Âu Na Na về nhà càng nghĩ càng tức, nhớ lại thái độ của Âu Tinh Nhu lúc rời đi, cô ta tát thẳng vào mặt chị họ: “Chị nói đi, có phải chị muốn thấy tôi xấu mặt không? Cư nhiên lôi tôi ra giữa chốn đông người mà không biết tìm cái gì che chắn cho tôi trước à!”
Âu Tinh Nhu ăn trọn cái tát, ôm mặt không nói gì. Dưới hàng mi rũ xuống lóe lên tia tàn độc, nhưng khi ngẩng đầu lên lại là vẻ mặt yếu đuối đáng thương đầy nước mắt.
“Biểu muội đừng giận, chị cũng không ngờ người phụ nữ kia lại làm như vậy. Người đàn ông và con súc sinh bên cạnh cô ta làm em bị thương mà cô ta cũng không ngăn cản, chắc chắn là muốn nhìn em mất mặt. Sao cô ta lại độc ác như vậy chứ!” Nói đến cuối Âu Tinh Nhu tỏ ra đầy căm phẫn, như đang bất bình thay cho Âu Na Na.
Cô ta nắm rõ tính cách Âu Na Na trong lòng bàn tay. Quả nhiên sự chú ý và cơn giận của Âu Na Na chuyển sang Tô Ngọc.
“Con tiện nhân đó, tao nhất định phải cho nó c.h.ế.t không t.ử tế. Chẳng phải chỉ có cái mặt hồ ly tinh thôi sao, vậy thì hủy hoại nó đi!” Nghĩ đến khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Tô Ngọc, trong mắt cô ta trào dâng sự ghen ghét.
“Còn cả bà chủ cửa hàng kia nữa. Hừ, tưởng Đêm Tối có chút tiếng tăm ở thành phố S là có thể vô pháp vô thiên à? Tao sẽ cho bà ta biết kết cục khi chọc vào Âu Na Na này.”
Nghĩ đến cảnh tượng Tô Ngọc và Lưu Văn quỳ xuống xin tha, trong lòng cô ta dâng lên khoái cảm vặn vẹo.
Nhìn lại Âu Tinh Nhu đang đứng đó khóc lóc đáng thương: “Vậy tại sao trong cửa hàng chị không cho tôi mắng bọn họ?”
“Chị làm thế là vì danh tiếng của em thôi mà. Em nghĩ xem em lớn thế này rồi, nhỡ bên ngoài đồn đại em không tốt thì bạn trai tương lai của em sẽ nhìn em thế nào? Em không cho rằng chị đang giúp người phụ nữ kia chứ? Dù sao chúng ta cũng là chị em, không ngờ em lại hiểu lầm chị như vậy.” Âu Tinh Nhu c.ắ.n môi, thân thể run rẩy như đang cố kìm nén điều gì, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
“Chị thực sự muốn giúp em, nhưng không ngờ người phụ nữ đó lại mồm mép sắc sảo như vậy, hơn nữa cửa hàng trưởng Đêm Tối cũng hoàn toàn không nể mặt nhà họ Âu.” Cô ta khóc thút thít, dáng vẻ khiến Âu Chấn Thiên vừa từ bên ngoài về nhìn thấy chỉ muốn ôm vào lòng che chở.
Ông ta bực bội nhìn Âu Na Na mặt mũi lòe loẹt: “Con làm sao thế hả? Lại gây chuyện gì bên ngoài rồi về nhà trút giận?”
“Ba, sao ba lại nói con như thế? Con bị người ta bắt nạt ở bên ngoài ba có biết không?” Âu Na Na nghe câu đầu tiên của bố là mắng mình liền nổi đóa lên.
“Ai mà bắt nạt được con? Còn nữa sao con lại trút giận lên chị họ con? Tinh Nhu con về phòng trước đi.” Âu Chấn Thiên ôn tồn nói với Âu Tinh Nhu.
“Bác cả, chuyện này không phải lỗi của em ấy. Nếu không phải cô gái kia làm em ấy xấu mặt còn làm em ấy bị thương thì em ấy cũng sẽ không nổi giận lớn như vậy.” Âu Tinh Nhu khóc lóc đáng thương.
“Chuyện là thế nào?” Âu Chấn Thiên nhíu mày hỏi. Bị bắt nạt thật à? Ai to gan dám bắt nạt con gái Âu Chấn Thiên này?
“Ba không biết hôm nay con mất mặt thế nào đâu. Ba nhất định phải giúp con! Người phụ nữ đó dẫn theo một gã đàn ông và một con súc sinh cào con bị thương, bọn họ còn đẩy con ngã. Xem này, tay con giờ vẫn còn đau đây này.” Cô ta đưa tay ra trước mặt Âu Chấn Thiên rồi tiếp tục kể lể.
“Váy con cũng bị rách, lúc ấy trong cửa hàng có bao nhiêu người nhìn thấy. Đáng ghét nhất là bà chủ cửa hàng đó, bà ta cư nhiên đuổi chúng con ra ngoài. Con nhất định phải khiến bọn họ không sống nổi ở thành phố S này!” Âu Na Na nghiến răng, sắc mặt vặn vẹo.
“Ai to gan như vậy?” Âu Chấn Thiên sầm mặt. Tuy đứa con gái này hay gây rắc rối, nhưng con gái Âu Chấn Thiên cũng không phải để người ngoài bắt nạt. Đây chẳng phải là tát thẳng vào mặt ông ta sao?
