Tô Ngọc nghe xong, trên mặt mang biểu cảm quỷ dị gật gật đầu không nói gì, sau đó cùng Mục Khải Nguyệt ôm mấy con thú cưng lặng lẽ tránh ra.
Trần Trường Ca nghi hoặc nhìn cô, sao lại kỳ lạ thế nhỉ?
“Người anh em, chúc may mắn.” Cố Hiên ngồi đối diện hắn mấp máy môi. Tuy không ra tiếng nhưng hắn lại hiểu được, sau đó cứng đờ người trơ mắt nhìn mọi người thu dọn đồ đạc rời đi.
Trần Trường Ca nuốt nước bọt, giờ khắc này hắn cuối cùng cũng nhận ra luồng khí áp lạnh lẽo sau lưng, trong lòng c.h.ử.i thầm Tô Ngọc không dưới trăm lần. Mẹ kiếp cô ta tuyệt đối là cố ý.
“Ta rất vô lại? Keo kiệt bủn xỉn?” Giọng nói chứa đầy lửa giận truyền đến từ phía sau, cơ thể Trần Trường Ca run lên một cái rất nhẹ.
“Sư... sư phụ, ngài đến rồi ạ! Sao không báo sớm một tiếng để con nhường chỗ cho ngài chứ? Ha ha... Cái đó, vừa rồi tuyệt đối không phải con nói ngài đâu, tai ngài nghe nhầm rồi.” Hắn quay người lại, thái độ lập tức trở nên nịnh nọt.
“Thế thì không được, báo sớm thì sao ta nghe được lời thật lòng của ngươi chứ? Ông đây tuy già rồi nhưng tai vẫn chưa điếc đâu.” Thánh Nông Y nhấc chân, cởi chiếc giày đang đi phang thẳng vào hắn: “Hôm nay ông đây cho ngươi trải nghiệm thực sự thế nào gọi là bạo lực!”
Ngay khi Thánh Nông Y nhấc chân, Trần Trường Ca đã ý thức được hành động tiếp theo của ông, co cẳng bỏ chạy thục mạng: “Sư phụ có chuyện gì từ từ nói! Tô Ngọc cái đồ tâm cơ...” Quá mẹ nó hố người!
Tô Ngọc tâm trạng vui vẻ cùng Mục Khải Nguyệt ôm mấy con thú đi ra bờ sông. Đào trong rừng đào đã lớn lắm rồi, tầm một tháng nữa là chín.
Đào nhà Tô Ngọc rất to, không chỉ thế cây nào cũng sai trĩu quả, quả mọc rất đều, nhìn thôi đã thấy tâm trạng tốt lên hẳn.
“Ngọc nha đầu đến rồi à.” Bên bờ sông, ông Mục và ông Mạc xắn tay áo đứng trên bờ, mỗi người cầm một cái bàn chải. Ba con ngựa thì đứng ở vùng nước nông, mặc cho hai ông lão chải lông cho chúng.
“Hí hí...” Nhìn thấy Tô Ngọc, ba con ngựa đều đá đá chân, vui vẻ vẫy cái đuôi dài, làm b.ắ.n lên không ít nước.
“Ây da, các ngươi ngồi yên chút đi, quần áo ông ướt hết rồi.” Mục Tri Lăng quát.
Bạch Nhị trừng mắt nhìn ông một cái, vẫy càng hăng hơn, thậm chí còn chạy nhảy trong nước. Hắc Phong và Xích Vũ thấy vui cũng hùa theo chạy nhảy vui vẻ.
“Ào ào...” Tiếng nước vang lên, hai ông lão lập tức tránh xa chúng ra, ông Mục tức đến mức thổi râu trừng mắt.
Một số du khách đã ghi lại cảnh tượng thú vị này. Thôn Linh Khê mang lại cho họ quá nhiều sự thư thái và thoải mái, khiến họ chẳng muốn về nữa. Tiếc là điều đó không thể, chỉ đành lấy điện thoại ghi lại thêm nhiều cảnh đẹp nơi này để về chia sẻ với bạn bè.
