Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 171: Đối đầu gay gắt



 

“Thiếu gia, người nhà họ Âu đến.”

 

Mấy người nhìn nhau, vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay.

 

“Cho họ vào đi.” Nam Tư Bạch vẫn tiếp tục tao nhã dùng bữa, nhìn sang Trần Trường Ca bên cạnh với bộ dạng như quỷ đói đầu thai, đúng là không có so sánh thì không có đau thương, mà cái này còn hơn cả đau thương nữa.

 

“Anh Tư Bạch, Na Na đến thăm anh này!” Người còn chưa vào đã nghe thấy giọng điệu e thẹn vui sướng của Âu Na Na.

 

Tô Ngọc rùng mình, nổi cả da gà. Rõ ràng là một người não tàn hung hãn như vậy, rốt cuộc làm sao thốt ra được giọng điệu này?

 

“Là mày! Con tiện nhân sao mày lại ở đây? Được lắm, tao đã bảo cái mặt hồ ly tinh chuyên đi quyến rũ đàn ông mà, giờ lại dám đến quyến rũ anh Tư Bạch của tao. Cũng không soi gương xem mình là cái dạng gì, đồ nhà quê như mày có tư cách gì đến đây!” Vừa bước vào nhìn thấy Tô Ngọc, Âu Na Na lập tức lộ nguyên hình, hét lên ch.ói tai.

 

“Vãi chưởng, lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.” Trần Trường Ca kinh ngạc đến mức quên cả ăn.

 

“Câm miệng!” Âu Chấn Thiên quả thực muốn tát c.h.ế.t đứa con gái này. Xem ra ngày thường ông ta quá nuông chiều nó nên giờ nó mới vô pháp vô thiên như vậy, cũng không nhìn xem đây là chỗ nào.

 

“Con...” Nhìn khuôn mặt đen sì giận dữ của bố, Âu Na Na ôm một bên mặt từng bị đ.á.n.h, lí nhí ngậm miệng lại, chỉ là ánh mắt vẫn oán độc nhìn về phía Tô Ngọc. Tất cả đều tại nó.

 

Âu Tinh Nhu khi nhìn thấy Tô Ngọc trong mắt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc và ghen ghét, nhưng cô ta che giấu rất tốt. Nhìn lại xung quanh Tô Ngọc toàn là mỹ nam, khí độ bất phàm, lòng ghen tị càng thêm sâu sắc.

 

Âu Tinh Nhu xoắn ngón tay vào chiếc váy trắng trên người. Để không khiến Âu Na Na nghi ngờ ghen tị, cô ta cố ý mặc chiếc váy khá đơn giản, trang điểm cũng rất nhẹ.

 

Nếu không phải cô ta giở chút thủ đoạn nhỏ thì e là hôm nay không được đến đây. Dựa vào đâu mà người phụ nữ kia có thể dễ dàng bước vào nhà người đàn ông thanh cao như trích tiên ấy chứ? Không công bằng, tất cả những thứ này đều là của cô ta... của cô ta...

 

Hàng mi rủ xuống che giấu tâm tư độc địa của cô ta rất tốt, ít nhất những người có mặt không ai phát hiện, hoặc là... họ căn bản chẳng thèm để ý.

 

“Xin lỗi vị tiểu thư này, con gái tôi còn nhỏ dại, có chỗ nào đắc tội mong cô bỏ qua.”

 

Miệng thì nói xin lỗi nhưng trên mặt chẳng có chút vẻ hối lỗi nào, cái bộ dạng kiêu căng đó như thể ông ta đang ban ơn cho Tô Ngọc vậy.

 

Tô Ngọc đặt đũa xuống cười lạnh: “Ồ, còn nhỏ dại cơ đấy! Vậy xin hỏi cô ta cai sữa chưa? Phát triển thế này cũng đủ thành thục rồi đấy. Trần Trường Ca, cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn như trẻ con thế, ăn uống cho t.ử tế vào.”

 

“Trẻ con cái gì, không thấy tôi lớn thế này rồi à? Có mù đâu.” Trần Trường Ca cũng thông minh, bật dậy nhìn người nào đó châm chọc.

 

Màn đối đáp tung hứng này khiến mặt Âu Chấn Thiên lúc xanh lúc trắng.

 

Đây là đang c.h.ử.i xéo ông ta mù à? Đường đường là gia chủ nhà họ Âu, ông ta đã bao giờ chịu sự sỉ nhục này.

 

“Con tiện nhân kia mày có ý gì? Bố tao xin lỗi mày là vinh hạnh của mày đấy, mày còn dám cãi lại à? Ai cho mày cái gan đó!” Âu Na Na thấy bố tức giận liền nhảy ra bênh vực.

 

“Câm miệng!” Tuy ông ta cũng nghĩ vậy nhưng Âu Chấn Thiên vẫn sầm mặt ra vẻ uy nghiêm của gia chủ nhà họ Âu.

 

“Cô gái này cũng thật kiêu ngạo, chẳng lẽ cha mẹ cô dạy cô nói chuyện với người lớn như vậy sao?”

 

“Bác Âu mặt mũi lớn thật đấy, trước giờ tôi không biết khách của tôi cần bác đến dạy bảo đâu?” Nam Tư Bạch đặt bát đũa xuống, nhàn nhạt nhìn Âu Chấn Thiên.

