Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 177: Diễn kịch (2)



 

Tô Ngọc ngạc nhiên trong giây lát, Phục Linh khóc t.h.ả.m thiết quá mức rồi đấy. Nhưng chỉ một thoáng cô đã hoàn hồn tiếp tục nói: "Ừ, không chỉ hoa, cá trong sông của chúng ta cũng c.h.ế.t hàng loạt. Muốn nói đây là tai nạn... Hừ!" Tô Ngọc cười lạnh: "Kẻ ngốc mới tin!"

 

Cô đứng dậy nhìn ba người, khi thấy vẻ mặt bình thản như không của Lão Tiêu thì khóe miệng giật giật. Ông già này không biểu hiện chút bi thương sợ hãi nào thì thôi, ít nhất cũng đừng trưng ra bộ mặt 'tôi đến xem kịch' thế chứ.

 

"Người có thể tiếp cận vườn hoa trong thời gian dài ngoài tôi và bọn họ..." Tô Ngọc chỉ tay về phía nhóm người phía sau, đám Hoắc Vũ lập tức trưng ra vẻ mặt đáng thương nhìn cô, thầm trợn mắt. Tô Ngọc quay lại nhìn ba người: "...thì chỉ có các người. Cho nên, nói cách khác các người là nghi phạm lớn nhất."

 

Vương Nhị lập tức nói: "Cô chủ, đêm qua tôi đau đầu suốt đêm, cho nên chuyện này không liên quan đến tôi đâu. Đúng rồi!" Như nhớ ra điều gì, Vương Nhị vẻ mặt rối rắm nhìn Lão Tiêu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Hôm qua tôi đau đầu ngủ không ngon, hình như thấy Lão Tiêu đi ra ngoài. Lão Tiêu, chuyện này có phải ông làm không?" Hắn nói với vẻ đầy bi phẫn.

 

Lão Tiêu lạnh lùng nhìn hắn. Vương Nhị bị nhìn chằm chằm đến tê dại da đầu, vội vàng kêu lên: "Ông... ông nhìn tôi làm gì? Đừng hòng chối cãi, hôm qua tôi thấy ông cầm thứ gì đó đi ra ngoài, giờ nghĩ lại hình dáng thứ đó chẳng phải là cái chai đựng t.h.u.ố.c sao? Sau đó ông còn mang về, giờ chắc vẫn ở trong phòng ông đấy. Không tin thì cho người đi lục soát xem!"

 

Phục Linh cúi đầu, bàn tay nhỏ bé bên hông nắm c.h.ặ.t. Cô ghét nhất kẻ hãm hại người khác, bố cô cũng bị hãm hại như vậy, nhưng chẳng ai tin bọn họ.

 

"Ai biết được có phải ông lén bỏ vào phòng ông cụ không, rốt cuộc hôm nay ông đâu có ra ngoài." Phục Linh đỏ hoe mắt trừng hắn.

 

Con nhóc c.h.ế.t tiệt! Vương Nhị thầm mắng. "Phòng Lão Tiêu khóa cửa, tôi vào kiểu gì?"

 

"Ông..."

 

Tô Ngọc nhìn Lão Tiêu, ông ta thì hay rồi, bình chân như vại đứng xem kịch.

 

"Được rồi, tôi cho người đi lục soát. Lão Tiêu, ông đưa chìa khóa cho nhóm Hoắc Vũ. Để công bằng, chìa khóa của hai người các người cũng đưa cho họ." Tô Ngọc xua tay ra vẻ mất kiên nhẫn.

 

Nhìn mấy người đi ra ngoài, Vương Nhị trong lòng kích động cực độ. Hắn thật quá thông minh, vừa hoàn thành nhiệm vụ cô Âu giao, lại vừa hãm hại được lão già c.h.ế.t tiệt kia.

 

Một lát sau, nhóm Hoắc Vũ quả nhiên cầm hai cái chai quay lại. Thực ra họ đã sớm tìm thấy cái chai dưới sự dẫn đường của Tiểu Nhu Mễ và T.ử Lưu Ly, sau đó đủng đỉnh đi về.

 

Nhìn thấy hai cái chai, mắt Vương Nhị sáng rực, lập tức nhảy ra hô to: "Đấy lão già Tiêu, tôi nói có sai đâu! Không ngờ ngày thường im ỉm thế mà lại làm ra chuyện thương thiên hại lý như vậy. Cô chủ ngày thường đối xử với chúng ta không tốt sao? Tại sao ông lại làm thế chứ!" Nói đến cuối hắn tỏ vẻ vô cùng đau đớn.

 

Tô Ngọc suýt nữa thì vỗ tay khen ngợi diễn xuất xuất sắc của hắn. Tên này nếu không phải mặt mũi hơi xấu thì chắc cũng đi làm diễn viên được đấy.

 

Vương Nhị hô xong trong lòng đang đắc ý, nhưng sau đó hắn thấy mọi người trừ hắn ra ai nấy đều bình thản như không. Không đúng! Lẽ ra phải bắt lão già Tiêu lại chứ?

 

"Diễn xuất không tồi." Tô Ngọc chế giễu nhìn hắn một cái.

 

Tim Vương Nhị đập thịch một cái, trong lòng chột dạ: "Cô... cô chủ, cô đang nói gì vậy, sao tôi nghe không hiểu gì cả!"

 

Tô Ngọc ngồi xuống, chậm rãi bóc vỏ một quả cam, tách từng múi nhỏ đút cho Mục Khải Nguyệt: "Vương Nhị, nói đi, Âu Na Na cho ông lợi ích gì mà khiến ông làm chuyện thất đức như vậy? Chẳng lẽ tôi đối xử với ông không tốt sao?" Vẫn câu nói đó, nhưng dùng cho người khác nhau.

