Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 168: Đến nhà họ Nam



 

Thấy nó loay hoay mãi không gỡ được cái chén ra, Tô Ngọc buồn cười một tay ôm nó, tay kia nắm cái chén nhỏ trên đầu nó nhẹ nhàng kéo ra.

 

"Chít chít!" Cuối cùng cũng thoát, Bạch Vũ lắc lắc đầu, lông tơ trên người rối bù.

 

"Ủa, Bạch Vũ em bắt đầu rụng lông rồi à?" Tô Ngọc gạt nhẹ, một ít lông tơ trên đầu nó rụng ra, trên người cũng rụng một nắm.

 

"Chít?" Bạch Vũ nghiêng đầu, không hiểu Tô Ngọc nói gì.

 

"Ngọc Ngọc, lông này." Mục Khải Nguyệt nhặt mấy sợi lông rụng trên người Tô Ngọc.

 

"Không sao đâu, mấy đứa nhỏ đến kỳ thay lông ấy mà. Chúng ta về thôi." Giống như lúc đến, hai chú điêu béo ngồi vững vàng trên người Tô Ngọc.

 

"Tiểu Thổ, mày cũng muốn chảy nước miếng giống Bạch Vũ à?" Nhìn Tiểu Thổ đang ngồi bên chùm nho xanh vẻ mặt rối rắm, Tô Ngọc một tay xách nó lên.

 

Đống trái cây Tô Ngọc để lại đã được bầy khỉ chia nhau xong. "Hầu Vương bọn ta về đây."

 

"Chít chít."

 

"Nhanh nhanh nhanh, cá giống tôi mang về rồi đây! Lấy thùng ra đựng cá đi, không thì c.h.ế.t hết bây giờ!" Trời sập tối, Hoắc Vũ chạy như bay về, chưa vào đến cửa đã hét toáng lên, theo sau là Vạn Tường và Cố Hiên.

 

"Cá? Cá gì cơ? Mọi người định nuôi cá à? Tôi đi với!" Trần Trường Ca nhét quả vào miệng, hớn hở nói.

 

"Trong nhà chỉ có bốn cái thùng, các cậu mang đi trước đi. Tôi vào thôn xem sao, bảo Tiểu Nguyệt Nha chúng nó đi giúp một tay."

 

"Được, vậy bọn tôi mang đi trước." Hoắc Vũ cười toác miệng.

 

Tô Ngọc mượn được hơn chục cái thùng trong thôn. Đông người sức mạnh lớn, hai tiếng sau, hàng ngàn con cá giống đã được thả xuống sông.

 

"May mà có Tiểu Nguyệt Nha chúng nó, không thì chúng ta vận chuyển đến bao giờ." Xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, Caesar nhăn nhó nói. Tuy bọn họ chẳng xách được mấy thùng nhưng từ cổng thôn vào đây cũng không gần.

 

Dưới ánh hoàng hôn, đám cá giống được thả xuống môi trường lạ có chút hoảng loạn, bơi tán loạn trong sông.

 

"T.ử Lưu Ly, mấy ngày nay em vất vả chút, để mắt kỹ Vương Nhị nhé." Tô Ngọc nhìn chằm chằm mặt sông, trong mắt lóe lên tia u tối.

 

"Vương Nhị là ai?" Hoắc Vũ ngồi bệt trên cỏ, dựa lưng vào Vạn Tường nghỉ ngơi, nghe Tô Ngọc nói liền hỏi.

 

"Là gã làm vườn đen gầy đó, tôi sợ hắn giở trò với dòng sông."

 

"Hay là xử lý hắn luôn đi, cứ đề phòng cả ngày thế này cũng không phải cách." Cố Hiên nhíu mày.

 

"Tôi muốn xem kẻ đó là do ai phái tới, nhà họ Âu rốt cuộc muốn làm gì." Tô Ngọc nằm xuống bãi cỏ. Nhà họ Âu, bất kể là ai cô cũng sẽ không bỏ qua, nhưng mà hơi khó khăn đây.

 

"Đến nhà họ Nam đi. Ông cụ Nam mấy năm nay sức khỏe ngày càng kém, đưa tên nhóc này đi cùng." Mục Khải Chiến đột nhiên lên tiếng. Hắn cũng đang âm thầm điều tra việc làm của nhà họ Âu, nhưng một số chứng cứ đã bị tiêu hủy sớm. Có thể mượn tay nhà họ Nam - thế gia ở thành phố S để điều tra.

 

"Ừ, ngày mai đi một chuyến." Tô Ngọc gật đầu.

 

Màn đêm buông xuống, vạn vật chìm vào yên tĩnh. Xác định trong phòng không có động tĩnh gì, Vương Nhị lén lút ra ngoài, đi đến một nơi khá xa nhìn ngó xung quanh, chắc chắn không có ai mới lấy điện thoại ra.

 

"Alo? Cô Âu." Điện thoại kết nối, giọng điệu hắn lập tức trở nên nịnh nọt.

 

"Điều tra xong chưa?" Âu Na Na tay cầm ly rượu, mắt nhìn chằm chằm nam nữ đang nhảy nhót điên cuồng trong quán bar.