Hiện tại du khách đến đây nhìn thấy Báo Ca, Tướng Quân đã không còn sợ hãi nữa, thậm chí một số người còn muốn lên chụp ảnh chung. Nhưng Báo Ca chẳng thèm để ý đến họ, tất nhiên cũng sẽ không để người lạ lại quá gần. Ngược lại Tướng Quân tuy vẻ ngoài to lớn đáng sợ nhưng lại rất được lòng trẻ con, đặc biệt là trẻ con trong thôn, cứ thấy Tướng Quân là ùa tới vây quanh.
“Phụt ~ Ông Mục sao các ông lại có hứng thú chải lông cho chúng thế ạ?” Tô Ngọc đặt Tiểu Thổ và Cuồn Cuộn xuống đất cho chúng tự chơi.
“Rảnh rỗi không có việc gì làm, trước kia vừa hay từng nuôi ngựa, thấy cháu cũng chẳng mấy khi chăm sóc chúng nên hai ông già này giúp cháu một tay.” Mục Tri Lăng vắt nước trên áo, chậm rãi nói.
Tô Ngọc thè lưỡi. Cô đúng là lười chăm sóc thật, dù sao nước suối không gian có tác dụng tẩy rửa chất bẩn, thú cưng trong nhà cứ cách một thời gian lại chạy ra hồ tắm một vòng, nên cô cũng ít khi tắm rửa cho chúng.
Vừa xuống đất, hai chú gấu trúc nhỏ và tượng điêu khắc như đã thương lượng trước, kêu ngao ngao lao về phía Tiểu Thổ. Tiểu Thổ cũng không hoảng hốt, một cái ôm gấu đè bẹp Tráng Tráng to xác nhất xuống dưới, Tráng Tráng vùng vẫy kiểu gì cũng không thoát ra được.
Cuồn Cuộn chạy tới kéo Tiểu Thổ ra. Kim Vũ Bạch Vũ thì hì hục leo lên lưng Tiểu Thổ nhảy nhót, nhưng chưa nhảy được mấy cái đã trượt xuống, sau đó lại hì hục leo lên, không biết mệt là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy cô gái nhỏ hét lên thích thú, cầm điện thoại máy ảnh chạy tới chụp hình. Mấy cục bông này đ.á.n.h nhau đáng yêu quá đi mất.
Tô Ngọc lắc đầu không quản chúng nữa. Báo Ca và Lam ở cách đó không xa, cũng vẫy cái đuôi mạnh mẽ nhẹ nhàng đi tới.
Cọ cọ vào chân Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt, Tô Ngọc ngồi xổm xuống gãi cằm chúng. Không biết có phải vì thuộc họ mèo hay không mà hai đứa này cực thích được cô gãi cằm, lúc này trong cổ họng đã phát ra tiếng gừ gừ sung sướng.
Hoa văn trên người Lam vô cùng kỳ lạ, ngay cả màu lông cũng khác biệt so với những con báo đốm khác. Tuy biết hình dáng này trong mắt báo đốm thậm chí các loài động vật khác bị coi là dị loại, hơn nữa còn không được chào đón.
Nhưng trong mắt Tô Ngọc, nó lại là một con báo cực kỳ xinh đẹp. Bất kể là bộ lông hay hoa văn trên người nó, Tô Ngọc đều rất thích. Đây có lẽ là sự khác biệt về thẩm mỹ giữa thế giới loài người và thế giới động vật chăng.
Cô thực ra khá tò mò tại sao Báo Ca lại chọn sống cùng một dị loại trong giới động vật, chẳng lẽ là chịu ảnh hưởng của cô? Tô Ngọc có chút tự luyến nghĩ thầm.
