“Tô Ngọc, Tô Ngọc!” Đang lúc ăn cơm, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi ầm ĩ.
“Giọng này sao quen thế nhỉ?” Tô Ngọc nghiêng đầu, hơn nữa sao cô có dự cảm chẳng lành thế này.
Cố Nguyên cũng sững lại, lạnh lùng nói: “Tên bác sĩ nhỏ kia?”
“Vãi chưởng, nhớ ra rồi, cái tên điên đó!” Tô Ngọc kinh hãi. “Sao hắn lại chạy đến đây?”
“Cái gì? Ai là tên điên?” Trần Trường Ca vừa bước vào liền nói, thấy mọi người đang ăn cơm mắt sáng rực lên, quăng cái vali trong tay đi, vô cùng tự giác tìm một cái ghế.
Hắn đảo mắt một vòng, lon ton bê ghế chen vào giữa Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt, sau đó cười hì hì nói với Mục Khải Nguyệt: “Người anh em nhường chỗ chút nhé!”
Mục Khải Nguyệt phồng má, đẩy hắn ra phía sau, ôm lấy cánh tay Tô Ngọc tức tối nói: “Ngọc Ngọc là của tôi!”
“Của cậu cái gì, cậu là ai?” Trần Trường Ca đặt ghế xuống chống nạnh quát.
Tức khắc mấy ánh mắt lạnh băng chĩa về phía hắn. Trần Trường Ca chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, rụt cổ lại lầm bầm không cam lòng: “Không phải... chỉ là một chỗ ngồi thôi sao? Tôi đổi là được chứ gì.”
Bên kia Tô Ngọc là bà Mục, hắn không dám tranh, đành tìm người khác. Thế là người nào đó chuyển mục tiêu sang Cố Nguyên.
Ôm ghế đến bên cạnh hắn, mắt mong chờ nhìn Cố Nguyên và Rowle: “Nhường chỗ chút đi mà!”
Cố Nguyên không nhúc nhích, Rowle tính tình tốt hơn chút, dịch ghế sang bên cạnh.
“Cảm ơn nhá!” Trần Trường Ca lập tức cười hì hì chen vào. Hắn lại nhìn hai bên, chớp mắt vô tội nói: “Bát đũa của tôi đâu?”
“Quạ quạ...” Tô Ngọc có thể cảm nhận được một đàn quạ đen bay qua đỉnh đầu.
“Tôi bảo này, sao cậu lại chạy đến đây?” Tô Ngọc bất lực hỏi.
“Đương nhiên là đến tìm cô rồi! Hôm đó tôi gọi các người đều không nghe thấy, tôi đành phải tự mình tìm đến thôi. Nhưng cũng may chỗ này dễ tìm, tôi vừa hỏi bạch lang là có rất nhiều người biết. Tiếc là lúc đến gặp phải một tên kiếm chuyện, tôi định xử lý hắn, tên đó cũng lợi hại phết, may mà tôi chạy nhanh không thì các người không gặp được tôi đâu. Lần sau tôi nhất định phải bảo sư phụ xử lý hắn. Đúng rồi bát đũa ở đâu? Tôi tự đi lấy vậy.”
“...”
Tư duy tên này nhảy cóc ghê thật. Còn nữa cái gì gọi là không nghe thấy, cô là cố ý đấy. Lần đầu tiên Tô Ngọc cảm thấy quá nổi tiếng cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
“Bát ở trong bếp, tự đi mà lấy.” Dùng đũa chỉ về phía nhà bếp, ngay sau đó người trên ghế Trần Trường Ca đã biến mất tăm.
“Tôi tới đây, tôi tới đây! Từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, làm tôi thèm c.h.ế.t được, phong phú quá đi!” Trần Trường Ca cầm một cái bát tô, xới một bát cơm đầy ú ụ, sau đó ngồi xuống bắt đầu càn quét.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tướng ăn không khó coi, nhưng tốc độ gắp thức ăn thì thật là... Mẹ kiếp không tranh thì hết mất. Tô Ngọc nhanh tay gắp món Mục Khải Nguyệt thích và món mình thích vào bát hắn.
Những người khác cũng tăng tốc độ tay, chưa nói đến mấy ông già càng già càng dẻo dai, cánh tay vung lên đầy lực, ngay cả Đường Mặc tốc độ cũng rất nhanh, nhưng cậu bé còn phải chăm sóc Tiểu Nặc Nặc bên cạnh.
Tiểu Nặc Nặc tức giận nhìn Trần Trường Ca, tên này thật đáng ghét. Khi đũa của Trần Trường Ca vươn về phía đĩa thức ăn trước mặt bé, tiểu gia hỏa dứt khoát đứng lên ghế bưng cả đĩa đi: “Heo heo!”
“Nhóc... Thôi được rồi, tôi không tranh đồ ăn trước mặt nhóc là được chứ gì? Đồ keo kiệt!” Trần Trường Ca bĩu môi, lại bắt đầu chiến đấu với các món khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ợ... No quá!” Ăn xong, Trần Trường Ca xoa cái bụng căng tròn, vẻ mặt hưởng thụ nằm dài trên sô pha.
Tô Ngọc đá hắn một cái: “Này, cậu không định ăn vạ ở nhà tôi đấy chứ?”
