Nghe thấy lời Nam Tư Bạch, Âu Chấn Thiên trong lòng mừng thầm, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ sầu não: “Cháu cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Có khó khăn gì cứ nói với bác, những gì làm được chúng ta nhất định sẽ không chối từ.”
Tô Ngọc nghe vậy thầm trợn mắt, diễn cũng sâu đấy chứ.
“À, xin lỗi, đồ ăn đạm bạc quá, tôi không mời các người dùng bữa nhé.” Nam Tư Bạch cũng chẳng buồn mời mọc lấy lệ.
Thực ra thì trên bàn lúc này ai cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn uống, trừ tên Trần Trường Ca vô tâm vô phế kia, hắn vẫn đang cặm cụi gom hết thức ăn về phía mình mà đ.á.n.h chén.
Âu Chấn Thiên sắc mặt khó coi. Ăn ư? Từ lúc bọn họ đứng đây đến giờ, một cái ghế cũng chẳng được mời ngồi, giờ thì tức cũng no rồi.
Thấy Tô Ngọc không ăn, Mục Khải Nguyệt cũng buông đũa, đôi mắt long lanh nhìn cô, ngón tay rụt rè kéo góc áo cô.
Tô Ngọc thở dài, cô thật sự hết cách với Mục Khải Nguyệt. Cầm đũa lên, Tô Ngọc gắp món hắn thích vào bát.
“Ngọc Ngọc tốt quá!” Mục Khải Nguyệt lập tức vui vẻ, Ngọc Ngọc cuối cùng cũng để ý đến hắn rồi.
Mục Khải Nguyệt ôm c.h.ặ.t cánh tay Tô Ngọc không buông: “Ngọc Ngọc đút cho anh.” Hắn không muốn buông Tô Ngọc ra, sợ cô lại không thèm để ý đến hắn, cảm giác đó thật sự rất khó chịu.
Nhìn khuôn mặt đáng thương của hắn, Tô Ngọc cuối cùng cũng đành phải đút cho hắn ăn. Thôi kệ, dù giận thế nào cũng không thể để hắn đói, chuyện kia về nhà rồi tính sổ sau.
Âu Na Na đứng bên cạnh nhìn mà nghiến răng ken két. Con nhỏ không biết xấu hổ này, trước mặt bao nhiêu người mà dám ôm ấp đàn ông, quả nhiên là hồ ly tinh.
Âu Tinh Nhu thì đứng ngồi không yên. Khó khăn lắm mới tìm được cơ hội gặp mặt người đàn ông kia, giờ lại chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn mà không được nói chuyện, thế này thì làm sao gây ấn tượng tốt đây.
Âu Tinh Nhu âm thầm sốt ruột, còn Âu Na Na thì nhìn chằm chằm Nam Tư Bạch với ánh mắt si mê: “Anh Tư Bạch, lần này anh về được bao lâu vậy? Hôm nay anh có rảnh không, chúng ta đi chơi đi? Ở thành phố S em biết nhiều chỗ vui lắm.”
Âu Tinh Nhu cũng nhìn hắn đầy mong chờ. Nếu hắn đồng ý, cô ta sẽ có thêm nhiều cơ hội tiếp cận hắn hơn.
“Đúng vậy, thành phố S có rất nhiều chỗ chơi vui, em gái em thường xuyên đi chơi lắm. Anh Tư Bạch ít khi về, chắc cũng chưa đi dạo được nhiều, nhưng dù sao cũng phải chú ý sức khỏe đấy ạ.”
Âu Tinh Nhu tiếp lời. Âu Na Na ngốc nghếch không hiểu ẩn ý trong lời cô ta, còn Âu Chấn Thiên thì vẫn luôn cho rằng Âu Tinh Nhu là cô gái ngoan hiền nên cũng không suy nghĩ nhiều về câu nói đó.
Nhưng nhóm Tô Ngọc lại nghe ra ngay. Cô ả này đang ám chỉ Âu Na Na là kẻ ham chơi lêu lổng, mà chơi kiểu gì thì còn phải nói sao. Đồng thời cũng khéo léo thể hiện sự quan tâm đến sức khỏe của Nam Tư Bạch. Cô gái này nói chuyện thật thú vị, câu nào cũng đào hố bẫy người khác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Âu Chấn Thiên cười ha hả: “Tư Bạch à, Na Na nói đúng đấy, cháu nên ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Hai nhà chúng ta cũng coi như thế giao, Na Na à, sau này con thường xuyên qua đây bầu bạn với anh Tư Bạch nhé.”
Nam Tư Bạch liếc nhìn Âu Na Na và Âu Tinh Nhu một cái hờ hững. Chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến hai người lạnh toát sống lưng, sởn gai ốc.
“Tôi có thêm hai cô em gái từ bao giờ thế?” Giọng Nam Tư Bạch cũng lạnh lùng y như con người hắn, không chút cảm xúc.
Âu Chấn Thiên đỏ mặt tía tai, thầm hận Nam Tư Bạch quá không nể mặt mình. Khóe miệng ông ta giật giật gượng gạo:
“Cái này... Tư Bạch à! Hai nhà chúng ta quan hệ thân thiết thế nào, Na Na chúng nó gọi cháu một tiếng anh trai cũng là để thêm phần thân mật thôi mà.”