“Báo Ca em trông chừng mấy đứa này nhé, chị đi xem Tiểu Nguyệt Nha chúng nó đang làm gì.” Tô Ngọc vỗ đầu Báo Ca, rồi ôm đầu Lam giờ đã lớn phổng phao.
Mục Khải Nguyệt ở bên cạnh mắt lấp lánh vuốt ve bộ lông bóng mượt của Báo Ca. Hắn thích nhất là lông của Báo Ca, đen nhánh sáng bóng, sờ vào trơn mượt rất thích.
“Đi thôi Thỏ Trắng nhỏ.” Tô Ngọc đứng dậy đi ra sau lưng Mục Khải Nguyệt, leo lên lưng hắn, đôi bàn tay mềm mại không xương che mắt hắn lại.
Mục Khải Nguyệt chớp mắt, hàng mi dài quét qua quét lại trong lòng bàn tay Tô Ngọc, không chỉ khiến lòng bàn tay cô ngứa mà tim cũng ngứa ngáy, cô theo bản năng định buông tay.
Lúc này Mục Khải Nguyệt lại vòng tay ra sau lưng giữ c.h.ặ.t lấy chân Tô Ngọc rồi đứng lên.
“A!” Tô Ngọc bị hành động bất ngờ của hắn làm cho giật mình, tầm nhìn dâng cao khiến cô theo bản năng ôm c.h.ặ.t cổ Mục Khải Nguyệt.
Mục Khải Nguyệt cười ngây ngô xốc cô lên một cái, sau đó cõng Tô Ngọc vững vàng trên lưng. “Ngọc Ngọc, bay cao cao!” Mục Khải Nguyệt cõng cô đột nhiên chạy đi, miệng phát ra tiếng cười vui sướng như trẻ thơ.
Tô Ngọc hoàn hồn mặt đỏ bừng. Bao nhiêu người đang nhìn thế này, cô hơi hoảng hốt vỗ vào tấm lưng rộng của hắn: “Thỏ Trắng nhỏ anh mau thả em xuống.”
“Không chịu, thích.” Thích cảm giác Ngọc Ngọc ở trên lưng mình. Mục Khải Nguyệt bướng bỉnh không chịu thả Tô Ngọc xuống. Có một ngày hắn vô tình nhìn thấy một chàng trai cõng cô gái, rõ ràng cô gái đó rất vui vẻ, chẳng lẽ Ngọc Ngọc không thích sao? Mục Khải Nguyệt rối rắm đến nhíu mày.
Hắn có chút tủi thân chu môi: “Chẳng lẽ Ngọc Ngọc không thích ở trên lưng Nguyệt Nguyệt sao?”
Tô Ngọc vốn dĩ thấy mọi người nhìn mình thì rất ngại ngùng, nghe thấy giọng nói tủi thân của Mục Khải Nguyệt liền vội vàng an ủi: “Sao có thể chứ, em rất thích Thỏ Trắng nhỏ nhà em mà. Chỉ là nhiều người nhìn quá, có chút ngại thôi.” Tuy rằng ánh mắt họ nhìn đều mang theo thiện ý.
Mục Khải Nguyệt nhìn quanh một vòng, thấy đúng là có rất nhiều người đang nhìn mình, thầm nghĩ thật đáng ghét, làm gì mà cứ nhìn họ chằm chằm thế. “Vậy Ngọc Ngọc không nhìn nữa, nhắm mắt lại là được rồi.”
Tự giác giải quyết xong vấn đề lo lắng của Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt lại vui vẻ cõng Tô Ngọc đi về phía đồng cỏ.
Tô Ngọc: “...”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bất đắc dĩ Tô Ngọc không muốn làm Mục Khải Nguyệt tủi thân, hơn nữa hình như hắn chưa từng cõng cô bao giờ, cảm giác này... cũng khá tốt.
Trong lòng ngọt ngào, Tô Ngọc dứt khoát ôm c.h.ặ.t cổ hắn vùi đầu xuống, thật sự không nhìn bọn họ nữa.