Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 169: Lại là cổ độc



 

"Ai có thể chữa bệnh?" Đôi mắt lạnh lùng quét qua mấy người, hàng lông mày tuấn tú khẽ nhíu lại.

 

"Hắn." Tô Ngọc kéo Trần Trường Ca đang đứng ngủ gật ném đến trước mặt Nam Tư Bạch.

 

Trần Trường Ca rùng mình, tỉnh ngủ ngay lập tức, hai tay xoa vào nhau: "Ôi mẹ ơi, sao lạnh thế này!"

 

Tô Ngọc đỡ trán, cười gượng nói: "Đừng nhìn vẻ ngoài cậu ta cà lơ phất phơ thế thôi chứ y thuật thì không chê vào đâu được. Không tin anh hỏi anh trai tôi xem."

 

Tô Ngọc chỉ vào Mục Khải Chiến. Hết cách rồi, bộ dạng Trần Trường Ca thế này... ai nhìn cũng thấy không đáng tin.

 

"Ừ." Mục Khải Chiến rất phối hợp gật đầu.

 

Nam Tư Bạch liếc nhìn Mục Khải Chiến một cái rồi quay người đi thẳng, để lại Tô Ngọc ngơ ngác. Thế này là tin hay không tin vậy?

 

"Đi thôi." Mục Khải Chiến đi theo, tiện tay xách cổ áo Trần Trường Ca lôi đi.

 

"Thế là xong à?" Tô Ngọc chớp mắt. "Thôi kệ, Thỏ Trắng nhỏ chúng ta cũng đi theo."

 

Đi thẳng vào phòng ông cụ Nam, Mục Khải Chiến ném Trần Trường Ca đang sống dở c.h.ế.t dở vào.

 

"Vãi chưởng, Mục Khải Chiến tôi còn nhân quyền không đấy?" Trần Trường Ca phẫn nộ chỉ vào hắn.

 

"Nếu không muốn giữ tay thì tôi có thể giúp cậu." Mục Khải Chiến nói đầy nguy hiểm.

 

Trần Trường Ca vội rụt tay về: "Làm gì mà căng, anh giỏi lắm à! Chẳng qua chỉ giỏi hơn tôi có... một tí xíu thôi."

 

"Cậu chẳng phải bảo muốn làm bác sĩ riêng cho tôi sao? Giờ cho cậu cơ hội thể hiện đấy, nhanh lên, đây là tiền thuê nhà." Tô Ngọc bước vào nói. Lần nào ăn cũng ăn nhiều nhất, muốn ăn chùa à? Mơ đi!

 

Trần Trường Ca nhìn cô với ánh mắt oán hận, cam chịu bắt mạch cho ông cụ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Thiếu gia..." Lão quản gia lo lắng. Nhìn thế nào mấy người này cũng thấy không đáng tin cậy, liệu có ổn không?

 

Nam Tư Bạch không nói gì, chỉ lạnh lùng ngồi xuống ghế.

 

Lão quản gia thấy vậy biết ý im lặng. Nếu thiếu gia đã ngầm đồng ý thì ông nói gì cũng vô dụng.

 

Trần Trường Ca vừa bắt mạch cho ông cụ Nam liền phát hiện sự việc... hình như lại không đơn giản.

 

Hắn khóc không ra nước mắt quay đầu lại: "Giống hệt con Thỏ Trắng lớn kia, trúng cổ."

 

"Cổ?" Nam Tư Bạch nghe hắn nói thì cả người càng lạnh hơn. Thảo nào...

 

"Chắc chắn không?" Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Trường Ca.

 

Trần Trường Ca cũng chẳng quan tâm lạnh lẽo gì nữa: "Tôi lừa anh thì có cơm ăn à? Lại còn nghi ngờ y thuật của tôi."

 

"Được rồi, cái này giống hệt của Thỏ Trắng nhỏ?" Tô Ngọc ngắt lời hắn.

 

"Không phải, trong cơ thể ông cụ rõ ràng hoạt động mạnh hơn một chút. Chỉ là tôi kiểm tra ra được nhưng thật sự không biết giải thế nào." Lời này nói xong, Trần Trường Ca cảm thấy rõ ràng nhiệt độ trong phòng giảm xuống thêm vài độ.

 

"Khụ khụ..." Ông cụ trên giường ho khan, Nam Tư Bạch lập tức ngồi xổm bên giường, bàn tay lạnh lẽo nắm lấy bàn tay khô héo đầy nếp nhăn của ông cụ.

 

Ông cụ Nam mở mắt, nhìn thấy Nam Tư Bạch thì mắt sáng lên, giãy giụa muốn ngồi dậy, giọng khàn khàn: "Về rồi à?"

 

"Vâng, cháu về rồi." Đỡ ông ngồi dậy, Nam Tư Bạch nói khẽ.

 

"Mấy vị này là?" Ông cụ Nam nhìn nhóm Tô Ngọc.

 

"Thưa ông Nam, cháu là cháu nội của Mục Tri Lăng." Mục Khải Chiến bước ra gật đầu chào ông.

 

"Hóa ra là nó... Khụ khụ... Không ngờ cháu cũng lớn thế này rồi... Khụ khụ..." Ông cụ Nam cười nói, nhưng nói chuyện có vẻ khó khăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Già rồi... già rồi..." Ông cụ cười khổ.

 

"Ông nội, đừng nói chuyện nữa." Nam Tư Bạch vỗ nhẹ lưng ông.

