Tại nhà họ Âu, không chỉ Âu Na Na đang đợi tin tức mà Âu Tinh Nhu cũng vậy. Thực ra người như Âu Na Na làm sao biết quan tâm đến chuyện trên mạng.
Về việc cô ta phái người đi tìm Tô Ngọc, hoàn toàn là do Âu Tinh Nhu “vô tình” tiết lộ tin tức về Tô Ngọc và việc cô muốn tuyển người làm vườn cho cô ta biết. Thế là dưới sự xúi giục của Âu Tinh Nhu, Âu Na Na sai người tìm đến Vương Nhị.
Hôm từ nhà họ Nam trở về, Âu Na Na bị Âu Chấn Thiên dạy dỗ một trận nên thân. Cô ta đương nhiên sẽ không nhận mình sai, thế là thuận lý thành chương đổ hết oán hận lên đầu Tô Ngọc và Âu Tinh Nhu.
Nhưng hiện tại Âu Tinh Nhu được bố cô ta che chở, cô ta không dám ra mặt động thủ, bèn gọi điện cho Vương Nhị giục hắn nhanh ch.óng hành động. Tất cả những điều này đều bị Âu Tinh Nhu nghe lén được bên ngoài cửa.
Tuy nhiên tưởng tượng thì tốt đẹp, đợi cả ngày trời cũng không có tin tức gì từ Vương Nhị, Âu Na Na cuối cùng không nhịn được gọi điện thoại đi hỏi xem tình hình thế nào.
Lúc này Tô Ngọc hoàn toàn không biết nội tâm nôn nóng của ai đó, cô đang bận dỗ dành Thỏ Trắng nhỏ của mình.
"Sao trời rơi lệ Hoa hồng héo tàn Gió lạnh thổi, gió lạnh thổi Chỉ cần có anh bên cạnh Sâu nhỏ ngủ say Có đôi có cặp mới đẹp Không sợ trời tối chỉ sợ lòng tan nát Mặc kệ mệt hay không Cũng mặc kệ đông tây nam bắc Sâu nhỏ ngủ say Có đôi có cặp mới đẹp..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Khải Nguyệt gối đầu lên đùi Tô Ngọc, hàng mi dài cong v.út khẽ rung, giờ phút này hắn đang nhắm mắt an tâm chìm vào giấc ngủ.
Còn Tô Ngọc một tay đặt lên vai hắn nhẹ nhàng vỗ về theo nhịp điệu, miệng ngân nga khúc hát ru dịu dàng.
"Reng reng..." Chiếc điện thoại thu được từ Vương Nhị để trên bàn bắt đầu rung lên. Tiếng hát của Tô Ngọc ngưng bặt, cô cầm lấy điện thoại.
Cúi đầu nhìn Mục Khải Nguyệt đã ngủ say, cô chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi đưa cho Cố Hiên: "Mang ra chỗ khác nghe đi, đừng đ.á.n.h thức Thỏ Trắng nhỏ nhà chị."
Khóe miệng Cố Hiên giật giật, dời mắt đi chỗ khác không muốn nhìn hai người kia. Trước kia còn biết giữ ý tứ chút, giờ thì rải cơm ch.ó đủ kiểu.
Tô Ngọc coi Mục Khải Nguyệt như b.úp bê sứ dễ vỡ, ăn cơm thì đút, đi đâu cũng phải nắm tay. Được rồi cái này trước kia cũng có, mấu chốt là thỉnh thoảng đang đi hai người đột nhiên hôn nhau cái chụt, tống cho người xem một bát cơm ch.ó to đùng. Giờ đến ngủ cũng phải hát ru nữa chứ.
Cố Hiên hậm hực cầm điện thoại đi ra xa nghe.
"Vương Nhị gan mày to lắm! Giờ mày mới nghe điện thoại của tao à? Tao đợi cả ngày trời mày không gọi lại, còn muốn lấy tiền nữa không hả? Bảo mày xử lý một con tiện nhân mà sao lề mề thế!" Giọng nói the thé ch.ói tai vang lên từ trong điện thoại. Cố Hiên đưa điện thoại ra xa ngoáy ngoáy lỗ tai, trong mắt lóe lên hàn quang.
"Alo? Alo... Mẹ kiếp mày câm à, nói chuyện đi chứ!" Âu Na Na tức điên người. Từ khi gặp Tô Ngọc là cô ta xui xẻo liên miên.
"Tôi bảo này đại tiểu thư Âu, cô có thể thu lại cái giọng gà rừng của mình chút được không?" Cố Hiên cầm điện thoại uể oải nói.
"Mày là ai? Mày không phải Vương Nhị. Vương Nhị đâu? Hắn ở đâu, bảo hắn mau lăn ra đây nghe điện thoại của tao!"
Tuy nghe ra không phải giọng Vương Nhị nhưng kẻ ngu ngốc nào đó hiển nhiên không nhận thức được chuyện gì đã xảy ra. Ngược lại Âu Tinh Nhu đang nghe lén bên ngoài thì biến sắc. Giọng Âu Na Na quá lớn, không cần cô ta cố ý nghe lén cũng biết cô ta đang nói gì. Nghe thấy câu này cô ta đoán được chắc chắn đã xảy ra chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Muốn tìm Vương Nhị à! Hắn không có ở đây, ngày mai chắc sẽ có người đưa cô đi tìm hắn thôi." Nói xong Cố Hiên cúp máy.
