Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 197: Kinh hách buổi sớm



 

"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt mơ thấy khuôn mặt dữ tợn của Hoắc Vũ, tay cầm d.a.o gọt hoa quả c.h.é.m về phía Tô Ngọc, hắn giật mình tỉnh giấc.

 

Cảm nhận được hơi ấm trong lòng, Mục Khải Nguyệt an tâm hơn chút. Cúi đầu nhìn mái tóc đen nhánh của người trong lòng, hắn cẩn thận đẩy người Tô Ngọc ra một chút, ánh mắt tham lam ngắm nhìn khuôn mặt cô.

 

Hắn còn nhớ trước đó khi tỉnh lại không thấy Tô Ngọc, tưởng Ngọc Ngọc của hắn xảy ra chuyện gì. Lúc đó hắn thực sự rất sợ Ngọc Ngọc cũng giống mẹ và bà nội đi đến nơi rất xa không bao giờ gặp lại nữa.

 

May mà Ngọc Ngọc của hắn lại về rồi. Mục Khải Nguyệt dùng ngón tay vẽ theo đường nét ngũ quan tinh xảo của Tô Ngọc: "Ngọc Ngọc, em về rồi thật tốt, không ai được làm hại em."

 

Ôm cô lại vào lòng, trong đầu lại hiện lên hình ảnh con d.a.o gọt hoa quả sáng loáng kia, trong mắt hắn cuộn trào sự bạo ngược mãnh liệt.

 

"Ưm..." Tô Ngọc cựa mình trong lòng Mục Khải Nguyệt, cánh tay vòng qua eo hắn siết c.h.ặ.t lại, mặt dán vào n.g.ự.c hắn tiếp tục ngủ.

 

Sự bạo ngược trong mắt Mục Khải Nguyệt tan biến, lại trở về dáng vẻ vô hại như thường, phảng phất tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác. Hắn ôm c.h.ặ.t cơ thể mềm mại của Tô Ngọc thỏa mãn thở dài, cũng chìm vào giấc mộng đẹp. Cuối cùng, con d.a.o gọt hoa quả ám ảnh hắn cả ngày nay đã biến mất trong mơ, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ của Tô Ngọc.

 

"Ngao ngao..." Buổi sáng, cửa phòng Tô Ngọc bị hé ra một khe nhỏ, Tiểu Thổ ghé vào khe cửa lén nhìn vào trong.

 

Tiếp theo là cái đầu nhỏ của Tráng Tráng chồng lên đầu Tiểu Thổ, rồi đến Cuồn Cuộn, Kim Vũ và Bạch Vũ. Chúng nó xếp chồng lên nhau như tháp La Hán, đầu đồng loạt nhìn vào qua khe cửa.

 

Mục Khải Nguyệt mở to mắt nhìn ra cửa, không vui. Hôm qua lúc Ngọc Ngọc vào không đóng cửa kỹ, sao mấy tên nhóc kia lại mở được cửa.

 

Hắn trùm chăn kín đầu Tô Ngọc và mình, không cho năm tiểu gia hỏa kia nhìn thấy mình và Ngọc Ngọc.

 

Dưới chăn, một tia sáng từ đỉnh đầu chiếu vào. Mục Khải Nguyệt nhìn chằm chằm gương mặt ngủ say của Tô Ngọc không chớp mắt. Hắn đưa tay nhéo má cô, cảm giác trơn mềm khiến hắn không nỡ buông tay.

 

"Ưm... Thỏ Trắng nhỏ anh đừng quậy." Giọng nói mềm mại của Tô Ngọc vang lên, bàn tay nhỏ bé vỗ lên mặt, gạt bàn tay đang làm loạn của Mục Khải Nguyệt ra.

 

"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt thuận thế nắm lấy tay cô, đưa lên miệng hôn tỉ mỉ, dường như cảm thấy chưa đủ, hắn dần dần hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền của Tô Ngọc.

 

Người nào đó đang chìm đắm trong sắc đẹp của Tô Ngọc dưới chăn không hề phát hiện, năm tiểu gia hỏa mũm mĩm đã nhảy nhót đẩy cửa phòng ra, sau đó hì hục leo lên giường, chui vào trong chăn...

 

Tô Ngọc bị Mục Khải Nguyệt hôn đến không thở nổi cuối cùng cũng tỉnh, cô mở đôi mắt mơ màng: "Thỏ Trắng nhỏ anh làm gì thế! Em còn tưởng mình bị bóng đè."

 

"Ngọc Ngọc, hôn hôn." Mục Khải Nguyệt nằm đè lên người Tô Ngọc, cúi đầu lại mổ một cái lên đôi môi đỏ mọng của cô.

 

"Mau mở chăn ra, không thở được, nóng c.h.ế.t mất." Chăn trùm kín không khí không lưu thông, nóng khiến cô khó chịu.

 

Nhưng mà tay sờ sang bên cạnh, ủa? Cái gì thế này, thịt mềm mềm lại còn có lông...

 

"Á!!" Tô Ngọc hất chăn nhảy lên người Mục Khải Nguyệt, cả người treo trên người hắn. "Cái... cái gì vậy?"

 

Mục Khải Nguyệt ôm lấy cô, hai người đồng loạt nhìn sang bên giường. Chỉ thấy hai con điêu nhỏ, hai con gấu trúc nhỏ ngây thơ ngồi trên giường nhìn hai người họ, bên cạnh là gấu nâu nhỏ đang hì hục bám ga giường leo lên.

 

“...”

 

"Vãi chưởng, các em vào từ bao giờ thế?" Tiếng hét rung chuyển trời đất, ngay cả người ngồi ngoài phòng khách cũng nghe thấy.

