Đêm đen yên tĩnh lạ thường, dưới màn sương dày đặc, những con sâu nhỏ bò lổm ngổm, di chuyển nhanh ch.óng, mục tiêu chính là nơi ở của gia đình Tô Ngọc.
“Xoạt!” Mục Khải Chiến đang nhắm mắt bỗng cảnh giác mở bừng ra, trong mắt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo. Tay hắn nhanh ch.óng luồn xuống dưới gối rút ra con d.a.o găm. Một luồng hàn quang lóe lên, một con côn trùng màu đen đang ngọ nguậy đã bị ghim c.h.ặ.t xuống đất. Chỉ chốc lát sau, từ xác con trùng chảy ra thứ chất lỏng màu đen, trông cực kỳ ghê tởm.
Mục Khải Chiến sầm mặt. Thứ này nhìn qua đã biết không phải thứ tốt lành gì, hơn nữa khiến hắn liên tưởng ngay đến cổ trùng. Nghĩ đến khả năng phòng của những người khác cũng có, hắn sải bước ra khỏi phòng chạy về phía phòng ông bà nội.
“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly cuộn mình trên tủ đầu giường của Tô Ngọc, ánh mắt lạnh lùng âm hiểm nhìn mấy con sâu đen xấu xí kia.
Mấy con sâu đen đang bò bỗng khựng lại, rồi run rẩy nằm rạp xuống đất.
T.ử Lưu Ly nhìn hai người đang ngủ say, sau đó lóe lên một cái đã đến bên cạnh mấy con sâu đen, không khách khí há miệng nuốt chửng chúng vào bụng.
T.ử Lưu Ly lắc lắc ch.óp đuôi. Những con sâu độc này đối với nó là đồ đại bổ. Nó cảm nhận được những nơi khác cũng có, nhưng Tô Ngọc đang ở đây nên nó không dám tùy tiện rời đi.
Tô Ngọc vẫn luôn không yên tâm về nhà họ Âu, sợ bọn họ giở trò ám muội gì đó, cho nên thời gian này luôn mang T.ử Lưu Ly bên người. Giờ xem ra lo lắng của cô là đúng, chỉ không ngờ lại là thủ đoạn âm hiểm như vậy, đến mức không nghĩ tới những người khác cũng sẽ gặp tai ương.
Mục Khải Chiến lao vào phòng ông bà nội, liền thấy người bà ngày thường nho nhã hiền từ của mình đang hung hãn tấn công ông nội. Trên mặt đất có một con sâu c.h.ế.t giống hệt con trong phòng hắn, rõ ràng là bị ông Mục g.i.ế.c c.h.ế.t.
“Khánh Nhã, mau tỉnh lại đi! Tôi là Mục Tri Lăng đây!” Mục Tri Lăng vừa né tránh đòn tấn công của bà Mục vừa cố gắng gọi bà tỉnh lại.
Mục Khải Nguyệt tiến lên nhanh ch.óng đ.á.n.h ngất bà Mục. Mục Tri Lăng mắt đỏ hoe đi tới, đau lòng bế bà Mục đặt lên giường, sát khí trên người bùng phát dữ dội: “Chuyện gì thế này?”
Mục Khải Chiến quanh thân cũng tỏa ra khí áp thấp nặng nề: “Cháu không biết, chắc là do con trùng đó. Trong phòng cháu cũng có một con. Cháu đi xem những người khác trước, đừng để bà nội tỉnh lại.” Dặn dò xong hắn mím môi đi về phía phòng Hoa Tuân.
Mục Khải Nguyệt và Tô Ngọc có T.ử Lưu Ly ở đó, đối với năng lực của T.ử Lưu Ly hắn rất yên tâm, huống hồ nói về độc thì e là chưa có thứ gì độc hơn T.ử Lưu Ly.
Vừa đến cửa phòng Hoa Tuân thì thấy hắn đi ra. Thấy hắn không có ánh mắt trống rỗng như bà nội, chỉ là sắc mặt hơi kém, Mục Khải Chiến thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Sao thế? Phòng anh cũng xuất hiện trùng đen à?” Hoa Tuân nhìn sắc mặt lạnh lẽo của Mục Khải Chiến liền đoán được phần nào.
“Ừ, đó chắc là cổ trùng. Đi xem những người khác.”
“Rầm...” Vài tiếng va đập lớn vang lên. Hoa Tuân và Mục Khải Chiến nhìn nhau, sau đó đồng thời chạy về hướng phát ra tiếng động.
Tô Ngọc giật mình tỉnh giấc bởi tiếng va đập, âm thanh ngày càng gần, cô cũng ý thức được có điều không ổn, sắc mặt nghiêm trọng vén chăn xuống giường.
“Ngọc Ngọc ~ ồn quá.” Mục Khải Nguyệt mơ màng ngồi dậy dụi mắt, vẻ mặt khó chịu nhìn cánh cửa đang rung lên bần bật.
“Thỏ Trắng nhỏ anh cứ ở trên giường, không được xuống.” Tô Ngọc hiếm khi nghiêm khắc với hắn.
“Vâng...” Tuy không biết tại sao Ngọc Ngọc đột nhiên dữ như vậy, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn nghe lời.
“T.ử Lưu Ly.” Tô Ngọc để T.ử Lưu Ly quấn lên tay mình, sau đó lấy từ không gian ra một con d.a.o phay để phòng thân.
