Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 165: Vị sư phụ quái đản



 

Bọn họ trước giờ đều cho rằng Mục Khải Nguyệt bị ngốc là do ảnh hưởng từ trong bụng mẹ khi xảy ra biến cố năm xưa. Hơn nữa, từ khi tìm được Mục Khải Nguyệt, cậu vẫn luôn sống rất hạnh phúc, nên họ cũng chưa từng nghĩ đến việc tìm bác sĩ khám cho cậu.

 

Giờ nghe Trần Trường Ca nói vậy, lòng ai nấy đều thắt lại. Tô Ngọc nhìn chằm chằm Trần Trường Ca: "Cậu tốt nhất là đừng có lừa bọn tôi."

 

"Tôi thề, lừa cô làm con ch.ó!" Trần Trường Ca giơ ba ngón tay lên trời, vẻ mặt đau khổ thề thốt: "Tôi đã thề độc như vậy rồi, lần này mọi người tin rồi chứ?"

 

Mọi người: "..."

 

Quả là... một lời thề độc địa...

 

"Cậu ta... đến đây tấu hài à?" Caesar huých tay Cố Nguyên bên cạnh.

 

Cố Nguyên lạnh lùng liếc hắn một cái, Caesar tiu nghỉu rụt tay về. Hắn chỉ hỏi một câu thôi mà, có cần dùng ánh mắt đáng sợ thế không?

 

"Vậy cậu nói xem, em trai tôi rốt cuộc mắc bệnh gì?" Mục Khải Chiến dìu bà Mục ngồi xuống, nhìn Trần Trường Ca hỏi.

 

Mục Khải Nguyệt trừng mắt nhìn Trần Trường Ca một cái, cũng ôm Tô Ngọc ngồi xuống ghế sô pha, sau đó đặt cô lên đùi mình.

 

Tô Ngọc lúc này mới phát hiện mình vẫn luôn được Mục Khải Nguyệt bế, mặt đỏ bừng, vội vàng nhảy xuống ngồi ngay ngắn bên cạnh, làm ngơ trước ánh mắt trêu chọc của mọi người.

 

Trần Trường Ca chớp mắt, tự giác tìm một chỗ trống ngồi xuống: "Tình trạng của cậu ta hơi phức tạp, thực ra cũng không thể coi là bệnh, mà là trúng độc."

 

"Cậu nói cái gì? Độc?" Mọi người đồng thanh kinh hô. Tô Ngọc bật dậy, nhìn chằm chằm Trần Trường Ca: "Rốt cuộc là sao? Anh ấy vẫn luôn khỏe mạnh, đâu có dấu hiệu trúng độc?"

 

"Ai bảo không có? Tư duy chỉ dừng lại ở đứa trẻ vài tuổi chính là dấu hiệu lớn nhất của loại độc đó. Mọi người tưởng cậu ta bị bẩm sinh sao?" Trần Trường Ca đắc ý nói.

 

"Vậy cậu mau nói cách chữa trị đi!" Bà Mục kích động định đứng lên, nhưng bị ông Mục ngăn lại.

 

"Làm sao cậu biết Khải Chiến trúng độc?" Mục Tri Lăng nheo mắt đ.á.n.h giá Trần Trường Ca. Không trách ông đa nghi, thực sự là Trần Trường Ca nhìn quá trẻ.

 

"Đương nhiên là nhìn ra rồi! Tôi học Đông y mà, sư phụ đều khen tôi thông minh hơn người, chứng tỏ trí tuệ của tôi không phải người phàm các người có thể sánh được." Trần Trường Ca nói với vẻ mặt hớn hở, tự khen mình không chút ngượng ngùng.

 

"Im miệng! Sư phụ cậu là ai?" Tô Ngọc day day thái dương, cô có cảm giác như đang nhìn thấy một Tiểu Thải phiên bản người.

 

"Sư phụ tôi... ông ấy không cho nói." Trần Trường Ca tủi thân nhìn Tô Ngọc.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Thực ra chúng ta là bạn tốt đúng không? Chỉ cần mọi người không nói ra ngoài là được. Sư phụ tôi tự xưng là truyền nhân đời thứ mấy ngàn của tộc Thần Nông, nhưng tôi vẫn luôn nghi ngờ ông ấy lừa tôi. Cả cái núi đó chỉ có tôi và ông ấy, lấy đâu ra cả một tộc."

 

Trần Trường Ca bĩu môi. Sư phụ lần nào cũng thần thần bí bí nói tộc Thần Nông ngày xưa huy hoàng thế nào, nhưng đừng nói tộc nhân Thần Nông, hắn sống ở đó bao lâu nay đến cái bóng ma cũng chưa từng thấy.

 

Tô Ngọc: "..." Bọn họ thành bạn tốt từ bao giờ thế? Với lại sư phụ cậu ta phải vô tư cỡ nào mới tin cậu ta sẽ không nói ra chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tộc Thần Nông? Không phải là Thần Nông nếm bách thảo trong truyền thuyết chứ?" Tô Ngọc sờ cằm.

 

"Thần Nông... Sư phụ cậu có phải tên là Thánh Long Y không?" Mạc Vũ mắt sáng lên, nhớ ra điều gì đó.