Thấy phản ứng của bố, Âu Na Na mắt sáng lên, tưởng ông ta đau lòng mình nên mới tức giận như vậy, trong lòng đắc ý. Xem đi, quả nhiên bố vẫn yêu thương mình nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế là cô ta kéo tay Âu Chấn Thiên làm nũng, chỉ là lớp trang điểm lòe loẹt trên mặt nhìn hơi kinh dị.
“Ba nhất định phải điều tra ra người phụ nữ đó, còn nữa con muốn thu mua Đêm Tối. Bọn họ quá kiêu ngạo, thấy con bị bắt nạt mà không ra giúp, bà chủ cửa hàng càng quá đáng hơn trực tiếp đuổi bọn con ra ngoài. Trong mắt bà ta còn có nhà họ Âu không...”
Càng nghe ông ta mặt càng đen lại, tát một cái thật mạnh vào mặt Âu Na Na.
Âu Na Na ngơ ngác, ôm mặt không dám tin nhìn người đàn ông đang phẫn nộ trước mắt: “Tại... tại sao?” Cô ta nói sai gì sao? Tại sao lại đ.á.n.h cô ta?
Ngay cả Âu Tinh Nhu bên cạnh cũng kinh ngạc, vội cúi đầu hạ thấp sự tồn tại của mình, cô ta không muốn chọc vào Âu Chấn Thiên đang nổi nóng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Tại sao à? Mày biết Đêm Tối là của ai không hả? Còn dám đòi thu mua nó? Bố mày còn không dám động vào nó đây này!” Nghĩ đến chuyện xảy ra hôm qua ông ta liền tức điên. Mẹ kiếp, người của bang Lửa Cháy trong một đêm bị tiêu diệt sạch, đ.á.n.h cho ông ta trở tay không kịp. Vừa hay đứa con gái này lại đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g.
“Con làm sao biết được.” Âu Na Na đối diện với khuôn mặt giận dữ của bố, trong lòng tuy tức nhưng không dám to tiếng.
“Chuyện Đêm Tối mày đừng có mơ tưởng nữa, đó là sản nghiệp của bang Ám Dạ. Trước kia có lẽ chúng ta không sợ hắn, nhưng là...” Nói đến đây ông ta nhìn con gái mình. “Thôi, nói với mày mày cũng không hiểu. Nhìn cái bộ dạng mày xem, mau đi rửa sạch cái đống trên mặt đi. Nam Tư Bạch mấy ngày nữa sẽ về, trong thời gian này mày tập trung chú ý vào nhà họ Nam cho tao.”
“Thật ạ? Anh Tư Bạch sắp về? Thế thì tốt quá!” Âu Na Na nghe tin này lập tức quên sạch chuyện không vui vừa rồi, một lòng chỉ nghĩ đến Nam Tư Bạch.
Âu Tinh Nhu mím c.h.ặ.t đôi môi tái nhợt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Trong lòng gào thét: Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì cái đồ bao cỏ này lại được mơ tưởng đến người đàn ông như vậy? Người đàn ông đó là của cô ta!
Âu Na Na vui vẻ đi rồi, Âu Chấn Thiên vỗ vai Âu Tinh Nhu: “Con cũng biết tính nó rồi đấy, nhẫn nhịn một chút đi. Cũng không biết nó giống ai nữa.”
“Bác cả con biết mà, dù sao con cũng là chị, chăm sóc em là việc nên làm.” Âu Tinh Nhu ngẩng đầu, trên mặt là nụ cười rạng rỡ.
Cô ta biết mình chỉ là người ngoài, dù Âu Chấn Thiên có thương cô ta thế nào cũng không bằng sự thật Âu Na Na là con ruột ông ta. Cho nên cô ta không thể khóc lóc mách lẻo trước mặt ông ta, như vậy chỉ phản tác dụng.
Quả nhiên nhìn thấy nụ cười rạng rỡ này, Âu Chấn Thiên hài lòng cười, trong mắt thoáng qua tia đau lòng: “Yên tâm đi, bác sẽ coi con như con gái ruột mà thương yêu. Quần áo hay gì thiếu cứ bảo bác lấy tiền.”
“Bác cả, quần áo con đủ mặc rồi, bác kiếm tiền cũng không dễ dàng, con không thể tiêu hoang được.” Âu Tinh Nhu mỉm cười ngọt ngào, miệng nói những lời đúng mực.
“Chút tiền ấy đối với nhà họ Âu có là gì. Trong thẻ này có hai vạn tệ, con cứ cầm lấy tiêu, hết lại tìm bác.” Nói rồi ông ta đưa thẻ cho Âu Tinh Nhu rồi rời đi.
Chờ bóng lưng Âu Chấn Thiên khuất hẳn, nụ cười trên mặt Âu Tinh Nhu tắt ngấm. Cô ta cười lạnh nhìn tấm thẻ trong tay. Cái gì mà con gái ruột? Con gái ruột thì làm sao để Âu Na Na bắt nạt cô ta? Còn mai mối người đàn ông ưu tú như vậy cho Âu Na Na. Hừ, người đàn ông đó chỉ có Âu Tinh Nhu cô ta mới xứng đôi.
Âu Tinh Nhu nhớ lại lần đầu cùng Âu Na Na đến nhà họ Nam, nhìn thấy người đàn ông ngồi lặng lẽ đọc sách trong sân. Anh ấy là người đàn ông đẹp nhất cô ta từng gặp từ bé đến lớn. Nhìn Âu Na Na ân cần vây quanh anh ta mà mình chỉ có thể đứng nhìn, lúc đó cô ta đã hận c.h.ế.t Âu Na Na rồi.