Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 173: Độc phát (1)



 

Nghe thấy Âu Chấn Thiên muốn về, Âu Na Na giãy nảy: “Ba, chúng ta mới đến mà, sao lại về rồi? Con còn chưa nói chuyện với anh Tư Bạch xong, con không về đâu!”

 

Tuy Âu Tinh Nhu cũng không muốn về, nhưng tình hình hiện tại quả thực không thích hợp để ở lại. Vì thế cô ta tranh thủ lấy lòng Âu Chấn Thiên: “Na Na em đừng tùy hứng nữa, bác cả cũng là muốn tốt cho chúng ta, em đừng chọc bác giận thêm nữa.”

 

Âu Na Na nổi đóa: “Chị là cái thá gì! Đừng tưởng tôi không biết chị cũng thèm muốn anh Tư Bạch của tôi. Chẳng qua cũng chỉ là đứa con gái dòng thứ xa lắc xa lơ thôi.

 

Một đứa con gái lớn lên ở nông thôn, nếu không phải mẹ tôi coi trọng, cho chị về làm bạn chơi với tôi thì chị nghĩ mình có cơ hội bước chân vào nhà họ Âu à? Thế mà còn dám lên mặt dạy đời tôi!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Chị...” Sắc mặt Âu Tinh Nhu trắng bệch, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến bật m.á.u mà không hay biết.

 

Cô ta theo bản năng nhìn về phía Nam Tư Bạch. Thân phận của cô ta luôn là điều cô ta muốn che giấu nhất, bởi vì nó khiến cô ta cảm thấy mình càng thêm không xứng với Nam Tư Bạch.

 

Giờ đây bị Âu Na Na bô bô vạch trần ngay trước mặt người đàn ông mình thích, Âu Tinh Nhu hận Âu Na Na đến thấu xương.

 

“Đứa con gái nghịch t.ử này!” Âu Chấn Thiên lúc này cũng chẳng màng giữ gìn thể diện trước mặt người ngoài nữa, tát một cái thật mạnh vào mặt Âu Na Na. Còn để con ngu xuẩn này làm loạn nữa thì đến cái quần đùi ông ta cũng mất.

 

“Á!” Cái tát này giòn giã thật, nhóm Tô Ngọc nghe tiếng thôi cũng thấy đau thay. Xem ra Âu Chấn Thiên tức giận thật rồi.

 

“Đi!” Không đợi Âu Na Na hoàn hồn, cô ta đã bị Âu Chấn Thiên lôi đi xềnh xệch. Âu Tinh Nhu cúi đầu chạy chậm theo sau, trong đôi mắt rủ xuống lóe lên tia oán độc.

 

Chờ bọn họ đi khuất, Trần Trường Ca chớp mắt: “Vở kịch hay thật! Tôi thích!”

 

“Đầu óc Âu Na Na rốt cuộc cấu tạo thế nào vậy nhỉ, quả thực là đồng đội thần thánh a!” Tô Ngọc cười nói, sau đó nhướng mày nhìn về phía Nam Tư Bạch.

 

“Không ngờ anh được hoan nghênh thế đấy! Nhưng mà cái này có thể coi là đào hoa ‘kiếp’ nhỉ.”

 

Nam Tư Bạch liếc nhìn cô một cái, buông một chữ: “Ngu.”

 

“Ấy, anh cũng thấy bọn họ ngu đúng không? Tôi cũng thấy thế, ha ha... Buồn cười quá đi mất!” Trần Trường Ca gục xuống bàn cười sằng sặc.

 

Tô Ngọc cạn lời nhìn hắn. Tên này còn mặt mũi đi nói người khác sao?

 

“Chúng tôi phải đi đây, cảm ơn đã chiêu đãi.” Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt đứng dậy. Chuyện đã nói xong, cơm cũng ăn rồi, tiện thể xem một vở kịch vui, giờ là lúc giải tán.

 

“Ừ.” Nam Tư Bạch gật đầu đứng dậy, nhàn nhạt nói: “Tôi tiễn các người.”

 

Nếu để Âu Chấn Thiên biết được chắc lại tức đến hộc m.á.u mất. Đây là sự phân biệt đối xử trần trụi mà.

 

Quản gia tiễn người nhà họ Âu vừa quay lại liền thấy nhóm Tô Ngọc đi ra, lập tức cười tươi rói tiến lên: “Các cháu đi à? Sao không ở lại chơi thêm chút nữa?”

 

“Không được đâu bác quản gia, nhà cháu còn có việc ạ.” Tô Ngọc lễ phép chào hỏi.

 

“Ừ, vậy rảnh nhớ thường xuyên đến chơi nhé!” Quản gia thực sự hy vọng họ thường xuyên lui tới, chỉ trong chốc lát ngắn ngủi mà họ đã mang đến cho nơi này không ít bất ngờ.

 

“Vâng, Trần Trường Ca còn phải thường xuyên đến kiểm tra lại cho ông cụ Nam mà.” Tô Ngọc huých tay người nào đó.

 

“Hả? À đúng đúng.” Dưới sự uy h.i.ế.p của Tô Ngọc, Trần Trường Ca đau khổ gật đầu. Tại sao lại là hắn phải đi tái khám? Lúc này tìm đại một bác sĩ khác là được rồi mà!

 

Nhìn sắc mặt hắn Tô Ngọc biết ngay tên này đang nghĩ gì. Làm bác sĩ mà thiếu trách nhiệm đến mức này cũng là hiếm thấy.

 

Cô thật sự rất tò mò sư phụ của tên này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể dạy ra một đồ đệ có cốt cách... kỳ lạ như thế.