“Đương nhiên là không.” Hắn ngồi ngay ngắn lại. “Tôi đến nương nhờ cô mà. Cô không biết đâu, tôi bị người trong thôn đuổi ra ngoài, giờ không nhà để về, lại không có người thân, ca ca thật đáng thương a!” Đưa tay lau khóe mắt chẳng có giọt nước mắt nào, Trần Trường Ca lén nhìn Tô Ngọc.
Thấy vẻ mặt rõ ràng không tin của cô, Trần Trường Ca cuống lên: “Tôi nói thật đấy, nể tình tôi đáng thương thế này cô thu lưu tôi đi mà. Cô xem tôi đẹp trai, ăn ít, biết nói chuyện, biết y thuật, một người tốt thế này, cô không thiệt đâu.”
“Nói xong chưa?” Tô Ngọc u ám hỏi.
“Ừ ừ.” Trần Trường Ca nghĩ thầm mình có nhiều ưu điểm thế này cô ấy chắc sẽ không đuổi mình đi đâu nhỉ.
“Nào, chúng ta nói về những gì cậu vừa nói nhé. Quay đầu nhìn mấy người kia xem.” Tô Ngọc chỉ vào Mục Khải Chiến, Cố Nguyên và mọi người. “Cậu lấy đâu ra tự tin nói mình đẹp trai? Lại nói ăn ít, hôm nay một bàn thức ăn đều chui vào bụng cậu mà cậu dám bảo ăn ít? Mồm mép thì giỏi đấy, toàn là nói nhảm.”
Trần Trường Ca rụt cổ, hai ngón tay trỏ chọc chọc vào nhau, ấp úng nói: “Thì... chẳng phải còn biết y thuật sao? Các người có thiếu bác sĩ không? Y thuật của tôi tốt lắm. Nói trước nhé, tôi không có tiền trả tiền nhà đâu! Dù sao... bất kể thế nào tôi quyết định ở lại rồi, cùng lắm tôi nằm lì ở cửa nhà cô không đi nữa.”
“Vậy cậu ngủ ngoài cửa đi.” Tô Ngọc phất tay nói. Hắn rốt cuộc luyện thế nào mà da mặt dày đao thương bất nhập thế này?
“Đừng mà!” Trần Trường Ca lăn một vòng từ sô pha bò dậy ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tô Ngọc kêu gào: “Cô không thể thấy c.h.ế.t không cứu, tôi đáng yêu thiện lương thế này, sao cô có thể làm chuyện nhẫn tâm như vậy, sẽ bị báo ứng đấy!”
Mọi người: “...”
“Buông tay!” Tô Ngọc đen mặt đá chân, nhưng tên này sức trâu bò thật.
Mục Khải Nguyệt tức đỏ mặt, đá một cái vào người Trần Trường Ca, thấy hắn vẫn không động đậy liền xông lên bẻ tay hắn: “Buông Ngọc Ngọc ra!”
Mục Khải Chiến và mọi người sắc mặt đen sì, nguy hiểm nhìn chằm chằm Trần Trường Ca. Dám động tay động chân với vợ em trai/bạn gái bạn thân, tên này chán sống rồi à?
“Đánh c.h.ế.t cũng không buông, trừ phi cô đồng ý với tôi!” Đảo mắt nhìn Mục Khải Nguyệt, đột nhiên mắt hắn sáng lên, thả một tay ra chỉ vào Mục Khải Nguyệt: “Tôi có cách chữa khỏi bệnh cho cậu ta!”
“...”
Hiện trường tức khắc im lặng, ngay cả khí lạnh trên người Mục Khải Chiến cũng khựng lại.
“Cậu nói cái gì?” Bà Mục bật dậy.
“Bịch!” Mục Khải Nguyệt cuối cùng cũng hất được Trần Trường Ca ra, tủi thân bế bổng Tô Ngọc lên theo kiểu công chúa. Ngọc Ngọc là của hắn, mới không cho người khác ôm đâu.
Tô Ngọc theo bản năng ôm cổ Mục Khải Nguyệt, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm Trần Trường Ca, nheo mắt thăm dò: “Thỏ Trắng nhỏ nhà tôi khỏe mạnh, bệnh tật gì chứ?”
Trần Trường Ca bò dậy từ dưới đất, không chút để ý phủi bụi trên người: “Ha hả, ai bảo cậu ta không bệnh? Cậu ta không chỉ có bệnh, mà còn là bệnh từ trong bụng mẹ mang ra. Nhưng kỳ lạ là theo lý thuyết cậu ta không thể sống lâu thế này được chứ nhỉ!”
Tô Ngọc và nhóm bà Mục nghe hắn nói mà tim đập thon thót. Mục Khải Chiến trực tiếp tiến lên túm cổ áo Trần Trường Ca nguy hiểm nói: “Cậu có ý gì?”
Trần Trường Ca mới không sợ hắn, đắc ý dào dạt ngẩng đầu: “Trừ phi các người đồng ý cho tiểu gia ta ở lại, bằng không đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng không nói.”
“Chiến nhi buông tay ra trước đã.” Bà Mục vội vàng ngăn hành động của Mục Khải Chiến lại.