Tỉnh lại trong l.ồ.ng n.g.ự.c quen thuộc, tâm trạng Tô Ngọc rất tốt, cô ôm lấy Mục Khải Nguyệt cọ cọ một cái, liếc nhìn đồng hồ, hình như dậy hơi muộn rồi.
“Ngọc Ngọc ~” Mục Khải Nguyệt nửa mở mắt, thấy Tô Ngọc đã ngồi dậy, hắn vội ôm c.h.ặ.t eo cô, mái tóc hơi rối dụi vào lòng Tô Ngọc.
“Tỉnh rồi à? Ngủ ngon không?”
“Ừm, đói bụng rồi.”
“Vậy dậy thôi, chúng ta ra ngoài ăn sáng.”
“Không muốn dậy.” Mục Khải Nguyệt bám riết lấy Tô Ngọc không buông, giở thói ăn vạ.
“...”
Hai người lề mề trên giường mãi mới ra được phòng khách. Trong phòng khách, Tiểu Nặc Nặc thấy Tô Ngọc thì mắt sáng rực, ôm bát cơm của mình lạch bạch chạy tới.
“Tiểu Nặc Nặc đang ăn cơm à, anh trai em đâu?” Tô Ngọc bế bổng cậu nhóc lên đặt vào lòng. Tiểu Nhu Mễ đang l.i.ế.m lông trên bàn cũng ưu nhã nhảy xuống đất rồi đi về phía họ, nhảy nhẹ một cái lên vai Tô Ngọc.
“Anh trai đi chạy bộ rồi. Cái chú đen thùi lùi kia đáng ghét lắm, bắt anh dậy từ sớm tinh mơ, lúc Tiểu Nặc Nặc còn đang ngủ cơ, đến giờ vẫn chưa trả anh trai cho em.” Tiểu Nặc Nặc phồng má bất mãn mách lẻo.
Ngô Hạo – “chú đen thùi lùi” – hắt xì một cái, nhìn Đường Mặc đang mồ hôi nhễ nhại kiên trì chạy bộ cách đó không xa, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ thằng nhóc này đang c.h.ử.i thầm mình?”
“Anh trai muốn nhanh ch.óng mạnh mẽ để bảo vệ Tiểu Nặc Nặc của chúng ta mà!” Tô Ngọc ngồi xuống, buồn cười ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của cậu bé.
“Hai đứa dậy rồi à, bọn họ đều ra ngoài chơi cả rồi. Cơm sáng là do Uyển Tình nấu, nhưng mì phải làm ngay mới ngon, để bà đi nấu hai bát cho các cháu.” Bà Mục nhìn Mục Khải Nguyệt và Tô Ngọc đầy âu yếm, nghĩ thầm hai đứa này cũng ngủ chung rồi, bao giờ mới chịu cưới đây!
“Không cần đâu bà Mục, chúng cháu tự làm được ạ.” Nói rồi cô đặt Tiểu Nặc Nặc xuống ghế bên cạnh, chạy vào bếp. Vốn dĩ Mục Khải Nguyệt cũng định đi theo, nhưng bị bà Mục kéo lại.
“Tiểu Nguyệt à! Cháu phải tranh thủ lên, nếu sớm sinh cho bà một đứa chắt béo mập như Tiểu Nặc Nặc thì tốt quá. Anh trai cháu đến giờ vẫn chưa chịu tìm bạn gái, trước kia cứ nhắc đến xem mắt là nó chống đối đủ kiểu, bà còn nghi nó thích con trai ấy chứ.
Nếu không sao nó lại ghét tiếp xúc với con gái như thế. Giờ thì tốt rồi, có cháu, lại còn tìm cho bà một cô cháu dâu xinh đẹp thế này, cho dù Mục Khải Chiến nó có thích con trai thật thì nhà họ Mục cũng không lo tuyệt tự.” Bà Mục cứ thế lải nhải bên tai Mục Khải Nguyệt, chẳng quan tâm hắn có hiểu hay không.