 

"Rồi rồi, đã biết đại khái có bao nhiêu mẫu hoa rồi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Tốt lắm, nhớ mua loại t.h.u.ố.c độc mạnh vào, tôi muốn cho con tiện nhân đó mất cả chì lẫn chài."

 

Âu Na Na nghiến răng nói, tay sờ lên chỗ bị Âu Chấn Thiên tát.

 

Hừ, nếu bố không cho động đến Tinh Uyển thì cô ta trút hết lên đầu Tô Ngọc. Nghĩ đến khuôn mặt của Tô Ngọc, sắc mặt cô ta vặn vẹo, sớm muộn gì cũng có ngày cô ta sẽ xé nát khuôn mặt đó.

 

"Tôi sẽ tìm cơ hội ra thành phố mua t.h.u.ố.c, tôi làm việc cô cứ yên tâm. Đúng rồi, hôm nay bọn họ mới chuyển về một xe cá giống, có cần đầu độc luôn không ạ?"

 

"Cá? Hừ, đúng là đồ nhà quê, xinh đẹp thì sao chứ, toàn nuôi mấy thứ không lên được mặt bàn. Độc c.h.ế.t đi! Nó nuôi cái gì độc c.h.ế.t cái đó cho tôi!" Âu Na Na đắc ý nói. Đây là kết cục khi đắc tội cô ta.

 

"Vâng vâng, tôi sẽ nhanh ch.óng làm xong việc, đảm bảo cô hài lòng." Vương Nhị cúi đầu khom lưng với cái điện thoại.

 

Cúp máy, tâm trạng Âu Na Na rất tốt, lao vào sàn nhảy uốn éo điên cuồng. Ngày mai là được gặp anh Tư Bạch rồi, nghĩ thôi đã thấy hưng phấn.

 

Vương Nhị cúp điện thoại liền rời đi, hoàn toàn không phát hiện trong bụi cỏ gần đó, một bóng dáng nhỏ bé dùng đuôi ấn tắt nút ghi âm.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

T.ử Lưu Ly dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn theo hướng Vương Nhị rời đi. Con gái nhà họ Âu đúng là ngu xuẩn, sao lại tìm một tên hạ lưu thế này. Cuộn chiếc b.út ghi âm dưới đất lên, T.ử Lưu Ly biến mất trong màn đêm.

 

Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc lôi Trần Trường Ca đang miễn cưỡng dậy, lên xe đi thành phố.

 

Nhà họ Nam, đêm qua Nam Tư Bạch đã về. Nhìn ông cụ Nam nằm trên giường sắc mặt tái nhợt, hắn không cho người hầu làm phiền.

 

"Thế nào, vẫn chưa tìm ra nguyên nhân bệnh sao?" Nam Tư Bạch đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra, ánh nắng chiếu vào thân hình cao ráo cân đối của hắn, nhưng không làm tan đi khí lạnh quanh người.

 

"Thiếu gia Nam, các chỉ số cơ thể của lão gia đều có dấu hiệu suy yếu, nhưng điều này giống với sự suy nhược chức năng cơ thể của người già, chỉ là tốc độ nhanh hơn chút thôi, ngoài ra thực sự không phát hiện được gì." Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng cung kính nói.

 

"Không thể nào! Sức khỏe ông nội tôi vẫn luôn rất tốt, hiện tượng này đột ngột xuất hiện từ một năm trước, ông lại bảo với tôi đây là hiện tượng bình thường?" Nam Tư Bạch nheo mắt nguy hiểm.

 

"Cái này... nhưng chúng tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần rồi..."

 

"Cút!" Gân xanh trên tay Nam Tư Bạch nổi lên, không đợi ông ta nói xong liền lạnh lùng quát.

 

Người đàn ông trung niên lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng lui ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại nhẹ nhàng.

 

"Cốc cốc."

 

"Thiếu gia, bên ngoài có người tìm, nói... nói là có cách chữa trị cho lão gia."

 

Cô người hầu run rẩy đứng ngoài cửa. Từ khi thiếu gia về hôm qua, người trong biệt thự không ai dám thở mạnh, vẻ mặt thiếu gia thật sự quá đáng sợ.

 

"Cô nói cái gì?" Nam Tư Bạch mở phắt cửa ra, lạnh lùng hỏi.

 

"Họ... họ nói có... có..." Cô người hầu sợ đến mức nói lắp bắp không thành câu.

 

Nam Tư Bạch không đợi cô nói hết liền sải bước đi ra ngoài. Bất kể là ai, có mục đích gì, tốt nhất là đừng có lừa hắn.

 

"Đến rồi." Mục Khải Chiến mấp máy môi mỏng.

 

Tô Ngọc nhìn sang, quả nhiên thấy một người đàn ông có chiều cao ngang ngửa Mục Khải Chiến đi tới. Đường nét khuôn mặt hắn có phần nhu hòa hơn, ngũ quan tinh xảo, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng cả người toát lên vẻ thanh quý và xa cách, cùng sự lạnh lùng toát ra từ trong xương tủy.

 

"Mục Khải Chiến." Nhìn thấy người đứng thẳng tắp ngoài cửa, Nam Tư Bạch chỉ lạnh lùng thốt ra cái tên, không nói thêm gì khác.