 

Sắc mặt Âu Chấn Thiên cứng đờ. Âu Na Na càng không dám tin, cô ta giậm chân nũng nịu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Anh Tư Bạch sao anh lại bênh vực con hồ ly tinh này chứ! Anh đừng để vẻ bề ngoài của nó lừa, mấy hôm trước em mới bị nó bắt nạt đấy. Loại người như nó bên cạnh không biết thay bao nhiêu đàn ông rồi.”

 

“Ọe... Xin lỗi cho tôi nôn cái đã.” Trần Trường Ca một tay chống bàn khom lưng làm động tác nôn mửa.

 

“Mày...” Âu Na Na tức giận trừng mắt nhìn hắn. Thế này chẳng phải làm cô ta mất mặt trước anh Tư Bạch sao?

 

Âu Tinh Nhu thấy sắc mặt cha con Âu Na Na khó coi thì trong lòng sướng âm ỉ, nhưng mà...

 

“Bác cả bác đừng giận hại thân. Vị cô nương này, chúng ta mỗi người lùi một bước đi, dù sao bác cả tôi cũng là bậc cha chú, không có ác ý gì.

 

Em gái tôi... nó được người nhà chiều chuộng nên khó tránh khỏi có chút tính tiểu thư, mong cô đừng so đo.”

 

Âu Tinh Nhu nói năng nhẹ nhàng, còn cúi đầu chào Tô Ngọc, diễn vai hào phóng dịu dàng đến mức hoàn hảo.

 

Nếu là đàn ông khác ở đây chắc chắn sẽ tiến lên an ủi một phen rồi trách Tô Ngọc quá đáng, không tôn trọng người lớn.

 

Nhưng đối mặt với cô ta lại là nhóm Mục Khải Chiến, vở diễn này coi như phí công rồi. Không, ít nhất còn một người bị cô ta làm cảm động, đó chính là Âu Chấn Thiên.

 

“Chị làm...” Âu Na Na hung tợn trừng Âu Tinh Nhu. Quả nhiên là đứa lớn lên ở nông thôn, hèn hạ đi xin lỗi con tiện nhân kia.

 

“Câm miệng!” Âu Chấn Thiên hiện tại càng hối hận vì đã đưa Âu Na Na đến. Bộ dạng này của nó đừng nói là người đàn ông như Nam Tư Bạch, ngay cả ông ta làm cha cũng thấy ngứa mắt.

 

May mà đưa Âu Tinh Nhu đi cùng, nếu không làm căng thẳng quan hệ với nhà họ Nam thì không hay.

 

Âu Na Na miễn cưỡng ngậm miệng lại. Hôm nay cô ta bị bố mắng bao nhiêu lần rồi, đều tại lũ khốn kiếp này. Cô ta nhìn Nam Tư Bạch đầy đáng thương, trong lòng oán trách anh Tư Bạch sao không giúp cô ta.

 

Nam Tư Bạch nhìn cũng không thèm nhìn về phía bọn họ một cái. Âu Tinh Nhu thấy vậy trong lòng có chút thất vọng. Chẳng lẽ cô ta diễn chưa đủ đạt sao? Tại sao mấy người đàn ông kia lại thờ ơ như vậy? Không thể nào!

 

Tô Ngọc cũng không nói gì nữa, thản nhiên ăn cơm, tiện thể thưởng thức màn kịch vui. Cô ta tưởng ai cũng ăn cái bài giả vờ của cô ta chắc!

 

Có Âu Na Na làm cái cớ, Âu Chấn Thiên cũng không bám riết lấy Tô Ngọc nữa mà chuyển chủ đề.

 

“Hiền điệt, bác đưa Na Na đến thăm ông cụ Nam. Cháu xem đang yên đang lành sao sức khỏe lại suy sụp thế này, haizz! Cũng trách nhà họ Âu bác chẳng giúp được gì.”

 

Âu Chấn Thiên nhìn mấy người kia vẫn bình thản ăn cơm, hoàn toàn không để ông ta vào mắt thì trong lòng thầm hận. Chờ đấy, chẳng bao lâu nữa nhà họ Nam này sẽ thuộc về nhà họ Âu, đến lúc đó xem thằng ranh con này còn dám kiêu ngạo không.

 

Tô Ngọc ném cho Nam Tư Bạch một ánh mắt: ‘Đừng nói chuyện ra ngoài.’

 

Nam Tư Bạch nhàn nhạt nhìn cô một cái, rồi nhìn T.ử Lưu Ly trên cổ tay cô, lúc này mới quay đầu đi.

 

Hắn hơi nhíu mày, lạnh nhạt nói: “Không phiền bác bận tâm, sức khỏe ông nội tôi cũng chỉ đến thế thôi.”

 

Nhìn Tô Ngọc và Nam Tư Bạch ‘liếc mắt đưa tình’, Âu Na Na sắp tức nổ phổi, nhưng bố đang ở bên cạnh nên không dám phát tác, đành trừng mắt nhìn chằm chằm Tô Ngọc, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Âu Tinh Nhu cũng thu hết cảnh này vào mắt, c.ắ.n môi. Tô Ngọc... Tô Ngọc... Tao muốn mày c.h.ế.t không t.ử tế. Gấu váy trắng trong tay bị cô ta vò nát. Liếc thấy vẻ mặt vặn vẹo ghen tị của Âu Na Na, cô ta đột nhiên cười. Hừ, cứ để chúng mày ch.ó c.ắ.n ch.ó đi!