Tô Ngọc từ trong bếp đi ra nghe thấy vậy suýt thì ngã chúi đầu. Cô cạn lời nhìn bà Mục, bà đang nói cái gì thế này? Tư tưởng bà cũng thoáng thật đấy, với lại bà nói nhiều như vậy Thỏ Trắng nhỏ cũng có hiểu đâu.
Tô Ngọc đưa một bát mì cho Mục Khải Nguyệt, sau đó mình cũng ngồi xuống bắt đầu ăn. Tiểu Nặc Nặc đung đưa đôi chân ngắn ngủn ngồi trên ghế cao, thỉnh thoảng lại lén gắp một ít mì trong bát mình cho vào bát Tiểu Nhu Mễ.
Tết Thanh Minh sắp đến, mấy ngày nay trong thôn náo nhiệt hẳn lên. Nhà nào nhà nấy đều chuẩn bị đồ đi tảo mộ. Trong thôn có rất nhiều người khéo tay, tiền giấy, nến... đều tự làm lấy. Tuy tiền giấy chỉ có thể làm loại màu vàng hoặc đỏ đơn giản, nhưng nến thì được làm rất đẹp, tạo hình thành đủ loại con vật đáng yêu khiến lũ trẻ trong thôn mê tít.
Dưới tán cây lớn trước sân, nhà nào cũng lấy xích đu đã chuẩn bị sẵn ra buộc lên cây. Tô Ngọc cũng không ngoại lệ, cô đã sớm đặt làm bốn cái xích đu chỗ ông cố, hôm nay mang về vừa lúc để đám Mục Khải Chiến treo lên.
“Oa! Tiểu Ngọc Ngọc, chỗ các em làm long trọng quá!” Lý Tiểu Huyên ngồi đung đưa trên xích đu, cô nàng chưa bao giờ biết Tết Thanh Minh lại còn bày vẽ nhiều thứ thế này.
“Thế này đã là gì, còn nữa cơ. Chiều nay mọi người cùng em đi hái rau khúc, tối mang sang nhà thím Ba làm bánh trôi, bánh chay, còn cả bánh ngải cứu nữa. Tóm lại phải chuẩn bị hết đồ ăn trước ngày mai, vì ngày mai không được nổi lửa.” Tô Ngọc lải nhải dặn dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hả! Vậy mai chỉ ăn mấy thứ đó thôi sao?”
“Đúng vậy, ngày mai cả thôn đều không được nổi lửa. Không chỉ thế, ngày mai em còn phải mặc Hán phục cả ngày. Quy củ trong thôn cổ hủ lắm, để tỏ lòng tôn kính tổ tiên, chuyện ăn mặc và ăn uống đều rất được chú trọng.”
“Trời ơi, nghiêm túc vậy sao?” Hồi ở thành phố bọn họ chưa bao giờ nghe nói đón Tết Thanh Minh lại lắm chuyện thế này.
Tết Thanh Minh đến rất nhanh, các trường đại học cũng cho nghỉ ngắn hạn. Thế là lượng khách đến thôn Linh Khê tăng đột biến. Vì hôm nay không được nổi lửa nên các quầy hàng của người dân đều bày bán bánh thanh minh, bánh ngải cứu và các loại điểm tâm. Tuy khách du lịch có chút tiếc nuối vì không được ăn đồ nóng sốt ở Linh Khê, nhưng sau khi nếm thử những loại bánh ngon lành này thì ai nấy đều thỏa mãn.
“Oa... Tướng Quân to thật đấy!”
Từ sau khi Tướng Quân xuất hiện, nó nhanh ch.óng trở thành người bạn được lũ trẻ yêu thích nhất. Một số du khách mới đến nhìn thấy Tướng Quân thì sợ hãi chùn bước, nhưng thấy lũ trẻ vui đùa trên người nó mà nó cũng không giận thì lại cảm thấy ấm áp lạ thường, liền lôi điện thoại ra chụp lấy chụp để.