“Không cần đâu, tôi không thiếu em gái. Cho nên... từ nay về sau xin hãy gọi tên tôi.” Nam Tư Bạch phất tay, người hầu đứng bên cạnh lập tức tiến lên thu dọn bát đĩa trên bàn mang đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Âu Tinh Nhu trắng bệch, móng tay sắc nhọn bấm sâu vào lòng bàn tay, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn đầy vẻ yếu đuối.
“Anh Tư Bạch...” Âu Na Na nhìn người đàn ông kia với ánh mắt oán trách, như thể hắn vừa làm chuyện gì tày đình lắm vậy.
Trần Trường Ca ôm bụng cười ngặt nghẽo trên ghế: “Là các người không hiểu tiếng người hay là tôi hiểu sai nhỉ? Hay để tôi phiên dịch lại giúp một chút nhé?”
Hắn rút khăn giấy lau cái miệng dính đầy dầu mỡ, sau đó ngồi ngay ngắn lại, điều chỉnh cơ mặt, bắt chước vẻ lạnh lùng của Nam Tư Bạch.
Chỉ là biểu cảm này trên mặt Nam Tư Bạch thì toát lên vẻ thanh cao thoát tục, còn trên mặt hắn thì lại lộ ra vẻ tấu hài khó tả: “Xin lỗi chúng ta không thân, cho nên làm ơn gọi thẳng tên tôi đi.”
Tô Ngọc che miệng, vùi mặt vào n.g.ự.c Mục Khải Nguyệt cố nhịn cười. Đám người hầu trong phòng cũng cúi đầu, c.ắ.n môi run vai bần bật.
Mục Khải Chiến nhìn hắn với ánh mắt ghét bỏ. Tên này đúng là một cây hài, chỉ có Nam Tư Bạch là vẫn giữ nguyên vẻ mặt không đổi sắc.
Nhưng lão quản gia đứng bên cạnh tinh ý phát hiện khóe miệng thiếu gia nhà mình dường như nhếch lên... một tí xíu. Chỉ một chút xíu đó thôi cũng đủ làm ông kinh ngạc rồi.
Ông nhìn nhóm Tô Ngọc với ánh mắt càng thêm thiện cảm. Ba người này không chỉ tìm ra nguyên nhân căn bệnh mà bao nhiêu danh y bó tay của lão gia, giờ còn mang đến nhiều niềm vui cho căn biệt thự quạnh quẽ này. Quan trọng nhất là họ còn làm cho thiếu gia mặt lạnh của ông biết cười, dù nụ cười đó khó mà nhận ra.
“Cậu... Nam Tư Bạch cậu có ý gì? Cậu coi nhà họ Âu là cái thá gì hả? Đừng tưởng cậu là cháu đích tôn nhà họ Nam thì có thể tùy ý sỉ nhục người khác, nhà họ Âu chúng tôi cũng không phải dễ chọc đâu!”
Âu Chấn Thiên đứng phắt dậy đập bàn cái rầm, làm cả cái bàn rung lên bần bật.
“Ba làm gì thế? Dọa anh Tư Bạch sợ bây giờ!” Âu Na Na vội vàng giữ tay bố mình lại oán trách.
“...”
“Phụt ~” Âu Chấn Thiên suýt hộc m.á.u. Sao ông ta lại sinh ra đứa con gái thế này chứ!
Tô Ngọc và Trần Trường Ca suýt cười lăn ra đất. Âu Na Na này đến đây để tấu hài à? Má ơi, đúng là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.
Âu Tinh Nhu đúng lúc đứng ra thể hiện sự hiền thục dịu dàng của mình: “Bác cả bác có sao không, đừng giận nữa, em ấy cũng chỉ là khẩu xà tâm phật thôi.”
Khẩu xà tâm phật? Âu Chấn Thiên nghe xong càng tức hơn. Lời nói buột miệng ra thế này thì ông thấy con gái ngu xuẩn của ông là khẩu xà tâm cũng xà nốt. Âu Chấn Thiên ngồi xuống ôm n.g.ự.c thở dốc.
“Hiền điệt Tư Bạch, nhà bác còn có việc, bác về trước đây.” Ông ta cảm thấy nếu còn ở lại đây thì không bị Nam Tư Bạch chọc tức c.h.ế.t thì cũng bị đứa con gái ngu xuẩn của mình làm cho tức c.h.ế.t.
“Quản gia tiễn khách.” Nam Tư Bạch nhàn nhạt ra lệnh.
“Chủ tịch Âu, mời.”
Quản gia có thể nói là cực kỳ không thích mấy người nhà họ Âu này. Tiếng tăm của nhà họ Âu trong giới chưa bao giờ tốt đẹp gì.
Đã thế họ còn không biết thu liễm, cái vẻ dương dương tự đắc kia nhìn mà phát ớn. Còn nữa, hai cô con gái nhà họ Âu cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Một kẻ tai tiếng đầy mình, nhìn màn thể hiện vừa rồi cũng đủ biết Âu Na Na là kẻ ngu ngốc. Một kẻ tâm cơ thâm trầm, cô ta tưởng mình giấu kỹ lắm sao, thực ra những người ở đây ai mà chẳng nhìn thấu chút tâm tư nhỏ mọn đó của cô ta.
Hừ, còn muốn làm thiếu phu nhân nhà họ Âu á? Nằm mơ đi! Thiếu gia nhà ông mới không thèm để mắt đến mấy loại son phấn lòe loẹt nông cạn này.