Âu Na Na trừng trừng nhìn chiếc điện thoại đã tắt, sau đó điên cuồng ném nó đi. Trong mắt Âu Tinh Nhu lóe lên tia sáng dị thường, ngay sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra trở về phòng. Người làm trong biệt thự đều biết tính khí của Âu Na Na nên bình thường cũng không ai dám bén mảng tới gần, đặc biệt là hôm nay cô ta còn vừa bị mắng.
Âu Na Na căn bản không để chuyện này trong lòng, cho nên ngày hôm sau vẫn bình thản ăn cơm cùng gia đình ở phòng khách.
Có lẽ do hôm qua bị đ.á.n.h sợ nên giờ nhìn thấy bố mình, cô ta theo bản năng rụt cổ lại.
Vợ của Âu Chấn Thiên là một mỹ phụ trung niên vẫn còn giữ được nét đẹp mặn mà. Khi bà ta biết con gái bảo bối hôm qua bị đ.á.n.h thì suýt chút nữa đ.á.n.h nhau với Âu Chấn Thiên. Cũng may lý trí đã ngăn cản bà ta lại, nhỏ nhẹ khuyên giải, cộng thêm tối qua thổi gió bên gối liên tục, cuối cùng cũng dỗ dành được Âu Chấn Thiên.
"Na Na ăn nhiều vào con." Ngô Mỹ Kiều gắp món con gái thích vào bát cho cô ta.
"Cảm ơn mommy." Âu Na Na nũng nịu ôm cánh tay Ngô Mỹ Kiều.
"Cạch!" Âu Chấn Thiên đập mạnh đũa xuống bàn, trừng mắt nhìn hai mẹ con.
"Nó không có tay à! Âu Na Na mấy ngày nay mày không được đi đâu hết, tao tìm giáo viên dạy lễ nghi cho mày, học không xong thì đừng hòng ra ngoài!" Nghĩ đến chuyện hôm qua ông ta lại sôi m.á.u. Còn cả con nhỏ tên Tô Ngọc và đồng bọn của nó, dám sỉ nhục gia chủ nhà họ Âu...
Trong mắt Âu Chấn Thiên lóe lên vẻ âm hiểm. Nghĩ đến mấy con thú cưng trong tay cô ta, lần trước bang Lửa Cháy ra tay thất bại, lần này ông ta sẽ đích thân ra tay. Ông ta không tin Nam Tư Bạch sẽ vì bọn họ mà dám đối đầu với nhà họ Âu.
"Con không chịu đâu! Con còn muốn đi tìm anh Tư Bạch chơi, anh ấy chắc chắn cũng đang đợi con. Mommy mẹ khuyên ba đi, người ta muốn tìm anh Tư Bạch..." Âu Na Na lắc tay Ngô Mỹ Kiều, giờ cô ta chỉ còn biết dựa vào mẹ.
"Câm miệng!" Không đợi Ngô Mỹ Kiều lên tiếng, Âu Chấn Thiên đã quát lớn. "Mày còn dám nhắc đến thằng ranh đó nữa à? Hôm qua nếu không phải nó cố ý dung túng cho mấy người kia thì tao có bị mất mặt lớn thế không?
Còn cả mày nữa, học tập chị họ mày cách làm người đi. Hôm qua suýt chút nữa tao bị mày làm tức c.h.ế.t, cái thứ khuỷu tay toàn gập ra ngoài.
Ngô Mỹ Kiều, đây là đứa con gái tốt bà dạy dỗ đấy. Biết bên ngoài đồn đại thế nào không? Hả? Điêu ngoa tùy hứng, lại ngu dốt không não, tiếng xấu về nó chiếm hết rồi. Thể diện của tôi ở thành phố S này bị nó làm mất sạch rồi. Tóm lại lần này dù thế nào mày cũng phải học hành cho t.ử tế, bằng không đừng hòng gặp Nam Tư Bạch!" Nói xong cơm cũng chẳng thèm ăn, ném đũa bỏ đi thẳng.
Âu Thần Phàm nhìn đứa em gái bao cỏ của mình, trong mắt hiện lên vẻ châm chọc: "Mẹ, đừng trách con nói mẹ, Na Na đúng là nên dạy dỗ lại rồi. Nam Tư Bạch là người thế nào chứ, cậu ta sẽ để mắt đến nó sao?"
Mặt Âu Na Na lập tức méo xệch, cô ta phẫn nộ trừng mắt nhìn Âu Thần Phàm: "Anh! Anh rốt cuộc có phải anh trai em không? Có ai nói em gái mình như vậy không? Không giúp em thì thôi còn mỉa mai em. Ai bảo em không xứng với anh Tư Bạch? Trên thế giới này chỉ có em mới xứng với anh ấy thôi!"
"Được được được, Na Na nhà ta là nhất. Nhưng Na Na à, lần này ba con giận thật đấy, con cứ ở nhà học lễ nghi cho tốt đi. Đợi con học giỏi có khí chất danh viện rồi, hơn nữa con gái mẹ xinh đẹp thế này, còn sợ Nam Tư Bạch kia không để mắt đến con sao?" Ngô Mỹ Kiều kéo Âu Na Na an ủi.
Nghe mẹ nói những lời cuối cùng, mắt Âu Na Na sáng lên: "Đúng vậy, con phải học khí chất danh viện, nhất định phải khiến anh Tư Bạch nhìn con bằng con mắt khác." Cô ta đã bắt đầu ảo tưởng đến cảnh Nam Tư Bạch dịu dàng ôm mình vào lòng.