“Là Tiểu Nguyệt Nha chúng nó kìa, chúng nó đang thi đấu sao?” Trên bãi cỏ, Tiểu Nguyệt Nha và Bạch Nhị đang lấy đà chuẩn bị, bên cạnh là Hắc Phong và Xích Vũ cũng sẵn sàng.
“Gâu!” Tiểu Tinh Nhi gầm nhẹ một tiếng, Tiểu Nguyệt Nha, Bạch Nhị và hai chú ngựa con đồng thời lao v.út đi. Vừa bắt đầu không lâu, hai chú ngựa con đã bị bỏ lại phía sau do chênh lệch sức lực.
“Tiểu Nguyệt Nha cố lên, chạy nhanh lên cho cái tên Bạch Nhị ngốc nghếch kia hít khói đi!” Hoắc Vũ nhảy cẫng lên cổ vũ cho Tiểu Nguyệt Nha. Hôm qua Bạch Nhị lại quất hắn một cái đuôi, mối thù này kết sâu rồi.
“Cút đi! Bạch Nhị cố lên, cái quần đùi của ta cược hết vào ngươi đấy, nhất định phải bỏ xa con ch.ó ngốc Tiểu Nguyệt Nha kia!” Tiểu Thải đậu trên đầu Hoắc Vũ, cào cấu lung tung la hét.
“Ai cho mi cổ vũ Bạch Nhị hả? Ngày thường gia đối xử với mi không tốt sao? Muốn thấy ta mất mặt hả, mơ đi cưng!” Nó cào cấu trên đầu Hoắc Vũ mấy cái rồi nhanh ch.óng bay đi.
“Vãi chưởng, Tiểu Thải mi chán sống rồi! Tiểu Kim, đi, chúng ta liên minh!” Hoắc Vũ tức giận vuốt lại tóc, sau đó kéo Tiểu Kim đuổi theo. Cố Hiên ôm chú khỉ con tò mò ngó nhìn theo.
“Muốn đi chơi không?” Cố Hiên tung tung tiểu gia hỏa trong lòng. Nhưng đám kia nghịch ngợm quá, sợ làm bị thương khỉ con nên Cố Hiên ôm nó đi về phía Báo Ca.
Năm tiểu gia hỏa vẻ mặt tủi thân ngồi ngoan ngoãn, không dám nhìn ngó lung tung, nếu không lát nữa sẽ không có gì ăn, đến cả chị chủ cũng không giúp chúng nó.
“Gâu...” Sao Trời sủa một tiếng, năm tiểu gia hỏa lập tức vứt bỏ hình tượng nằm bò ra đất, Tiểu Thổ lôi từ sau m.ô.n.g ra một quả Thú Linh c.ắ.n rôm rốp.
“Ngao ngao!” Tráng Tráng bốn chân mập mạp linh hoạt cử động, lao vào người Tiểu Thổ định cướp đồ ăn, mấy con khác cũng nhảy nhót chạy tới.
Đẩy Tráng Tráng ra một cái, Tiểu Thổ ngậm quả quay người bỏ chạy.
“Ngao ngao!” Tiểu Thổ vì không nhìn đường nên đ.â.m sầm vào chân Cố Hiên. Nó dứt khoát dừng lại, c.ắ.n rôm rốp mấy cái rồi nuốt chửng quả vào bụng.
“Ngao ngao!” Tráng Tráng tức giận nhảy lên bụng nó như nhảy bạt lò xo, dùng thân hình hơi mập đè nó xuống.
“Chít chít!”
Chỉ trong chốc lát, năm tiểu gia hỏa đã đ.á.n.h nhau loạn xạ thành một đống. Khỉ con có chút sợ hãi rúc vào lòng Cố Hiên, nhưng lại không nhịn được tò mò thò đầu ra xem.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.