầu: “Vâng thưa cô, bộ đồ đó mới về, các cô có muốn xem thử không ạ?”
“Phiền cô mang ra đây xem chút.” Tinh Uyển gật đầu.