“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly bò lên bàn nghiêng đầu nhìn hai người đang ôm nhau, có chút bực bội dùng đuôi rắn đập đập mặt bàn. Nói là hôm nay đi đến đó cơ mà.
“Vút.” Nhảy một cái lên vai Tô Ngọc, T.ử Lưu Ly dùng đuôi rắn chọc chọc vào mặt cô.
“Sao thế?” Tô Ngọc nghiêng đầu, nhìn thấy T.ử Lưu Ly bỗng nhớ ra chuyện đã hứa với nó hôm qua.
“Chúng ta ăn sáng xong rồi đi nhé!”
“Đi đâu? Tôi cũng muốn đi.” Hoắc Vũ như một chú cún con mở to mắt mong chờ nhìn Tô Ngọc. Rừng rậm chơi vui lắm! Nhưng không có thú cưng nhà Tô Ngọc đi cùng hắn không dám đi.
Mục Khải Nguyệt hoàn hồn, nhìn thấy ba người Hoắc Vũ tức khắc tỏa ra khí lạnh quanh người, gắt gao nhìn chằm chằm bọn họ. Hắn nhớ rõ hôm qua chính mấy người này suýt làm bị thương Ngọc Ngọc.
“Ặc...” Ba người rùng mình, suýt chút nữa ôm nhau thành một cục. Con thỏ ngốc này sao sát khí lớn thế?
Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt, hắn lập tức lại ngoan ngoãn thành thỏ trắng, phồng má bất mãn chỉ vào ba người: “Ngọc Ngọc, bọn họ làm em bị thương.”
Tô Ngọc bật cười. Cô đã bảo sao sáng sớm dậy tên này lại oán khí lớn với ba người kia như vậy.
Tô Ngọc dịu dàng vuốt lông cho con thỏ lớn nào đó rồi mới nói: “Chuyện hôm qua cũng không trách họ được, đều là lỗi của một kẻ đại xấu xa, nhưng sau này kẻ đó sẽ không xuất hiện nữa đâu.”
“Ồ.” Mục Khải Nguyệt liếc ba người một cái rồi quay đầu đi, hắn vẫn thấy bọn họ ngứa mắt.
“Đúng rồi, đại ca anh đã nói chuyện kia với ông Mục chưa?”
“Chưa.” Mục Khải Chiến lắc đầu. “Anh quên mất.”
Tô Ngọc: “...”
“Ta biết ta biết, hôm qua mải cãi nhau với cái lão già c.h.ế.t tiệt này nên quên nói.” Thánh Nông Y không quên mỉa mai Mục Tri Lăng một câu.
“Hôm qua lúc bắt tên cổ sư kia chúng ta phát hiện một kho báu, nhưng chưa vào, định hôm nay đi xem.” Ông vẫn còn nhớ thương viên minh châu biết phát sáng trong tay Tô Ngọc.
Tô Ngọc thấy ông ta cứ liếc nhìn túi áo mình là biết ông già này đang nghĩ gì. Ha hả, may mà cô có không gian, nếu không với cái kiểu suốt ngày nhòm ngó này của ông thì cũng chẳng khác gì kết cục của ông Mạc.
“Kho báu? Ở đâu, tôi cũng muốn đi!” Hoắc Vũ xoa tay, mắt sáng rực vẻ nóng lòng muốn thử, hai người bên cạnh liên tục gật đầu phụ họa.
“Không được, trong đó chưa biết có nguy hiểm gì không, với cái công phu mèo cào của các cậu, nhỡ có nguy hiểm thì đi nộp mạng à!” Mục Khải Chiến tuyệt tình dập tắt ý tưởng của họ.
“Dựa vào đâu? Tô Ngọc cũng có hơn gì bọn tôi đâu, tại sao cô ấy được đi?” Hoắc Vũ tức khắc khó chịu.
Mục Khải Chiến nhìn họ như nhìn kẻ ngốc: “Cô ấy qua thời gian huấn luyện này, thân thủ đúng là tốt hơn các cậu. Còn nữa, cô ấy có T.ử Lưu Ly và nhóm Báo Ca bảo vệ, các cậu có không?”
Nhóm Hoắc Vũ trúng tên, ủ rũ nói: “Không có.”
“Cho nên các cậu đừng có nghĩ nữa. Tôi muốn đi, thám hiểm tôi rành nhất, đ.á.n.h nhau tôi cũng được. Tô Ngọc, Tiểu Ngọc Ngọc cô cho tôi đi cùng với!” Áo ngủ còn chưa thay, Trần Trường Ca đầu tóc rối bù chạy ra nghe thấy họ nói gì mà kho báu, hắn thích nhất.
Tô Ngọc vừa mở miệng định nói, liền thấy Trần Trường Ca ngồi bệt xuống đất nhìn chằm chằm cô: “Không được nói không, nếu không bổn thiếu gia gào lên cho cô xem!”
“...”
Tô Ngọc nghẹn cứng họng. Mọi người ở đây đồng loạt nhìn về phía Thánh Nông Y. Đây đúng là được chân truyền từ ai đó a!