“Rầm!” Cánh cửa bị phá tung. Nhìn thấy mấy người quen thuộc lao vào, Tô Ngọc mở to mắt. Né tránh chiếc ghế gỗ Vạn Tường ném tới, Tô Ngọc đá văng Cố Hiên đang lao tới trước mặt: “T.ử Lưu Ly trông chừng Thỏ Trắng nhỏ, đừng để ai lại gần anh ấy!”
Ném T.ử Lưu Ly lên giường, Tô Ngọc lăn một vòng trên đất, suýt soát tránh được con d.a.o gọt hoa quả Hoắc Vũ c.h.é.m xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngọc Ngọc!” Mục Khải Nguyệt nhìn thấy cảnh này lập tức đỏ mắt, trên người tỏa ra hơi thở bạo ngược chưa từng có. Hắn túm lấy T.ử Lưu Ly ném mạnh về phía trước.
T.ử Lưu Ly: “...”
Nhưng nó vẫn quất một cái đuôi đ.á.n.h ngã Hoắc Vũ, sau đó lướt đến chỗ Vạn Tường quất ngã Vạn Tường. Tô Ngọc cũng bồi thêm một cước vào người Cố Hiên đang lồm cồm bò dậy.
“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly dựng nửa thân mình lên, thè lưỡi rắn nguy hiểm nhìn ba người. Ba kẻ vốn định bò dậy tiếp tục đuổi g.i.ế.c Tô Ngọc khựng lại, lập tức không dám cử động.
“Ngọc Ngọc.” Thấy ba người kia không động đậy nữa, Mục Khải Nguyệt lăn lộn bò đến bên cạnh Tô Ngọc ôm c.h.ặ.t lấy cô: “Ngọc Ngọc, Ngọc Ngọc, không sao rồi.”
“Em không sao, ngoan, đừng sợ.” Tô Ngọc nhẹ giọng trấn an cảm xúc của hắn.
Mục Khải Chiến và Hoa Tuân chạy đến đây thì gặp Mạc Vũ đang trong tình trạng giống bà Mục, tay cầm gậy gỗ đang chạy về phía phòng Tô Ngọc.
Mục Khải Chiến thân thủ nhanh nhẹn đ.á.n.h ngất ông, sau đó đặt ông sang một bên rồi tiếp tục đi về phía phòng Tô Ngọc.
Cửa đã bị phá hỏng. Hai người bước vào liền thấy ba người đứng bất động trong phòng cùng đống đổ nát ngổn ngang.
“Có bị thương không?” Mục Khải Chiến lo lắng hỏi.
“Không sao. Bọn họ rốt cuộc bị làm sao vậy?” Tô Ngọc vỗ vỗ lưng Mục Khải Nguyệt, hai người tách ra một chút.
Mục Khải Nguyệt ngẩng đầu, thấy ba người kia như bị điểm huyệt, nghĩ đến vừa rồi Ngọc Ngọc suýt nữa bị thương, trong mắt hắn hiện lên màu đỏ bạo ngược. Nhưng rất nhanh đã bị cái nắm tay của Tô Ngọc trấn an xuống. Tinh thần vừa thả lỏng, hắn đột nhiên cảm thấy trước mắt choáng váng.
“Thỏ Trắng nhỏ! Đáng c.h.ế.t, Hoa Tuân anh mau đi gọi ông Thánh Long tới!” Mục Khải Nguyệt tuy chưa ngất đi nhưng nhiệt độ cơ thể đã bắt đầu giảm xuống. Tô Ngọc và Mục Khải Chiến vội vàng đỡ hắn lên giường.
“Ngọc Ngọc, không sao đâu.” Mục Khải Nguyệt vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc, dù không còn bao nhiêu sức lực, hơi thở yếu ớt nói: “Không cần đi.”
“Được, em không đi, em ở đây với Thỏ Trắng nhỏ.” Sờ trán hắn thấy lạnh toát, hơn nữa người hắn bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc thắt tim lại. Lần trước độc phát cũng có triệu chứng thế này. Cô áp mặt mình lên trán hắn, cố gắng truyền cho hắn chút hơi ấm.
“Thỏ Trắng nhỏ anh cảm thấy thế nào, người có lạnh không?”
“Lạnh ~” Mục Khải Nguyệt đáng thương thốt ra một chữ, hai tay bám riết lấy Tô Ngọc không buông.
“Ái da, chậm chút thôi, cậu muốn hành hạ c.h.ế.t ông già này à!” Bên ngoài truyền đến tiếng của Thánh Nông Y.
“Sao thế này!” Thánh Nông Y nhìn căn phòng hỗn loạn mà hoảng sợ.
“Mau xem em trai tôi có phải lại sắp độc phát không.” Mục Khải Chiến một tay kéo ông lại.
“A! Thật đúng là vậy.”
Đối mặt với chính sự ông cũng không còn vẻ cà lơ phất phơ nữa, vội móc ra một bình sứ đút cho Mục Khải Nguyệt một viên t.h.u.ố.c màu xanh lục, sau đó giống như Trần Trường Ca châm cứu cho hắn. Chỉ khác là tốc độ của ông nhanh hơn nhiều, châm xong cũng không có cảm giác kiệt sức.