 

"Hả? Sao ông biết? Ông từng gặp sư phụ tôi rồi à?" Trần Trường Ca ngạc nhiên nhìn Mạc Vũ.

 

"Gặp rồi, sao lại chưa gặp. Tục ngữ có câu cha nợ con trả, sư phụ cậu năm xưa tiện tay cuỗm đi của tôi một bức thư pháp của Vương Hi Chi, một bình gốm sứ Thanh Hoa và một nghiên mực cổ. Chỗ đó cộng lại ít nhất cũng vài trăm vạn tệ, cậu làm đồ đệ có phải nên trả nợ thay sư phụ không hả?" Mạc Vũ nghiến răng nghiến lợi, lửa giận trong mắt sắp phun ra ngoài.

 

Nụ cười trên mặt Trần Trường Ca cứng đờ. Mẹ kiếp, sao hắn lại quên mất lão già kia có cái tật xấu này chứ. Giờ chủ nợ tìm tới cửa rồi, phi, thế này có tính là tự chui đầu vào rọ không?

 

"Hóa ra là lão già đó!" Mục Tri Lăng cũng bừng tỉnh, ngay sau đó ông lao tới bóp cổ Trần Trường Ca: "Về bảo lão già c.h.ế.t tiệt đó trả lại chậu lan Tố Quan Hà Đỉnh cho ta, còn cả miếng ngọc phỉ thúy Đế Vương Lục nữa!"

 

Mọi người: "..." Lão già kia đúng là thần nhân phương nào rồi.

 

"Bình tĩnh, bình tĩnh ông ơi... Má ơi, ông mà g.i.ế.c tôi thì ai tìm sư phụ tôi cho các ông đòi nợ!" Trần Trường Ca mếu máo. Lão già kia rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu người vậy?

 

"Hóa ra lão già đó vẫn còn sống. Bao nhiêu năm không tin tức, ông đây cứ tưởng hắn c.h.ế.t rồi. Đừng tưởng trốn nợ được, mau gọi thằng cha đó đến đây cho ta!" Mục Tri Lăng bị bà Mục kéo ra, vẫn trừng mắt quát.

 

"Khụ khụ... Ông ấy đang bế quan, không thì sao tôi trốn ra dễ thế được. Nhưng chắc giờ cũng xuất quan rồi, để tôi gửi tin cho ông ấy." Trần Trường Ca xoa cổ lùi ra xa. Má ơi, nguy hiểm quá!

 

Hắn vớ lấy cái vali nhỏ ném bên cạnh, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Ngọc lôi ra hai bộ quần áo, một đóa linh chi tím to bằng cái mâm, một cây nhân sâm hình người, một củ hà thủ ô sắp thành hình, một bộ kim châm cứu, và nhiều nhất là hoa quả đồ ăn vặt.

 

Tô Ngọc: "..." Hắn rốt cuộc nghĩ gì mà nhét mấy thứ này chung một chỗ? Ngay cả người không hiểu về d.ư.ợ.c liệu như cô cũng biết mấy cây t.h.u.ố.c kia quý giá thế nào, tên này không sợ bị trời đ.á.n.h sao?

 

Những người khác cũng cạn lời, đặc biệt là Mạc Vũ và Mục Tri Lăng. Quả nhiên không hổ là đồ đệ do tên không đứng đắn kia dạy dỗ, hỏng hết cả người.

 

"Tìm thấy rồi!" Trần Trường Ca vui vẻ lôi ra một con chim? Con chim nhỏ như vừa tỉnh ngủ, rung rung đôi cánh đỏ rực như lửa, từ từ mở mắt.

 

"..."

 

Vãi chưởng, con chim này sức sống mãnh liệt thật, thế mà vẫn còn sống.

 

"Giờ ngươi mới nhớ đến ta hả? Mẹ kiếp, bà cô đây sắp bị ngươi làm c.h.ế.t ngạt rồi! Nếu còn không thả ta ra, bà đây sẽ ăn sạch linh chi và nhân sâm của ngươi, lúc đó tự đi mà khóc với lão già kia nhé!"

 

Con chim nhỏ tức giận vỗ cánh lao vào mặt Trần Trường Ca, cào vài đường đỏ ch.ót lên khuôn mặt thanh tú của hắn, miệng liên tục mắng nhiếc.

 

"Hồng Cô, tôi sai rồi được chưa? Lần đầu xuống núi hưng phấn quá nên quên mất, đừng cào mặt mà!" Trần Trường Ca ôm mặt chạy trốn, cuối cùng núp sau lưng Tô Ngọc.

 

Hồng Cô bay trước mặt Tô Ngọc chớp chớp mắt, sau đó mặc kệ Trần Trường Ca, đậu lên vai Tô Ngọc ngửi ngửi: "Mùi gì trên người cô thế, ngửi dễ chịu quá!"

 

"Có mùi gì đâu?" Tô Ngọc đưa tay lên ngửi. Nhưng nghĩ lại mấy con thú khác cũng hay ngửi người cô, chắc chỉ động vật mới ngửi thấy mùi đặc biệt này.