Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 151: Người mới trên màn ảnh



 

“Chị Uyển, thật sự không cần đâu.” Tô Ngọc bất đắc dĩ, cô thấy mặc bộ này cũng ổn mà.

 

Nhân viên mang bộ quần áo ra. Đó là một chiếc váy dài quá gối màu xanh da trời, kiểu dáng hơi hướng cổ điển nhưng lại kết hợp khéo léo với các yếu tố hiện đại, trông rất sang trọng và gọn gàng.

 

Hơn nữa vì là đồ cưỡi ngựa, chiếc váy này xẻ tà từ đầu gối xuống, phối cùng một chiếc quần lửng cùng màu, cũng mang phong cách cổ điển, rất hợp với váy. Như vậy hoàn toàn không lo mặc váy sẽ bất tiện khi vận động mạnh.

 

Tinh Uyển vui vẻ cầm váy ướm lên người Tô Ngọc: “Thế nào, đẹp chứ?”

 

“Đúng là rất đẹp.” Trong mắt Tô Ngọc hiện lên vẻ yêu thích. Bộ váy này dù là màu sắc hay kiểu dáng cô đều rất ưng ý, quan trọng là nó hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cô cưỡi Tiểu Tinh Nhi chạy nhảy.

 

“Mau đi thử đi!” Tinh Uyển đẩy cô vào phòng thay đồ.

 

Trong lúc Tô Ngọc thay đồ, Mục Khải Nguyệt vẫn luôn canh giữ trước cửa. Tinh Uyển nghe thấy tiếng bàn tán khe khẽ liền đi qua, hóa ra ba vật nhỏ đáng yêu đã thu hút không ít người đến xem.

 

Tiểu Nhu Mễ mặt mày khó chịu, cái đuôi đập bình bịch xuống ghế mềm thể hiện tâm trạng tồi tệ. Nhìn hai con hồ ly ngu ngốc vẫn ngủ say sưa, nó quất đuôi một cái vào người chúng. Tiểu Hồng chỉ đưa móng vuốt gãi gãi chỗ bị đ.á.n.h rồi đổi tư thế ngủ tiếp.

 

Lần này mặt Tiểu Nhu Mễ đen sì lại. Nếu không phải sợ hai đứa ngốc này bị kẻ xấu bế đi mất thì nó đã bỏ đi từ lâu rồi.

 

“Meo meo...” Dậy mau con hồ ly c.h.ế.t tiệt! Tiểu Nhu Mễ lao vào người Tiểu Hồng c.ắ.n tai nó.

 

“Chít...” Tiểu Hồng đưa hai móng vuốt vuốt đầu, gạt móng vuốt Tiểu Nhu Mễ ra, ôm đầu nhỏ, cuộn đuôi lên che kín đầu, cả người cuộn tròn như quả bóng.

 

Đám người vây xem bị cảnh tượng này đốn tim, hét lên khe khẽ vì quá dễ thương.

 

Tinh Uyển len vào đám đông, bế hai con hồ ly lên. Tiểu Nhu Mễ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có người đến, sau đó nhảy lên người hai con hồ ly đang ngủ, còn tức tối giẫm giẫm mấy cái.

 

Tinh Uyển buồn cười nhìn nó, sau đó nói với mọi người: “Phiền mọi người nhường đường chút, cảm ơn.”

 

Đám đông chủ động tránh ra, tuy có chút tiếc nuối nhưng họ cũng không nỡ đ.á.n.h thức hai chú hồ ly nhỏ.

 

Cửa phòng thay đồ mở ra, Tô Ngọc mặc bộ đồ cưỡi ngựa bước ra. Mục Khải Nguyệt nhìn đến ngẩn ngơ.

 

Tô Ngọc mặt hơi đỏ: “Nhìn cái gì, lại không phải chưa thấy bao giờ.”

 

“Ngọc Ngọc đẹp quá.” Mắt Mục Khải Nguyệt sáng rực, nhìn cô chằm chằm.

 

Nhân viên bên cạnh mở to mắt che miệng: “Trời ơi cô ơi, bộ đồ này quả thực như được may đo riêng cho cô vậy.”

 

Tóc Tô Ngọc buộc đuôi ngựa cao, cộng thêm bộ đồ tôn dáng và khí chất, khuôn mặt vốn đã tinh xảo giờ càng thêm rạng rỡ động lòng người.

 

“Oa! Chị biết ngay bộ này chắc chắn hợp với em mà, không ngờ mặc lên lại đẹp đến thế.” Tinh Uyển ôm hồ ly và mèo vây quanh Tô Ngọc trầm trồ. Tiểu Nhu Mễ nhảy phắt lên vai Tô Ngọc kêu meo meo.

 

“Được rồi, em đi thay ra đây.” Không đợi họ nói gì thêm, Tô Ngọc quay người vào phòng thay đồ.

 

“Haizz, cứ thế mặc đi luôn thì tốt biết mấy!” Tinh Uyển tiếc nuối. Nhìn Mục Khải Nguyệt cứ nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng, Tinh Uyển đột nhiên cảm thấy người như Mục Khải Nguyệt cũng rất tốt, tình yêu của cậu ấy dành cho Tô Ngọc thể hiện hoàn toàn trên khuôn mặt, ánh mắt cũng luôn dõi theo cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mua quần áo xong Tô Ngọc cũng không còn hứng thú đi dạo nữa, trời đã tối muộn rồi.