“Nhìn cái gì? Các người nhìn thế là có ý gì?” Thánh Nông Y hoàn toàn không cảm thấy cái thói vô lại của Trần Trường Ca là học từ mình, rõ ràng ông là người hào sảng phóng khoáng như vậy mà.
“Thôi, tôi không nói nữa.” Tô Ngọc buông tay, muốn thế nào thì thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Trường Ca bò dậy lầm bầm: “Dù sao tôi cũng muốn đi, cùng lắm thì lén đi theo.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Ngọc Ngọc, anh cũng muốn đi.” Mục Khải Nguyệt kéo c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc, sợ cô giống hôm qua bỏ hắn lại một mình đi mất.
“Được.” Ngón tay Tô Ngọc vuốt ve lớp vảy lạnh lẽo của T.ử Lưu Ly, trong mắt lóe lên tia sáng. T.ử Lưu Ly nôn nóng như vậy, liệu ở đó... có tin tức về rắn đỏ không?
——————
“Là chỗ này sao? Còn xa không?” Trần Trường Ca nhìn thấy ngôi nhà trúc liền chạy vọt tới.
Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt ngồi trên lưng Tiểu Tinh Nhi nên không mệt lắm. Trần Trường Ca tên này ngồi không yên, dọc đường không biết bắt nạt bao nhiêu động vật nhỏ.
“Chúng ta vào thôi. Tiểu Tinh Nhi các em đợi ở bên ngoài nhé, nhà đó bé quá không chứa nổi nhiều thú thế đâu, đợi chị mở lối đi rồi tính tiếp.”
“Ngao.” Tiểu Tinh Nhi đoan trang ngồi xuống gật đầu sói. Tiểu Nguyệt Nha tuy cũng ngồi, nhưng cái lưỡi thè ra, đuôi vẫy tít mù nhìn kiểu gì cũng thấy ngáo.
Nhà trúc vẫn y nguyên như lúc họ rời đi. Tô Ngọc thò tay vào cái túi mang theo, thực ra là lấy viên minh châu từ trong không gian ra.
Khi cô lấy nó ra, Trần Trường Ca làm bộ kinh ngạc nhảy tới lượn vòng quanh: “Thứ này đẹp thật, đẹp hơn mấy thứ sư phụ lấy được nhiều.”
“Hừ!” Thánh Nông Y tức giận hừ một tiếng, cái thằng nhóc thối này.
“Được rồi, tránh ra.” Tô Ngọc đặt minh châu vào khe lõm ở đầu giường.
“Ủa ~ Sao không có động tĩnh gì, hôm qua vẫn mở được mà, chẳng lẽ hỏng rồi?” Đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng rắc rắc như hôm qua.
“Hôm qua sau khi bỏ vào em còn làm gì nữa?” Mục Khải Chiến ngẫm nghĩ rồi hỏi, chắc chắn còn điều kiện khác.
“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly quấn lấy một ngón tay của Tô Ngọc, trên đó có một vết thương nhỏ.
“Đúng rồi!” Tô Ngọc vỗ trán. “Hôm qua lúc em đi lấy hạt châu không biết bị cái gì đ.â.m phải, sau đó chảy m.á.u, em nhớ là có rớt vào đây, chẳng lẽ là vì cái này?”
“Không phải không có khả năng, em thử lại xem.” Mục Khải Chiến trầm ngâm.
“Em không muốn, muốn chảy m.á.u thì các anh tự làm đi.” Nghĩ đến cái đau khi bị đ.â.m, cô vội giấu tay ra sau lưng.
“Để tôi thử, chẳng phải chỉ tí m.á.u thôi sao?” Trần Trường Ca kiêu ngạo hừ hừ, giờ cần dùng đến hắn rồi chứ gì.
Tiện tay rút một cây kim bạc châm vào tay, nặn mãi mới ra một giọt m.á.u bé tí rơi xuống.
Tô Ngọc: “...” Cậu nói nghe đại nghĩa lẫm liệt thế mà chỉ cho xem cái này thôi à?
Một phút trôi qua... “...”
“Chẳng lẽ không đúng? Hay là sai phương pháp?” Tô Ngọc nhíu mày suy tư.
“Hay là cậu châm nhiều m.á.u chút thử xem?” Tô Ngọc nhìn Trần Trường Ca.
“Muốn châm thì cô tự châm đi, m.á.u tôi ở trên đó động cũng không động một cái, vô dụng.” Trần Trường Ca ngậm ngón tay bị châm nói không rõ tiếng. Hắn cống hiến một giọt là tốt lắm rồi, vô dụng trách ai?
“Để tôi thử.” Mục Khải Chiến rút quân đao rạch một đường trên tay, m.á.u tươi trào ra nhỏ xuống minh châu và khe lõm.
“Đây mới là nam t.ử hán.” Tô Ngọc cố ý nói to. Trần Trường Ca kia thì không nên trông mong quá nhiều.
“Có gì đặc biệt hơn người đâu, một giọt m.á.u thì không phải là m.á.u à!” Hắn không phục cãi lại.