 

"Tình huống gì vậy?" Nhóm Hoắc Vũ nhìn nhau. Hôm qua họ ngủ nhiều quá nên hôm nay dậy sớm hơn chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Nặc Nặc lo lắng cho Tô Ngọc, kéo Đường Mặc đi dép lê lạch bạch chạy về phía phòng ngủ của cô.

 

Tô Ngọc mặt đỏ bừng vì tức, nhưng nhiều hơn là xấu hổ và giận dữ. Cũng không biết mấy tên nhóc nghịch ngợm này vào bao lâu rồi. Phải biết vừa rồi trong chăn cô và Mục Khải Nguyệt vẫn luôn làm một số hành động không phù hợp với trẻ em, cái này... bị nhìn thấy thì cô còn mặt mũi nào nữa a!!

 

Vò đầu bứt tai đến phát điên, Tô Ngọc túm lấy mấy tên nhóc kia vỗ vào m.ô.n.g chúng: "Gan to nhỉ, dám chạy vào không gian riêng tư của chị!"

 

Tiểu Thổ bám bên cạnh thấy tình hình không ổn, lặng lẽ dịch xuống rồi cuộn tròn lăn vào gầm giường.

 

"Ngao ngao." Mấy con bị đ.á.n.h che m.ô.n.g nhỏ nhìn Tô Ngọc đầy lên án.

 

"Chị ơi, có chuyện gì không ạ?" Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc đẩy cửa chạy vào.

 

"Không có gì. Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc dậy sớm thế!" Tô Ngọc xuống giường xoa đầu hai đứa nhỏ.

 

"Vâng ạ, anh trai hôm nay còn phải huấn luyện, phải dậy sớm chút. Bây giờ Tiểu Nặc Nặc cũng muốn huấn luyện cùng anh trai đấy ạ." Tiểu Nặc Nặc ngẩng đầu, vẻ mặt 'em giỏi lắm mau khen em đi'.

 

"Tiểu Nặc Nặc giỏi quá." Tô Ngọc hôn một cái lên đầu bé, quay sang thấy ánh mắt mong chờ của Đường Mặc cũng hôn cậu bé một cái. Ánh mắt hai đứa trẻ nhìn Tô Ngọc lập tức sáng lấp lánh.

 

"Ngọc Ngọc anh cũng muốn." Mục Khải Nguyệt kéo tay Tô Ngọc, bĩu môi.

 

Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, nhìn bốn tiểu gia hỏa đang ngồi trên giường tò mò nhìn họ, Tô Ngọc chỉ hôn lên má hắn, cô không nên dạy hư trẻ con.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Mấy đứa bay, đi úp mặt vào tường cho chị, không thì không được ăn cơm. Không trị chúng mày là chúng mày định lật trời hả?" Túm gáy xách cổ mấy vật nhỏ trên giường dưới gầm giường ném ra khỏi phòng.

 

"Tiểu Nặc Nặc em cũng ra ngoài với anh trai trước đi, chị muốn thay quần áo."

 

"Vâng vâng." Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc gật đầu, ngoan ngoãn đi ra ngoài.

 

"Rầm." Cửa đóng lại, để lại mấy đứa nhỏ ngoài cửa mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.

 

Ra khỏi phòng, Tô Ngọc ném mấy tên quỷ sứ cho Báo Ca chúng nó trông coi, kéo Thánh Nông Y lại bắt mạch cho Mục Khải Nguyệt.

 

"Thế nào rồi ạ?" Tô Ngọc nhìn chằm chằm biểu cảm của Thánh Nông Y, thấy ông nhíu mày liền vội vàng hỏi.

 

"Không lạc quan lắm, tốt nhất là nhanh ch.óng tìm được t.h.u.ố.c dẫn rắn đỏ. Thằng nhóc này trải qua mấy lần độc phát thường xuyên, cổ độc trong đầu có chút không áp chế được nữa." Rút kim châm ra lại châm thêm mấy mũi củng cố cho hắn, Thánh Nông Y sắc mặt ngưng trọng. "Vẫn chưa có chút tin tức nào về rắn đỏ sao?"

 

"Không có ạ." Tô Ngọc ủ rũ. Dù là trong rừng hay trên mạng đều không có tin tức chính xác về rắn đỏ.

 

"Ông cũng lợi dụng quan hệ của mình để tìm kiếm hết sức rồi, nhưng mà... thế gian này dường như chưa từng xuất hiện loài rắn như vậy." Mục Tri Lăng bực bội thở dài.

 

Không ai nói gì nữa, không khí trầm xuống. Mục Khải Nguyệt lặng lẽ nắm tay Tô Ngọc, hắn cũng biết mình bị bệnh. "Ngọc Ngọc, đừng đi."

 

Mẹ đã vì bệnh mà bỏ hắn đi, hắn không muốn Ngọc Ngọc rời đi. Mục Khải Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc, sợ mình sơ ý một chút là không nắm được cô nữa.

 

"Sẽ không đâu, cho dù Diêm Vương muốn cướp anh từ tay em, thì cũng phải xem em có đồng ý hay không đã." Tô Ngọc ôm c.h.ặ.t Mục Khải Nguyệt, cô tuyệt đối không cho phép Thỏ Trắng nhỏ của cô rời đi.

 

Nghĩ đến việc vốn dĩ độc trên người Mục Khải Nguyệt được áp chế rất tốt, từ trước đến nay chưa từng phát tác, nhưng thời gian này lại xảy ra chuyện, hơn nữa đều là vì cô...