 

Trở lại thôn Linh Khê, Tô Ngọc trực tiếp kéo Mục Khải Nguyệt vào phòng ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Sao thế? Sẽ không phải... cãi nhau đấy chứ?” Bà Mục lo lắng vươn cổ nhìn theo. Bà cảm thấy sắc mặt Ngọc nha đầu không tốt lắm!

 

“Bà nội không sao đâu, để hai người họ ở riêng một lát đi ạ.” Mục Khải Chiến an ủi.

 

Thực ra hắn cũng biết tại sao Tô Ngọc lại tức giận. Khoảnh khắc con sâu đỏ bay về phía Mục Khải Nguyệt, hắn cảm giác tim mình như ngừng đập, may mà cuối cùng hữu kinh vô hiểm.

 

“Mục Khải Nguyệt, em đã nói với anh thế nào? Không được làm những chuyện nguy hiểm, anh coi lời em nói là gió thoảng bên tai à?”

 

Tay Tô Ngọc buông thõng bên người run rẩy, đôi mắt đỏ hoe gầm nhẹ với hắn.

 

“Ngọc Ngọc ~” Mục Khải Nguyệt như đứa trẻ làm sai chuyện cúi đầu luống cuống đứng đó, nước mắt trong suốt rơi xuống từ sống mũi.

 

“Nhưng mà, phải bảo vệ Ngọc Ngọc.” Mục Khải Nguyệt sụt sịt mũi, cúi đầu lầm bầm.

 

“Anh có biết không, nhỡ đâu không có T.ử Lưu Ly, anh xảy ra chuyện thì sao, em biết phải làm thế nào? Vốn dĩ sức khỏe anh đã có vấn đề, nếu lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn...” Tô Ngọc nước mắt lưng tròng quay đầu đi không nói tiếp được nữa.

 

Cô ngồi thẫn thờ trên giường cười khổ: “Anh tưởng mình vĩ đại lắm sao? Bản thân có bao nhiêu năng lực mà đòi xông lên bảo vệ em? Anh đến chính mình còn bảo vệ không xong thì lấy gì bảo vệ em?”

 

Cô không dám tưởng tượng, nếu thứ đó chui vào cơ thể Mục Khải Nguyệt sẽ có hậu quả gì, nếu kích hoạt cổ độc vốn có trong người hắn...

 

“Ngọc Ngọc đừng giận nữa, đừng... đừng không để ý đến Nguyệt Nguyệt, khó chịu lắm.”

 

Mục Khải Nguyệt đứng tại chỗ sụt sịt, giọng nói run rẩy. Hắn không dám lại gần, sợ Tô Ngọc càng thêm tức giận, nhưng trong lòng hắn thực sự rất khó chịu.

 

Tô Ngọc khóc càng dữ dội hơn, cô vùi đầu vào giữa hai đầu gối, bả vai run lên bần bật.

 

Cô biết không thể trách Mục Khải Nguyệt, trong tình huống đó đổi lại là cô cũng sẽ không do dự chắn cho hắn. Nhưng cô chính là sợ hãi, càng oán hận bản thân phản ứng quá chậm.

 

“Anh sau này sẽ ngoan, Ngọc Ngọc đừng giận... đừng giận nữa được không? Đừng không thích Nguyệt Nguyệt.” Giọng Mục Khải Nguyệt yếu ớt, hắn từ từ ngồi xổm xuống bên mép giường, cẩn thận kéo góc áo cô.

 

Hiện tại sắc mặt Mục Khải Nguyệt rất khó coi, đầu óc choáng váng, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhưng mà, Ngọc Ngọc vẫn đang giận.

 

“Ngọc Ngọc... khó chịu quá.” Bàn tay lạnh ngắt của Mục Khải Nguyệt nắm lấy tay Tô Ngọc. Tô Ngọc giật mình, ngẩng đầu lên liền thấy Mục Khải Nguyệt như sắp ngất đi.

 

“Thỏ Trắng nhỏ...” Tô Ngọc hoảng hốt hét lên, lao xuống giường ôm lấy Mục Khải Nguyệt mặt mày trắng bệch đang ngã ngồi dưới đất.

 

Tô Ngọc mở to mắt, tay run rẩy sờ trán hắn: “Thỏ... Thỏ Trắng nhỏ... em... em đỡ anh lên trước đã.”

 

Nước mắt Tô Ngọc trào ra không kiểm soát được, dùng hết sức bình sinh đỡ hắn lên giường.

 

“Ngọc Ngọc ~” Mục Khải Nguyệt thều thào gọi tên cô.

 

“Em đây, em ở đây! Thỏ Trắng nhỏ anh đau ở đâu mau nói cho em biết đi!” Tô Ngọc hoảng loạn nói. “Không đúng, Trần Trường Ca... Em đi tìm Trần Trường Ca!”

 

Cô nghiêng ngả lảo đảo chạy ra cửa mở toang ra: “Trần... Trường Ca! Trần Trường Ca cậu mau đến xem Thỏ Trắng nhỏ bị làm sao vậy! Hu hu... Nhanh lên...” Tô Ngọc gào khóc tê tâm liệt phế.

 

Mục Khải Chiến nghe thấy tiếng khóc của Tô Ngọc đồng t.ử co rút lại, ngay sau đó túm lấy Trần Trường Ca đang nằm trên sô pha chạy biến đi.

 

“Á! Nhẹ tay chút!” Trần Trường Ca kêu lên.

 

“Sao thế? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” Bà Mục bật dậy, nắm c.h.ặ.t cánh tay ông Mục lo lắng hỏi.

 

“Không sao đâu, không sao đâu, chúng ta cũng đi xem thử.” Trong lòng Mục Tri Lăng cũng hoảng hốt, đặc biệt là vừa mới biết cháu trai mình trúng độc.