 

"Nam Tư Bạch, ông cụ bị thế này từ bao giờ?"

 

Tô Ngọc đứng gần hơn chút, nhìn thân hình gầy guộc chỉ còn da bọc xương của ông cụ mà lòng thắt lại. Cô sợ Thỏ Trắng nhỏ của cô cũng sẽ biến thành như vậy.

 

Khi đến gần ông cụ Nam, T.ử Lưu Ly trên cổ tay Tô Ngọc bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ông cụ.

 

"Quản gia." Nam Tư Bạch cũng không thích nói nhiều, mấy chuyện này để quản gia nói là được.

 

Lão quản gia cung kính bước lên: "Khoảng một năm trước, sức khỏe lão gia bắt đầu xuống dốc, bốn tháng trước đột nhiên ngất xỉu, sau đó cứ như vậy suốt."

 

"Vậy ông ấy có gặp người nào đặc biệt không?" Rốt cuộc là ai? Lại dùng thứ ác độc như vậy.

 

"Cũng không có ai." Quản gia ngẫm nghĩ rồi trả lời.

 

Trong lúc họ nói chuyện, T.ử Lưu Ly đã từ tay Tô Ngọc trườn sang giường ông cụ Nam, sau đó nhảy phắt lên.

 

Nam Tư Bạch nhìn vật nhỏ đột nhiên xuất hiện, nheo mắt nguy hiểm: "Đây là cái gì?"

 

"A? T.ử Lưu Ly mày chạy lên đó làm gì?" Tô Ngọc hoảng hốt vội bắt nó lại.

 

"Xè xè." T.ử Lưu Ly nhìn chằm chằm ông cụ Nam, đuôi vỗ vỗ tay Tô Ngọc.

 

"Ưm..." Ông cụ Nam đột nhiên cảm thấy n.g.ự.c đau nhói.

 

"Sao thế ông?" Trên mặt Nam Tư Bạch hiếm khi lộ vẻ lo lắng.

 

Trần Trường Ca lập tức bắt mạch cho ông: "Con cổ trùng kia vừa động đậy."

 

"Xè..." T.ử Lưu Ly lại kêu một tiếng. Ông cụ Nam chỉ cảm thấy trong cơ thể như có thứ gì đó di chuyển, n.g.ự.c đau nhói một cái rồi lại hết.

 

"Nó đang di chuyển!" Trần Trường Ca vui mừng reo lên. "Nếu có thể ép nó ra đến lớp da thì tôi nắm chắc phần thắng lôi nó ra ngoài."

 

Mọi người trong phòng đều vui mừng, đồng loạt nhìn chằm chằm T.ử Lưu Ly trên tay Tô Ngọc.

 

"T.ử Lưu Ly, mày có cách đúng không?" Ngón tay Tô Ngọc vuốt ve lớp vảy của nó.

 

"Xè xè..." T.ử Lưu Ly gật đầu, đuôi chỉ vào giường ông cụ Nam, ra hiệu Tô Ngọc thả nó qua.

 

"Tốt quá!" Tô Ngọc làm theo ý nó đặt nó lên đầu giường. T.ử Lưu Ly chậm rãi trườn đến trong tầm tay ông cụ.

 

Không khí trong phòng căng thẳng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Mấy đôi mắt đều dán c.h.ặ.t vào thân ảnh nhỏ bé màu tím, ngay cả ông cụ Nam cũng không ngoại lệ. Ông có cảm giác tiểu gia hỏa này sẽ mang lại bất ngờ cho ông.

 

T.ử Lưu Ly há miệng, c.ắ.n một cái vào tay ông cụ Nam. Tô Ngọc vốn định ngăn cản nhưng cuối cùng mím môi dừng lại, cô phải tin tưởng T.ử Lưu Ly.

 

Chỗ bị T.ử Lưu Ly c.ắ.n trên tay ông cụ xuất hiện một sợi chỉ đen nhỏ xíu.

 

Lão quản gia thấy vậy tức giận định lên tiếng nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Nam Tư Bạch ngăn lại, đành ấm ức đứng bên cạnh lo lắng nhìn.

 

Trần Trường Ca vẫn luôn giữ mạch ông cụ, cảm nhận được con sâu nhỏ kia thực sự đang di chuyển về phía vết c.ắ.n của T.ử Lưu Ly, hắn mở to mắt thì thầm đầy kinh ngạc: "Nó ra rồi!"

 

Tô Ngọc vừa định mở miệng, Trần Trường Ca lập tức giơ ngón tay ra hiệu im lặng, cô vội ngậm miệng lại.

 

Căng thẳng chờ đợi khoảng nửa tiếng, họ tận mắt nhìn thấy da tay ông cụ phồng lên một cục nhỏ, hơn nữa còn đang chậm rãi di chuyển theo đúng lộ trình nọc độc của T.ử Lưu Ly để lại.

 

Khi nó di chuyển, nọc độc của T.ử Lưu Ly dường như cũng bị nó hấp thụ. T.ử Lưu Ly để lại không nhiều độc nên rất nhanh thứ đó đã ăn đến cùng đường.

 

Trần Trường Ca nhanh ch.óng cắm những cây kim bạc đã chuẩn bị sẵn vào mấy huyệt vị trên cánh tay ông cụ. Cục u nhỏ kia đột nhiên giãy giụa dữ dội, nhưng chỉ có thể giãy giụa tại chỗ.