Tô Ngọc lườm hắn một cái, mặc kệ tên này.
"Rốt cuộc là sao chứ?" Tô Ngọc chọc chọc vào viên minh châu, vẫn chẳng có động tĩnh gì.
"Ngọc nha đầu..."
"Làm gì thế ạ? Á!" Thánh Nông Y nhân lúc Tô Ngọc không chú ý, chộp lấy tay cô châm cho một nhát kim.
"Đau... Ông Thánh Long làm cái gì thế?" Tô Ngọc rụt tay lại vội vàng đưa lên miệng mút, tức giận lườm ông.
"Người xấu!" Mục Khải Nguyệt càng tức hơn, phồng má giẫm cho Thánh Nông Y một cái, vội vàng nâng tay Tô Ngọc lên thổi phù phù.
"Ái da... Thằng nhóc này sao lại vô lễ thế hả, ta là bề trên của cháu đấy!"
"Có ai làm bề trên như ông không, còn chơi trò đ.á.n.h lén nữa chứ!" Thật là, châm người ta đau điếng còn mặt dày gào toáng lên ở đó.
"Đánh lén cái gì, chẳng phải m.á.u của mọi người đều không dùng được sao? Dùng m.á.u của cháu thử xem, chẳng phải cháu từng mở nó ra một lần rồi à?" Không để Tô Ngọc kịp phản bác, Thánh Nông Y vội chỉ vào viên minh châu: "Nhanh nhanh nhanh... Đã chọc rồi thì đừng lãng phí m.á.u."
Tô Ngọc bất lực thở dài. Thật là một lão già tính trẻ con, nhưng cô cũng vỗ vỗ đầu Mục Khải Nguyệt trấn an rồi rút tay ra, nhỏ m.á.u lên viên ngọc.
"Tí tách." Mấy người nín thở nhìn chằm chằm vào chiếc giường.
"Rắc rắc..." Không lâu sau, từ chiếc giường truyền đến âm thanh quen thuộc, hơn nữa động tĩnh ngày càng lớn, T.ử Lưu Ly phấn khích vẫy đuôi liên hồi.
"A! Sao lại thế này? Cái cơ quan c.h.ế.t tiệt này, tại sao m.á.u của chúng ta vô dụng mà của cô ta lại được? Tôi không phục!" Trần Trường Ca tức đến xù lông gào lên.
"Meo ~" Tiểu Nhu Mễ nhảy lên đầu hắn vả cho một cái. Ồn ào c.h.ế.t đi được!
"Thôi nào, cậu phải đối mặt với hiện thực đi, ai bảo nhân phẩm tôi tốt hơn chứ!" Tô Ngọc hất tóc kiêu ngạo.
"Báo Ca các em vào được rồi đấy!!"
"Làm ơn đi, nói nhỏ chút được không? Khoảng cách gần thế này chúng nó có phải điếc đâu, huống chi chúng nó còn là thú đấy." Trần Trường Ca bĩu môi ngoáy tai.
"Tôi thích thì tôi hét đấy, cậu quản được à?"
"Người xấu không được chọc Ngọc Ngọc giận!" Mục Khải Nguyệt che chắn Tô Ngọc sau lưng, phồng má trừng mắt nhìn hắn.
Mục Khải Chiến liếc ánh mắt lạnh lẽo về phía Trần Trường Ca, tay cầm con d.a.o găm và một mảnh vải trắng đang lau chùi. Đồ ngu xuẩn, dám chọc giận em dâu tao à?
Trần Trường Ca nuốt nước bọt lùi lại vài bước. Mẹ kiếp, cả nhà này toàn là những kẻ cuồng bênh vực người mình, hắn không trêu được thì trốn không nổi sao? "Sư phụ ~"
"Cút sang một bên, chẳng có chút tinh ý nào cả, không thấy sư phụ mày đang bận à?" Thánh Nông Y đá hắn một cái bay ra xa.
"Các người đều bắt nạt tôi!" Trần Trường Ca trong nháy mắt cảm thấy cuộc đời mình sao mà bi t.h.ả.m quá, ngồi xổm xuống đất vẽ vòng tròn tủi thân.
"Vút!" Cửa đường hầm vừa mở ra, T.ử Lưu Ly đã không kìm được lao tót vào trong.
"T.ử Lưu Ly! Vãi chưởng, sao chạy nhanh thế?"
"Báo Ca, các em mau lần lượt xuống đi, đi theo T.ử Lưu Ly ấy!" Thấy nhóm Báo Ca đã vào, Tô Ngọc vội chỉ huy.
Cửa đường hầm cũng coi như đủ rộng, nhưng cũng chỉ có thể chứa từng con một đi xuống.
Cuối cùng nhóm Tô Ngọc ôm Tiểu Nhu Mễ và mấy con hồ ly men theo cầu thang kéo dài đi xuống.
"Vãi chưởng, đây là lăng mộ của ai vậy? Chơi lớn thế này!" Càng đi xuống, đường hầm càng rộng mở hơn. Hơn nữa trên tường cứ cách vài mét lại có một viên dạ minh châu chiếu sáng. Tuy chỉ bằng một nửa viên minh châu mở cửa đường hầm kia, nhưng đây cũng không phải thứ người bình thường có thể chi trả nổi.
"A a a... Đẹp quá đẹp quá! Hay là chúng ta cạy hết mấy thứ này mang về nhà đi?" Hắn thích nhất là những bảo bối phát sáng, Trần Trường Ca nhìn những thứ trên tường chảy cả nước miếng.
"Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt thành thật chút cho ta! Đồ đạc ở đây dù là cái gì cũng đừng chạm vào. Những nơi như thế này dễ có cơ quan cạm bẫy nhất đấy." Thánh Nông Y sắc mặt nghiêm trọng nhéo tai Trần Trường Ca cảnh cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Biết rồi, biết rồi, lão già ông nhẹ tay chút, tưởng tai tôi không phải làm bằng thịt à!" Trần Trường Ca nhe răng nhếch miệng, hắn cũng chỉ nói chơi vậy thôi mà.
"Tiểu Tinh Nhi, Báo Ca, T.ử Lưu Ly đi đâu rồi?" Tên này vừa vào đã chẳng thấy bóng dáng con rắn đâu.
"Gâu gâu..." Tiểu Nguyệt Nha phấn khích sủa vài tiếng với Tô Ngọc, giơ móng vuốt chỉ về phía trước.
"Đi thôi, chạy cũng nhanh thật đấy." Tô Ngọc vỗ vỗ cái đầu to của nó.
Đi được một hồi lâu, các loại cơ quan trong tưởng tượng không hề xuất hiện, nhưng mà...
"Cái này... sao nhìn giống trận đồ binh mã thế nhỉ..." Ngẩng đầu nhìn những người đá cầm rìu đao đứng hai bên như binh lính, Tô Ngọc trong lòng hơi sợ. Sẽ không giống như trong phim truyền hình, họ vừa bước vào là mấy người đá này sống dậy đấy chứ?
"Muốn đi qua không?" Cô chỉ vào những người đá hỏi.
"Sợ cái gì, chúng ta đông người nhiều thú thế này, chẳng lẽ không đ.á.n.h lại mấy cục đá sao?" Trần Trường Ca bẻ tay răng rắc, nóng lòng muốn thử sức.
"Vậy cậu cũng phải tự lượng sức mình chứ!" Tô Ngọc cốc đầu hắn một cái, thật không biết tên này ăn gì mà lớn được đến bây giờ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Xem thử có cơ quan gì không đã." Thánh Nông Y vuốt râu bắt đầu quan sát, những người khác cũng bắt đầu tìm kiếm.
Mũi Tiểu Nguyệt Nha hít hít dưới đất, ủa, T.ử Lưu Ly đã đi qua rồi kìa!
Tiểu Thải và Hồng Cô bay lên vai mấy người đá ngắm nghía. Có gì đặc biệt đâu! Chẳng phải chỉ là một đống đá thôi sao, chị chủ làm gì mà cẩn thận thế.
Đáng tiếc tìm nửa ngày, mấy người chẳng thu hoạch được gì. "Có khi nào chúng ta nghĩ nhiều quá không?" Tô Ngọc chống cằm suy tư, sau đó chỉ vào Tiểu Thải và Hồng Cô: "Hai đứa nó làm thế cũng không sao mà."
Chỉ thấy Tiểu Thải và Hồng Cô vỗ cánh mổ chỗ này chỗ kia trên người mấy người đá, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Hơn nữa T.ử Lưu Ly cũng đi qua rồi."
"Hay là chúng ta cứ thử xem sao? Cơ quan gì mà lợi hại đến thế chứ! Biết đâu mấy tên to xác này chỉ dùng để dọa chúng ta thôi." Trần Trường Ca chớp mắt.
Tô Ngọc nhíu mày. Nói thật, cô mang theo Mục Khải Nguyệt thật sự không muốn mạo hiểm như vậy, nhưng mà T.ử Lưu Ly...
"Gâu gâu..." Tiểu Nguyệt Nha vẫy đuôi, sau đó là đứa đầu tiên chạy vào.
"Tiểu Nguyệt Nha!" Tô Ngọc muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.
"Rầm rầm..."
"Vãi chưởng, động đậy thật kìa!" Trần Trường Ca kinh hãi hét lên.
Bệ đá dưới chân những người đá bắt đầu trồi lên một đoạn, sau đó chúng cử động, cứng nhắc vung v.ũ k.h.í trong tay tấn công về phía Tiểu Nguyệt Nha.
"Ngao ô!"
"Graooo..." Mấy con thú thấy vậy cũng lao vào. Thân thể chúng linh hoạt, nhảy nhót điêu luyện giữa đám người đá khổng lồ.
"Chúng ta đi tìm điểm yếu của mấy người đá này, em trông chừng Khải Nguyệt." Mục Khải Chiến dặn dò xong liền nhảy vào tham chiến.
Tô Ngọc nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong sân mà thầm lo lắng. Tuy nhiên quan sát một lát cô phát hiện tuy những người đá đang cử động nhưng vẫn không hướng về phía bên này, xem ra phạm vi hoạt động của chúng có giới hạn.
"Mọi người ai không trụ được thì chạy về phía này, chúng có phạm vi hoạt động nhất định đấy!"
"Bốp bốp..." Mục Khải Chiến nhân lúc một người đá vung tay xuống liền nhảy lên cánh tay nó, b.ắ.n mấy phát vào các khớp xương. Chỗ đó vỡ vụn rơi ra vài mảnh đá, cánh tay kia cũng không còn cử động linh hoạt như trước nữa. Có tác dụng!
"Đánh vào khớp xương của chúng!" Mục Khải Chiến bình tĩnh ra lệnh. Một người đá khác vung rìu c.h.é.m tới, Mục Khải Chiến xoay người nhảy tránh.
"Uỳnh..." Lưỡi rìu c.h.é.m phập vào cánh tay đồng bọn của nó, thế là cánh tay đó quang vinh báo hỏng.