 

“Trời ơi, đó là cái gì vậy?” Trong đám đông truyền đến tiếng kinh hô, tiếp đó mọi người xôn xao, bước chân dần dừng lại.

 

Chỉ thấy trên màn hình lớn của tòa nhà cao tầng, một cô gái xinh đẹp mặc váy cưới đang ngủ yên bình dưới gốc cây đỗ quyên nở rộ hoa, xung quanh bướm lượn dập dìu, khung cảnh đẹp như mộng.

 

Hình ảnh tiếp tục chuyển động, đột nhiên từ trên cây thả xuống hai cái đuôi lông xù, một đỏ một trắng.

 

“Chít chít.” Hai tiếng hồ ly kêu lanh lảnh vang lên rõ ràng. Sau đó hai chú hồ ly béo ú nhảy từ trên cây xuống đất nhẹ nhàng. Thấy cô gái như tinh linh đang ngủ, trong mắt chúng hiện lên vẻ tò mò, rồi tiến lại gần ngửi ngửi.

 

“Xoạt xoạt...” Tiếng bước chân trầm ổn truyền đến. Hình ảnh chuyển đổi, trên màn hình xuất hiện một con sói trắng khổng lồ đang chậm rãi đi tới từ xa. Ánh mắt sắc bén của bạch lang như xuyên thấu màn hình khiến người xem rùng mình.

 

Khi bạch lang đến gần, hai chú hồ ly béo dường như bị dọa sợ, chạy tót lên cây, nhưng không bỏ đi mà căng thẳng nhìn bạch lang đang tiến lại.

 

Tuy nhiên bạch lang dường như không để ý đến chúng, chỉ chăm chú nhìn cô gái nằm trên mặt đất. Cảnh tượng này khiến người xem bên ngoài đều nín thở hồi hộp.

 

Đúng lúc này cô gái nằm trên mặt đất cử động. Hàng mi dài như cánh quạt khẽ rung, đóa hoa nhàn nhạt vẽ nơi khóe mắt từ từ nở rộ.

 

“Oa!” Một số cô gái che miệng kinh ngạc. Thật sự quá thần kỳ, trước kia chưa từng thấy ai trang điểm kiểu này khi chụp ảnh cưới.

 

Cô gái tinh linh mở mắt ra liền thấy bạch lang đối diện. Hai chú hồ ly béo trên cây kêu chít chít như muốn nhắc nhở cô gái chạy mau, nào ngờ trong mắt cô gái chỉ toàn hình bóng bạch lang.

 

“Chàng đến rồi.” Cô gái mỉm cười nhẹ nhàng nói một câu.

 

Bạch lang nhìn cô gái đầy sủng nịch. Ngay sau đó những cánh hoa trên mặt đất bay lên vây quanh bạch lang.

 

Cánh hoa tan đi, bạch lang biến mất, thay vào đó là một chàng trai tuấn tú mặc vest trắng tay cầm bó hồng đỏ thắm bước đến gần cô gái. Anh vươn tay ra, cô gái hạnh phúc đặt tay mình vào tay anh.

 

Bướm lượn hoa bay, đôi tình nhân thâm tình nhìn nhau dưới gốc cây. Hai chú hồ ly béo trên cây mở to mắt tò mò nhìn xuống. Khung cảnh này đẹp đến nao lòng.

 

Cuối cùng hình ảnh chuyển sang rừng đào nở rộ, đôi tân nhân đuổi bắt nhau trong rừng, hai chú hồ ly béo lon ton theo sau. Hình ảnh chạy nhảy đột nhiên hòa vào nhau biến thành một con ngựa trắng tuấn mã phi nước đại, cánh hoa đào và bướm vây quanh. Cuối cùng biến thành cô dâu mặc váy cưới cưỡi trên lưng ngựa trắng, bên cạnh một con sói khổng lồ dần hiện ra, hướng về phía mặt trời lặn đỏ rực. Một sói một ngựa một người dần biến mất, dưới ánh tà dương, tên tổ quay phim và danh sách nhân viên tham gia hiện ra.

 

Hình ảnh đã tắt, nhưng đám đông trước màn hình lớn vẫn đứng chôn chân, ngẩn ngơ nhìn lên, thật lâu chưa thể bình tĩnh lại...

 

“Trời ơi, hóa ra đây là chụp ảnh cưới! Đẹp quá, tôi muốn chụp lại ảnh cưới quá đi mất!” Một tiếng thốt lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, hiện trường bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Thế này là muốn nghịch thiên rồi! Hóa ra ảnh cưới còn có thể chụp như vậy. Không được, chỗ chồng tôi tìm chụp chán quá, tôi cũng muốn đến chỗ trên màn hình chụp. Có ai biết đó là đâu không?”

 

“Tôi biết, là thôn Linh Khê. Tôi từng đến đó rồi, đẹp lắm, cuối tuần này tôi phải đi lại lần nữa.”

 

“Tôi phải về lướt mạng xem lại ngay, vừa rồi số điện thoại của nhiếp ảnh gia là bao nhiêu tôi nhìn không rõ.”

 

“Hai con hồ ly béo ú kia đáng yêu quá, đó là Tiểu Hồng Tiểu Bạch phải không? Còn cả Tiểu Tinh Nhi và Bạch Nhị nữa, sao con nào tôi cũng muốn nuôi thế này!”

 

“Thôi đi, ngoan ngoãn đẹp đẽ toàn là của nhà người ta, sao boss nhà tôi cả ngày cứ nhìn tôi ngứa mắt thế nhỉ, sờ tí cũng không cho.”