 

Khi Vương Nhị nghe thấy cái tên Âu Na Na, chân hắn mềm nhũn, nhưng vẫn cứng miệng: "Tô... Tô Ngọc, chuyện này... chuyện này không thể nói lung tung được, Âu Na Na gì chứ, tôi căn bản không quen biết!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ồ? Không quen biết à?" Tô Ngọc nhếch mép cười lạnh, lấy ra một chiếc b.út ghi âm màu đen, bật lên rồi ném lên bàn. Giọng nói của Vương Nhị vang lên rõ mồn một.

 

Vương Nhị ngã bệt xuống đất, kinh hoàng nhìn Tô Ngọc như nhìn thấy quái vật: "Cô... sao cô lại..."

 

"Sao tôi lại có thứ này đúng không?" Tô Ngọc vỗ tay đứng dậy, sau đó gõ nhẹ lên vai. T.ử Lưu Ly từ sau lưng bò lên vai cô, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Vương Nhị.

 

Vương Nhị cảm thấy tim mình thắt lại, hoảng sợ lùi lại phía sau mấy bước. Bị con rắn nhỏ đó nhìn chằm chằm, hắn cảm giác như bị một con mãnh thú đáng sợ coi là con mồi.

 

Tô Ngọc không để ý đến nỗi sợ hãi của hắn mà từng bước tiến lại gần: "Ông ngây thơ thật đấy, chẳng lẽ không biết thú vật trong thôn này đều là tai mắt của tôi sao? Ông đoán xem, nếu T.ử Lưu Ly đi theo ông, liệu ông có phát hiện ra nó không?" Tô Ngọc gõ nhẹ đầu T.ử Lưu Ly.

 

Phục Linh đứng bên cạnh nhìn Tô Ngọc với vẻ mặt sùng bái. Trời ơi, cô chủ nhà cô bá khí quá đi mất!

 

"Cô..." Vương Nhị nuốt nước bọt, sắc mặt dữ tợn nhìn nhóm Tô Ngọc. "Cô đã sớm biết, nhưng thì sao chứ? Độc tôi đã bỏ rồi, cá và hoa đều c.h.ế.t hết rồi!"

 

"Ông nói cái này á?" Tô Ngọc cười híp mắt cầm hai cái chai lên. "Ông ngốc thật đấy! Tôi nếu đã biết rồi thì sao có thể để ông đi bỏ t.h.u.ố.c độc chứ. Đúng rồi, nhắc mới nhớ tôi còn phải cảm ơn ông đấy, nửa đêm nửa hôm chạy đi tưới chất dinh dưỡng cho vườn hoa của tôi."

 

"Không thể nào! Rõ ràng tôi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c độc, còn tận mắt thấy cá c.h.ế.t hết rồi!" Vương Nhị không tin lắc đầu, hắn rõ ràng tận mắt nhìn thấy mà.

 

"Xin lỗi nhé, chắc ông không biết nhà tôi còn có một vị bác sĩ Đông y nhỉ. Tôi nhờ cậu ấy phối cho ít t.h.u.ố.c khiến cá hôn mê tạm thời, sau đó thì thành ra cảnh tượng ông nhìn thấy đấy." Thực ra làm gì có t.h.u.ố.c nào, lừa bọn họ cả đấy, Tô Ngọc chỉ không muốn năng lực của Tiểu Nhu Mễ bị lộ ra thôi.

 

Nhìn vẻ mặt vô tội của cô, Vương Nhị tức đến mức suýt tắc thở. Quá mẹ nó thâm độc! Hắn run rẩy chỉ vào Tô Ngọc: "Cô... cô cố ý!" Uổng công hắn còn đắc ý tưởng kế hoạch của mình thiên y vô phùng, không ngờ lại bị một con nhóc vắt mũi chưa sạch chơi như khỉ.

 

"Tôi có bảo tôi không cố ý đâu! Nào nào nào, nói xem tâm trạng hiện tại của ông thế nào?" Tô Ngọc ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt hắn, vẻ mặt trêu tức.

 

"Cô..." Vương Nhị thở dốc, sau đó - "Bịch!" Ngất xỉu.

 

Tô Ngọc chớp mắt, lắc đầu cảm thán: "Tố chất tâm lý này kém quá đi."

 

Khán giả: "..."

 

Nhóm Cố Hiên, Hoắc Vũ và Vạn Tường ôm nhau, chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh Tô Ngọc ngược đãi Vương Nhị...

 

Tuy không phải đ.á.n.h đập về thể xác, nhưng mẹ kiếp đả kích tinh thần còn thê t.h.ả.m hơn nhiều. Bọn họ nhìn Vương Nhị ngất xỉu mà đồng loạt lắc đầu, t.h.ả.m quá.

 

Thấy Tô Ngọc nhìn sang, ba người vội vàng tách ra đứng nghiêm chỉnh. Cố Hiên chân ch.ó chạy tới quạt cho Tô Ngọc: "Chị Ngọc vất vả rồi, mệt không ạ, mau ngồi mau ngồi!"

 

"Chị Ngọc, có muốn ăn đào hay cam không ạ?" Hoắc Vũ hai tay cầm hoa quả nịnh nọt.

 

Mục Khải Nguyệt không vui, bĩu môi kéo Tô Ngọc vào lòng che chắn, Ngọc Ngọc là của hắn.

 

"..." Đậu xanh, tên này tỉnh lại dính người hơn trước thì thôi đi, cơn ghen cũng ngày càng lớn.